Bản chất cao thượng

Bài pháp này được dạy bởi Thiền sư Sayadaw U Jotika. Bản gốc tiếng Anh được đăng ở link này.

– Google Play: https://play.google.com/store/books/details?id=25oWEQAAQBAJ
– Apple Book: http://books.apple.com/us/book/id6584525901
– Tải về định dạng PDF
– Tải về định dạng epub

Nghe trên Youtube

Nghe trên Soundcloud

Nghe trên Spotify

Tôi đã không sử dụng tiếng Anh trong chín tháng vừa qua. Do đó, tôi gặp một chút khó khăn khi nói, khi phải hình thành các câu chữ. Nhưng rồi tôi cũng sẽ nói trôi chảy trở lại trong vòng một vài tuần mà thôi. Còn hiện tại thì khi muốn nói một điều gì đó, tôi sẽ gặp đôi chút khó khăn trong việc tìm từ ngữ và câu chữ thích hợp. Do đó, tôi phải viết ra gần như tất cả những điều tôi muốn nói. Tôi có rất nhiều ghi chú ở đây.

Ghi chú đầu tiên là điều mà tôi đã đọc được về Đức Phật trong một cuốn sách tiếng Pali cũng như trong một bản dịch tiếng Anh. Và đây là điều Đức Phật đã tuyên bố: “Bây giờ, ta xuất gia, từ bỏ cuộc sống gia đình, sống không gia đình để tìm kiếm những gì là tốt đẹp”. Từ “tốt đẹp” này được dịch lại từ từ gốc “kusala” trong tiếng Pali. Nó cũng có thể được dịch là “thiện pháp” (những điều thiện) hoặc là “thiện xảo”. Tốt đẹp, thiện pháp, thiện xảo. Đức Phật đã tuyên bố như vậy: “Bây giờ, ta xuất gia, từ bỏ cuộc sống gia đình, sống không gia đình để tìm kiếm những gì là tốt đẹp, những gì là thiện pháp, là thiện xảo, tìm kiếm trạng thái an lạc tối thượng”. Chúng ta sẽ liên tưởng đến điều gì, khi nghĩ về hai chữ “tốt đẹp”? Thường thì chúng ta sẽ liên tưởng đến các phạm trù như: Tốt / xấu, đúng / sai, thiện / bất thiện. Chúng ta nghĩ đến các giá trị. Và thực tế là chúng ta cần có các giá trị để sống. Đức Phật đã rời bỏ gia đình để tự mình tìm kiếm những gì là thiện pháp, những gì là tốt đẹp.

Tôi đã bỏ qua khi lần đầu tiên đọc được về điều này. Tôi đã không nhận thấy được tầm quan trọng của lời tuyên bố này, cách diễn đạt này của Đức Phật. Nhưng sau này, khi dần trưởng thành lên và đọc lại nó, tôi nhận ra rằng, điều này là rất quan trọng. Chúng ta không sống chỉ bằng thực phẩm mà thôi. Chúng ta còn cần có các giá trị để sống cuộc sống này. Các giá trị làm nên con người chúng ta. Động vật không suy nghĩ về các giá trị. Tôi không nghĩ là chúng có các suy nghĩ về giá trị. Chúng không có loại trí thông minh để suy nghĩ về các giá trị. Trong khi đó, con người chúng ta thì lại rất đặc biệt. Như vậy, chúng ta cần suy nghĩ về các giá trị. Chúng ta đang sống vì điều gì? Điều gì là tốt? Điều gì là xấu? Điều gì là đúng và điều gì là sai? Điều gì là thích hợp và điều gì là không thích hợp? Như thế nào là thiện xảo và như thế nào là không thiện xảo? Thế nào là thiện và thế nào là bất thiện? Những câu hỏi và những câu trả lời đúng đắn tạo nên con người chúng ta. Bằng không thì chúng ta sẽ không khác gì với loài vật. Do đó, điều này là rất quan trọng. Tại sao hôm nay bạn lại ở đây? Và tại sao tôi lại ở đây vào ngày hôm nay? Tại sao chúng ta lại tụ tập ở nơi đây? Tại sao chúng ta có Cộng đồng Phật tử Victoria này? Chỉ là để tìm ra điều gì là thiện và điều gì là bất thiện, điều gì là đúng đắn và điều gì là không đúng đắn, điều gì là tốt và điều gì là xấu, như thế nào là thiện xảo và như thế nào là không thiện xảo. Và khi biết được câu trả lời đúng đắn, chúng ta sẽ sống đúng theo sự hiểu biết của mình về những giá trị đó. Đó là lý do tại sao chúng ta lại ở đây, vào ngày hôm nay.

Và đây là một câu hỏi tôi dành cho bạn, cũng là câu hỏi tôi đã hỏi vào ngày thứ Năm vừa rồi. Thỉnh thoảng, bạn có cảm thấy mình muốn đi xa đến một nơi yên tĩnh không? Thỉnh thoảng, bạn có cảm thấy ở bên trong mình một sự thôi thúc hoặc thấy mình muốn đi đến một nơi thật yên tĩnh không? Đến và sống ở đó một thời gian, với một lối sống rất đơn giản và tĩnh lặng. Rồi ở đó, bạn suy ngẫm một cách sâu sắc về cuộc sống, về những giá trị và những ưu tiên trong cuộc sống của mình. Hãy suy ngẫm về cuộc sống của bạn, về những gì bạn đã làm trong nhiều năm qua cho đến thời điểm ở hiện tại này. Tôi đã làm những gì? Tôi đã sống vì điều gì? Hãy nghiền ngẫm một cách sâu sắc để tìm ra một phương hướng rõ ràng cho cuộc sống của bạn. Rồi từ đó, bạn tìm được hướng đi cho mình. Tôi nên đi đâu, về đâu? Tôi đã có một phương hướng cho cuộc sống của mình chưa? Hay là tôi chỉ đang mãi đi lòng vòng, lên xuống mà chẳng đi tới đâu cả? Do đó, cần tìm ra một phương hướng rõ ràng. Bởi vì, sẽ thật là bối rối và đáng sợ nếu bạn bị lạc, khi không biết mình đang ở đâu cũng như không biết mình đang đi về đâu, phải đi đâu. Điều đó thực sự rất đáng sợ, rất đau đớn.

Vì vậy, hãy tìm ra cho mình một phương hướng rõ ràng. Hãy tìm ra cho mình điều mà bạn thực sự muốn trở thành. Tôi muốn trở thành cái gì? Tôi muốn trở thành một con người như thế nào? Bạn thực sự muốn sống cuộc sống của mình như thế nào? Một cách ngẫu nhiên, chúng ta đang sống trong một hoàn cảnh với một lối sống nhất định, mà thực sự lại chẳng phải là do chúng ta lựa chọn. Hầu hết chúng ta không thực sự lựa chọn sống theo cách mà chúng ta đang sống. Nó đã ngẫu nhiên xảy đến với chúng ta bằng một cách nào đó. Đối với hầu hết chúng ta, cuộc sống đã xảy ra như vậy. Chúng ta không tạo dựng cuộc sống của mình. Nó ngẫu nhiên xảy ra. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có quyền lựa chọn cách mình muốn sống và tạo dựng nên cuộc sống của mình. Đó không phải là một điều dễ dàng gì, nhưng nó là điều có thể làm được. Vì vậy, hãy tìm hiểu xem bạn thực sự muốn trở thành một con người như thế nào, bạn thực sự muốn sống như thế nào và tìm ra nơi chốn cũng như công việc của bạn trong cuộc đời này. Thực ra, công việc của bạn cũng là nơi chốn của bạn. Những gì bạn đang làm cho chính mình, cho nhân loại, cho toàn thế giới, cho tất cả chúng sinh là công việc của bạn và cũng là nơi chốn của bạn. Như vậy thì, công việc và nơi chốn của bạn là gì trong thế giới này, trong cuộc đời này? Tại sao bạn lại có mặt ở đây trong cuộc đời này? Bạn có mục đích sống của mình không, hay cuộc sống này chỉ là một sự ngẫu nhiên thuần túy mà không có một mục đích cụ thể nào cả? Bạn có cảm nhận được cuộc sống của mình có mục đích cụ thể không? Nếu bạn có mục đích cho cuộc sống của mình, hẳn là bạn rất may mắn. Nhu cầu tìm về một nơi yên tĩnh là tiếng gọi của bản chất cao thượng ở bên trong bạn. Nếu bạn cảm thấy muốn tìm về một nơi yên tĩnh để suy ngẫm thật sâu sắc về cách bạn muốn sống, về những gì bạn muốn làm trong cuộc sống này, thì đó là một tiếng gọi từ nội tâm. Bản chất cao thượng ở bên trong đang gọi bạn: Đi nào, hãy đi tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm.

Bạn có tôn trọng tiếng gọi từ bên trong đó không? Thỉnh thoảng, chúng ta cảm nhận được tiếng gọi đó rất mạnh mẽ, nhưng rất nhiều lần chúng ta lại lờ đi. Chúng ta nghĩ rằng: “Ồ, điều này không quan trọng. Tôi cần phải ở bên cạnh bạn bè và gia đình của mình. Tôi cần phải làm những gì người khác đang làm”. Hẳn là bạn cần phải ở bên cạnh bạn bè và gia đình của mình rồi. Nhưng đôi khi bạn cũng cần có thời gian riêng để suy nghĩ và tìm ra phương hướng cho cuộc đời của mình. Theo nhiều cách, chúng ta đang bị cuộc đời xô đẩy. Chúng ta không thực sự chọn những gì mình muốn làm. Chúng ta bị thúc ép hoặc bị ảnh hưởng phải làm những gì mình đang làm và đôi khi tất cả chỉ là một thói quen. Bạn có tôn trọng tiếng gọi từ bên trong đó không? Đôi khi nó rất yếu ớt. Đôi khi nó không được rõ ràng cho lắm. Ví như, bạn không hài lòng về cách mà mọi thứ đang diễn ra, kiểu như: “Tôi không hạnh phúc với cách mà mọi thứ đang diễn ra. Có chuyện gì không đúng đang xảy ra với tôi vậy?” Thực ra, khi bạn cảm thấy không hạnh phúc với cách mà mọi thứ đang diễn ra thì điều đó là một điều đúng đắn. Không có gì sai cả. Đó là một lời mách bảo từ bên trong. Chính bản chất cao thượng ở bên trong của bạn đang mách bảo bạn rằng, đây không phải là một cách sống đúng đắn. Là con người, chúng ta có thể có một cách sống khác tốt hơn. Có một tiếng gọi từ bên trong đang gọi bạn như vậy. Và nếu chống lại hoặc phớt lờ tiếng gọi đó, bạn sẽ cảm thấy rất không ổn. Bạn có tôn trọng tiếng gọi từ bên trong đó không? Bạn có đáp lại tiếng gọi đó không? Bạn có cảm thấy rằng nó đang gọi bạn không? Chính trái tim và bản chất cao thượng của bạn đang gọi bạn.

Trong ghi chú đầu tiên mà tôi vừa đọc cho các bạn, Đức Phật đã nghe thấy tiếng gọi ở bên trong đó và Ngài đã đáp lại. Đó là lý do tại sao Ngài đã trở thành Phật. Ngài đã muốn biết thế nào là thiện pháp, là tốt đẹp. Ngài đã muốn tự mình biết được thế nào là thiện xảo, chứ không chỉ đơn thuần ở mức độ kiến ​​thức, không phải chỉ nghe từ người khác rằng, thế nào là tốt đẹp, là thiện pháp, là thiện xảo. Đức Phật đã muốn tự mình tìm hiểu và đó là điều quan trọng. Nhiều người đã chỉ bảo bạn rằng, điều gì là tốt, là thiện xảo, là thiện pháp. Chúng ta hẳn có đủ kiến ​​thức về điều đó, nhưng nó lại không thực sự có một sự ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của chúng ta. Chúng ta cần phải tự mình tìm ra và sống với nó. Chỉ khi đó thì nó mới có một ảnh hưởng nhất định lên cuộc sống của chúng ta. Ngạn ngữ Trung Quốc có câu rằng: “Bạn sẽ quên những gì bạn nghe, sẽ nhớ những gì bạn thấy, sẽ hiểu những gì bạn làm.” Bạn hiểu biết về một điều gì đó bằng cách thực hành nó, chứ không phải chỉ bằng việc nghe nói về nó.

Hồi còn trẻ, tôi có đọc một cuốn sách… Tôi luôn kể cho các bạn nghe về những cuốn sách mà tôi đã đọc. Tôi đã đọc nhiều sách của tác giả Jack London. Tôi nghĩ là một số bạn ở đây cũng đã đọc sách của ông ấy. Và tôi cũng đã đọc cuốn tiểu sử của ông ấy, “Thủy thủ trên lưng ngựa”. Nhưng cuốn sách nổi tiếng nhất của ông ấy, có ai ở đây có thể cho tôi biết được không, tên cuốn sách nổi tiếng nhất của Jack London? Nó đã được dựng thành phim. À, phải, đúng rồi. Cảm ơn rất nhiều. Như vậy là chúng ta cùng chia sẻ với nhau, có một ai đó biết tôi đang nói về điều gì. “Tiếng gọi nơi hoang dã”, đó là tựa cuốn sách nổi tiếng nhất của Jack London. Câu chuyện kể về một chú chó. Thực ra đó là một con chó đã được thuần hóa. Nó đã từng có một người chủ và rồi bị bắt trộm, đem vào nơi rừng núi hoang dã, ở trại khai thác vàng. Và rồi kể cả người chủ sau cũng chết. Con chó trở thành vô chủ. Do đó, nó trở lại với cuộc sống hoang dã. Đó là một câu chuyện rất hay, rất tuyệt vời. “Tiếng gọi nơi hoang dã”. Con chó này đã trở lại với cuộc sống hoang dã, tự săn mồi kiếm sống ở trong rừng, và được tự do. Sau đó, nó còn trở thành thủ lĩnh của cả đàn sói hoang. Tôi đã đọc đi đọc lại cuốn sách này. Mỗi khi đọc, tôi có thói quen đọc đi đọc lại. Bởi vì, tôi không hiểu rõ lắm về mọi thứ sau lần đọc đầu tiên. Nhưng khi đọc đi đọc lại, tôi đã hiểu được thế nào là tiếng gọi của hoang dã, của thiên nhiên nguyên thuỷ. Tôi đã hiểu được cảm giác của chú chó này, hiểu được nó muốn tự do đến nhường nào. Lang thang trong rừng, tự kiếm ăn, và không đợi người ta đến cho ăn. Tôi cho rằng, đó là một cảm giác tuyệt vời. Đó cũng là một cuộc sống mạo hiểm, khó khăn. Nhưng bản chất của chú chó ấy là hoang dã. Tôi đang nói về một chú chó như thể là đang nói về một con người. Rồi sau này, khi dần dần nghiền ngẫm về tiếng gọi nơi hoang dã này, tôi đã liên hệ đến tiếng gọi của bản chất cao thượng ở bên trong. Đối với con người chúng ta, đó không phải là tiếng gọi của hoang dã, mà đó là tiếng gọi của bản chất cao thượng của chúng ta. Chúng ta có cảm nhận được nó không? Chúng ta có nghe thấy nó không? Chúng ta có chú ý đến tiếng gọi từ bên trong đó không? Chúng ta có đáp lại nó không? Điều này là rất, rất quan trọng.

Tôi tin rằng hầu hết các bạn hoặc thậm chí là tất cả các bạn ở đây đều nghe thấy tiếng gọi này. Và đó là lý do tại sao các bạn lại có mặt ở đây vào ngày hôm nay. Hôm nay là ngày Chủ nhật, và với những ai không nghe thấy tiếng gọi này sẽ có thời gian vui vẻ đi khắp mọi nơi, làm nhiều việc và tận hưởng. Nhưng nếu bạn tìm đến đây, một nơi rất yên tĩnh, sống một cuộc sống rất đơn giản đến nổi bạn không lãng phí quá nhiều thời gian khiến bạn trở nên phiền não, ví như không xem tivi hay video, hoặc không làm việc với máy tính, không đọc sách hay bất cứ điều gì, thay vào đó bạn để tâm trí mình định tĩnh, yên lặng và tĩnh lặng, khi đó bạn sẽ cảm nhận được tiếng gọi từ bên trong đó, từ sâu thẳm trong trái tim mình một cách rất, rất mạnh mẽ. Và một khi bạn đã cảm nhận được tiếng gọi đó, khi bạn đáp lại tiếng gọi đó và sau đó là bạn sống theo những gì nó mách bảo, thì bạn sẽ không thể sống mà thiếu nó được. Nhiều bạn bè của tôi, cũng như một vài người ở Miến Điện, đã chia sẻ với tôi rằng, họ toàn tâm, toàn ý hành thiền một cách trọn vẹn mỗi ngày. Họ vẫn đang đi làm, nhưng họ cũng hành thiền mỗi ngày một cách toàn tâm, bất cứ khi nào có cơ hội, 5 phút hay 10 phút. Họ cố gắng kết nối trở lại với thân và tâm của mình. Kết nối trở lại với với thân và tâm là một điều rất quan trọng. Và một số bạn bè của tôi, 2 hoặc 3 người, đã thành tựu được một số tiến bộ vượt bậc.

Một người trong số họ đã thành tựu được một bước đột phá lớn. Người này hiện đang có một công việc kinh doanh riêng. Cô ấy là một phụ nữ trẻ khoảng chừng 30 tuổi. Và bởi vì còn quá trẻ nên cô ấy trông rất khác biệt so với những người khác. Bởi vì, cô ấy không bị dính mắc quá nhiều vào công việc, không tiêu quá nhiều tiền hoặc dành quá nhiều thời gian để mua sắm quần áo đẹp hay xem phim, TV. Cô ấy bắt đầu hành thiền từ khoảng 17 hoặc 18 tuổi với một sự tiến triển dần dần, chậm rãi. Và đến năm ngoái, cô ấy đã đạt được một tiến triển rất lớn, một bước đột phá rất lớn. Và kể từ đó, công việc kinh doanh của cô ấy ngày càng trở nên tốt hơn. Thật ngạc nhiên. Tại sao lại như vậy? Bởi vì, cô ấy rất trung thực, rất công bằng. Cô ấy muốn giúp đỡ mọi người. Kể từ khi công việc kinh doanh của mình ngày càng tốt hơn, cô ấy phải dành nhiều thời gian hơn để nói chuyện với nhiều người, để lên các kế hoạch và thậm chí là để đếm tiền, rất nhiều tiền. Khi kiếm được tiền, bạn cần phải đếm xem mình có bao nhiêu rồi gộp lại thành từng cọc tiền như thế này. Tôi đã từng thấy cô ấy đếm tiền. Vào mỗi buổi tối, cô ấy đều ngồi đếm tiền, một đống tiền lớn. Cô ấy kể rằng: “Khi còn trẻ, con đã mơ về điều này. Con mơ đến một ngày được trở nên giàu có và đếm những tờ tiền mệnh giá lớn, chứ không phải những tờ tiền mệnh giá nhỏ, và buộc chúng lại thành những cọc tiền. Con mơ ước làm điều đó. Và bây giờ, ước mơ của con đã thành hiện thực. Nhưng con lại đang phải dành quá nhiều thời gian để làm việc, làm việc, và làm việc để kiếm tiền. Con không thể tiếp tục làm việc như vậy được nữa. Con không có đủ thời gian để hành thiền.” Do đó, hiện tại cô ấy đang lên kế hoạch để có thêm trợ lý. Họ sẽ làm các công việc của cô ấy và cô ấy sẽ có nhiều thời gian hơn để hành thiền. Cô ấy chia sẻ rằng: “Con không thể sống mà không kết nối được với trái tim của mình, không kết nối được với bản chất cao thượng của mình”. Đối với công việc kinh doanh, nếu có thái độ đúng đắn thì công việc đó cũng trở nên cao thượng. Bạn kinh doanh để giúp đỡ mọi người và bạn cũng kiếm được một số lợi nhuận nhất định. Bạn càng giúp đỡ người khác được nhiều hơn thì bạn lại càng kiếm được nhiều lợi nhuận hơn. Mặc dù tỷ suất lợi nhuận của cô ấy ít ỏi, nhưng vì quy mô doanh thu rất lớn nên nhìn chung cô ấy kiếm được rất nhiều tiền.

Một người khác là một bác sĩ, người đã thành tựu được một tiến triển lớn. Anh ấy đã hành nghề y được vài năm, sau đó bắt đầu kinh doanh và kiếm được khá nhiều tiền. Rồi sau đó, anh ấy trở thành một nhà báo. Anh ấy ngừng công việc kinh doanh. Mặc dù có bằng y khoa nhưng anh ấy lại không hành nghề y. Anh ấy cũng không làm công việc kinh doanh nữa. Hiện tại, anh ấy làm công việc viết lách. Anh ấy đang làm công việc diễn đạt các suy nghĩ của mình. Anh ấy đã đến sống với tôi bốn tháng trong tư cách là một tu sĩ, một tu sĩ gieo duyên, và đã liên tục hành thiền trong bốn tháng. Anh ấy đã hành thiền rất tốt, đã tiến rất gần đến “điểm đột phá” và dừng lại. Anh ấy chia sẻ rằng: “Con biết điều gì sẽ xảy ra, nếu con tiếp tục.” Vào thời điểm đó, anh ấy chưa kết hôn nhưng đã có kế hoạch kết hôn. Anh ấy bảo rằng: “Con đã hứa với người phụ nữ đó là sẽ cưới cô ấy. Vì vậy, bây giờ con phải rời đi để thực hiện lời hứa của mình”. Thực sự, anh ấy cũng chia sẻ là anh ấy sẽ nói với người phụ nữ mình yêu rằng: “Một ngày nào đó tôi sẽ đắp y trở lại”. Thế là anh ấy đã quay lại với cuộc sống và giữ đúng lời hứa của mình, cưới người phụ nữ đó. Bây giờ, anh ấy đã có một cô con gái nhỏ, một cô con gái rất đáng yêu, rất thông minh. Hiện tại, anh ấy đang viết báo, rất sáng tạo, và anh ấy cũng rất thành công trong lĩnh vực viết lách. Tại sao anh ấy lại từ bỏ công việc kinh doanh của mình, trong khi kiếm được khá nhiều tiền? Đó là bởi vì tiếng gọi từ bên trong của mình. Anh ấy phát biểu rằng, công việc của mình ở cuộc đời này là để viết lách, để truyền đạt cho mọi người những gì mình biết. Đây là một cách khác để đáp lại tiếng gọi của bản chất cao thượng từ bên trong của mình. Anh ấy là một thiền sinh giỏi, hành thiền đều đặn mỗi ngày, và là một con người rất trung thực. Những ai biết anh ấy đều rất tôn trọng anh ấy. Ngay cả những người lớn tuổi với chức vụ cao cũng rất kính trọng anh ấy. Họ biết anh ấy là một người chân thật và đáng tin. Họ biết anh ấy đang làm những gì mình làm một cách toàn tâm, toàn ý và trọn vẹn.

Hãy lắng nghe tiếng gọi ở bên trong của bạn. Những con người này, họ đã lắng nghe tiếng gọi từ bên trong, tiếng gọi từ trái tim cao thượng của mình. Và họ đang làm những gì mà trái tim của họ gợi ý hoặc dẫn dắt. Họ để bản chất cao thượng dẫn dắt mình. Đây là điều rất quan trọng. Ai đang dẫn dắt bạn sống cuộc sống này? Nếu một ai đó ở bên ngoài dẫn dắt bạn, thì một ngày nào đó bạn sẽ bị lạc lối. Nhưng nếu kết nối được một cách sâu sắc với bản chất cao thượng của mình, bạn sẽ không làm điều gì sai trái cả. Nếu không thể bỏ đi để tìm về một nơi yên lặng trong vài ngày hoặc vài tháng, bạn không cần phải lo lắng. Nếu điều đó không thể xảy ra với bạn ở thời điểm hiện tại thì nó có thể sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng ngay bây giờ, ở thời điểm hiện tại này, hãy sắp xếp để có thời gian cho riêng mình để hành thiền vài phút vào mỗi buổi sáng, khi không gian đang còn định tĩnh và bình yên. Hãy dậy sớm và hành thiền. Hãy kết nối một cách sâu sắc với trái tim, với bản chất cao thượng của mình. Hãy chánh niệm. Hãy đặt sự chú ý lên những gì đang xảy ra trên thân và tâm của mình, và từ từ tăng dần thời khoá thiền lên ít nhất 30 phút mỗi ngày. Hãy cố gắng chánh niệm vào bất cứ khi nào, ở bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào bạn có thể nhớ ra để chánh niệm. Thất niệm là một điều tự nhiên. Mọi người thất niệm, dính mắc và rồi bị mắc kẹt trong đống hỗn độn của cuộc sống. Tuy nhiên, sẽ luôn có một bản chất cao thượng ở bên trong trái tim của bạn, mà nếu không có nó thì cuộc sống của bạn trở nên vô giá trị và vô nghĩa. Hãy tìm về với bản chất cao thượng ở bên trong này và sống theo nó. Đó là điều quan trọng nhất mà chúng ta cần phải làm. Ngay cả khi bạn học hỏi những lời dạy của Đức Phật, trừ phi nó đi thẳng vào bên trong trái tim của bạn và đi ra trở lại thông qua việc thực hành và áp dụng, bằng không nó chỉ là những kiến ​​thức thuần tuý mà thôi. Nhưng nếu bạn sống theo và thực hành theo những lời dạy của Ngài, thì chỉ khi đó nó mới trở thành trí tuệ của bạn được, thay vì chỉ là kiến thức chữ nghĩa thuần tuý. Phật pháp là để thực hành, kiến thức là để áp dụng.

Như vậy, đối với động vật thì đó là tiếng gọi của thiên nhiên nguyên thuỷ, của bản chất hoang dã. Nhưng đối với con người chúng ta thì đó là tiếng gọi của tấm lòng cao thượng. Đó là cách tôi diễn đạt. Nếu bạn có từ ngữ nào hay hơn để diễn đạt về điều này, hãy dùng cách diễn đạt của riêng bạn. Hãy có đức tin vào sự cao thượng của bạn. Không chỉ mỗi đức tin vào Tam Bảo: Phật, Pháp và Tăng, mà còn cả đức tin vào sự cao thượng của bạn. Khi hành thiền và kết nối trở lại với thân cũng như các tiến trình tâm của mình, điều gì sẽ xảy ra nhỉ? Bạn thấy được những gì? Lúc ban đầu, khi quan sát các suy nghĩ của mình, bạn chủ yếu thấy được những gì? Những loại suy nghĩ nào thường xuất hiện nhất? “Tôi muốn cái này”. “Tôi muốn cái kia”. “Tôi không thích cái này, tôi ghét cái kia”. Đó là những gì thường xảy ra trong tâm của chúng ta. Và nó đã xảy ra như vậy từ khi chúng ta còn rất trẻ. Sau bao nhiêu năm như vậy, nó đã trở thành thói quen của chúng ta. Những suy nghĩ tiêu cực đã trở thành một thói quen trong tâm mình. Do đó, có người đã phát biểu rằng: “Biết mình không phải là một tin tức tốt lành gì”. Tôi không nhớ được ai đã nói câu đó, nhưng đó là một câu nói rất hay. “Biết mình không phải là một tin tức tốt lành gì”. Nhưng khi bạn quan sát tâm mình và nhìn thấy những suy nghĩ tiêu cực này, đừng chống cự, đừng chỉ trích, đừng phán xét, đừng tự nhủ rằng: “Ồ, mình là một con người quá xấu xa”. Bởi vì, các suy nghĩ tiêu cực này xảy ra một cách khá tự nhiên đối với chúng ta. Bạn không thể đi vòng để tránh qua nó được, mà bạn cần phải đi xuyên qua nó. Như vậy, bằng cách chú ý đến tất cả những tâm tham và tâm sân này, bạn học hỏi được từ chúng. Bạn biết những tâm này ảnh hưởng đến thân và tâm của bạn như thế nào. Bạn biết những tâm này ảnh hưởng đến hành vi của bạn như thế nào, thậm chí nó còn định hình cả tương lai của bạn. Tôi để ý thấy nhiều bạn bè của tôi, khi hành thiền, họ trở nên rất định tĩnh và bình yên. Khi đó, nét mặt của họ hoàn toàn thay đổi. Và sau một thời gian, họ đã thay đổi lối sống của mình, ngay cả khi không hành thiền.

Hầu hết mọi người đều sợ nhìn thấy bản chất thực của chính mình. Có một cô kia ở Mỹ. Tôi đã dạy cô ấy hành thiền và đặt sự chú ý lên thân và tâm của mình. Cô ấy chia sẻ rằng: “Con muốn quên bản thân mình đi. Con chẳng muốn suy nghĩ về bản thân mình”. Tôi đã hỏi cô ấy tại sao lại như vậy? Cô ấy trả lời rằng: “Con quá tệ hại. Các suy nghĩ của con lúc nào cũng tiêu cực. Con chỉ muốn xem hoặc đọc một cái gì đó để có thể quên bản thân mình đi. Con chìm sâu vào việc đọc để không còn phải suy nghĩ đến bản thân mình nữa”. Điều này cũng rất ư là bình thường và tự nhiên. Chúng ta chống lại sự hiểu biết về bản thân mình. Tuy nhiên, nếu cứ tiếp tục chống lại sự hiểu biết về chính mình, chúng ta sẽ không thực sự tìm ra được chúng ta là ai hay chúng ta là gì ở trong cuộc đời này. Và chúng ta sẽ không thể vượt qua được sự tiêu cực này cũng như không thể phát triển mặt tích cực của bản thân. Sự tự nhận thức, hiểu biết về bản thân mình sẽ bao gồm cả kiến ​​thức về những mặt tối tăm của chúng ta. Kiến thức về những mặt tối tăm của chúng ta là rất quan trọng. Đó là những hiểu biết về sự ích kỷ, ngã mạn, đố kỵ, ganh ghét và cả sự lười biếng, dễ duôi nữa. Chúng ta không xem nó là quan trọng, và chúng ta lười biếng, dễ duôi. Và nếu lười biếng, dễ duôi thì chúng ta không thể phát triển được những phẩm tính tốt đẹp của mình. Bởi vì, để phát triển được những phẩm tính tốt đẹp đó, chúng ta cần phải làm việc một cách nhất quán và bền bỉ trong mọi lúc. Ở thời điểm ban đầu, mọi thứ sẽ là khó khăn và cần nỗ lực chăm chỉ.

Một khi bạn biết, một khi bạn kết nối lại được với tâm mình và thấy được điều gì đang xảy ra, nó sẽ yêu cầu bạn làm những gì kế tiếp một cách rõ ràng. Nó sẽ yêu cầu… Một khi bạn thấy được tâm mình một cách rất rõ ràng, bạn sẽ thay đổi. Bạn sẽ thay đổi để trở nên tốt đẹp hơn. Bạn sẽ cố gắng hết sức để thay đổi. Chánh niệm yêu cầu sự trung thực. Nếu không trung thực, bạn không thể có chánh niệm. Bởi vì bạn sẽ bóp méo những gì mình nhìn thấy. Bạn sẽ che đậy nó. Bạn sẽ quay lưng đi. Do đó, chánh niệm đòi hỏi sự trung thực. Bạn sẽ cần có một sự can đảm lớn lao để biết được con người thật của chính mình, để tự hỏi bản thân rằng: “Tôi có can đảm không? Tôi có đủ can đảm để thực sự nhìn xem điều gì đang diễn ra trong tâm mình, điều gì đang xảy ra trong cuộc đời mình không?” Trừ phi nhìn thấy được con người thật của mình, nếu không chúng ta không thể tiến về phía trước và trưởng thành được. Để tiến về phía trước, để đạt được bất kỳ tiến bộ tâm linh nào, chúng ta cần phải chánh niệm. Chúng ta cần phải chánh niệm và cần nhìn nhận bất cứ điều gì đang xảy ra trong thân hoặc tâm mình với một lòng can đảm và trung thực. Đôi khi, chúng ta cảm thấy xấu hổ về những khuyết điểm và hành vi sai trái của mình. Chúng ta cảm thấy xấu hổ về những phiền não và những thiếu sót của mình. Do đó, chúng ta biện hộ hết lần này đến lần khác rằng: “Ồ, không sao đâu. Mọi người đều làm vậy. Có gì sai trái đâu?” Một số người sẽ chỉ biện hộ mà thôi. Hãy quan sát cả sự biện hộ đó. Nếu bạn cứ lặp đi lặp lại việc biện hộ như vậy nhiều lần, điều đó có nghĩa là gì? Nó có nghĩa là bạn đang làm một điều đáng hổ thẹn. Vâng, bạn biết đó không phải là điều đúng đắn để làm. Biện hộ quá nhiều là dấu hiệu cho thấy bạn đã biết rằng, đó không phải là điều đúng đắn. Nhưng bạn cứ biện hộ. Và đó là một sự lãng phí rất nhiều thời gian và năng lượng của bạn. Bạn đã lãng phí cuộc đời của mình quá nhiều.

Hãy quan sát tâm của mình và xem xét xem, nó đang nói gì với bạn. Bản chất cao thượng của bạn luôn bảo với bạn rằng: “Không, điều này là không đúng đắn”. Và nếu bạn phải biện hộ hết lần này đến lần khác, thì điều đó cho thấy rằng, bạn biết đó không phải là điều đúng đắn nên làm. Vậy thì tại sao bạn lại không có can đảm để trước hết là chấp nhận sự thật này? Mặc dù không thể thay đổi mọi việc ngay lập tức được, nhưng trước tiên bạn sẽ cần chấp nhận rằng, đó là sự thật. “Phải, tôi tự phụ. Vâng, tôi quá kiêu hãnh. Đúng là tôi dối trá. Tôi đang lừa dối chính mình và cả những người khác. Vâng, tôi biết là mình không sống theo với những gì mà bản chất cao thượng đang mách bảo tôi”. Như vậy, trước hết bạn cần phải chấp nhận nó như là một sự thật mà không bóp méo nó. Chúng ta hay cố gắng quên đi chính mình hoặc cố gắng bóp méo những gì chúng ta nhìn thấy. Chúng ta trở nên không trung thực. Khi bạn trở nên không trung thực thì sẽ không có một tiến bộ về mặt tâm linh nào nữa. Chúng ta vừa tụng bài kinh với lời dạy rằng: “Hãy cho phép họ có tư cách và đứng thẳng”. Và từ “đứng thẳng” ở đây trong từ gốc Pali có nghĩa là sự trung thực, chân thật, rất chân thật. Ở một bản dịch khác, từ này được dịch là “thẳng thắn”. Cần thẳng thắn trong việc giao tiếp với chính bản thân mình, trong việc diễn đạt với chính mình những gì bạn thấy. Bắt buộc phải thẳng thắn và trung thực như vậy, không một lời biện hộ. Hai từ này, trung thực và thẳng thắn, thực ra có nghĩa là chân thật, rất chân thật. Hãy thành thật với chính mình. Nếu không, chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong sự không trung thực.

Trong một thời gian rất lâu, rất nhiều tháng, có thể là vài năm, tôi đã cố gắng tìm kiếm cho mình các giá trị để sống theo. Và rồi tôi đã đi đến kết luận rằng, sự trung thực là tôn giáo của tôi. Tôi sẽ trung thực, sẽ cố gắng hết sức để trung thực. Và tôi nhận ra rằng, mọi thứ thật là khó khăn khi trở nên trung thực. Mối quan hệ của tôi với bố mẹ trở nên rất sóng gió. Với bạn bè cũng vậy… Nếu không thật lòng, bạn sẽ bảo rằng: “À, các mối quan hệ đang rất tốt đẹp”. Nhưng nếu bạn nói lên sự thật là mọi thứ đang không tốt đẹp, họ sẽ không chấp nhận bạn, từ chối bạn, chỉ trích bạn, và gọi bạn bằng những cái tên xấu xí. Mọi người đã từ chối tôi. Bố mẹ tôi đã từ chối tôi. Bạn bè của tôi đã từ chối tôi. Thầy cô của tôi cũng vậy. Họ luôn cho rằng, tôi đã sai, suy nghĩ của tôi là sai. Đó thực sự là một trải nghiệm rất đau đớn. Nhưng dù sao thì đó cũng là điều mà trái tim mách bảo tôi phải làm. Tôi không có lựa chọn. Nếu lắng nghe trái tim mình, bạn sẽ không có lựa chọn. Tôi có thể từ bỏ bất cứ điều gì, nhưng tôi sẽ làm theo tiếng gọi của trái tim mình. Như vậy, trung thực là tôn giáo của tôi. Ở thời điểm đó, tôi đã không tin vào những gì Đức Phật dạy. Tuy nhiên, tôi lại thích hầu hết những gì Ngài dạy. Tôi chẳng thể nào hiểu được hầu hết những gì Ngài dạy. Điều đó khá là tự nhiên. Như vậy, nếu không trung thực, bạn sẽ bị mắc kẹt. Nhưng nếu trung thực thì bạn có thể đạt được tiến bộ thực sự về mặt tâm linh. Chúng ta sợ hãi khi phải từ bỏ những thói quen của mình. Chúng ta không muốn thay đổi cách sống của mình. Nhưng khi nhìn thấy được một cách rất rõ ràng những gì đang xảy ra trong thân và tâm mình, những gì đang xảy ra trong cuộc sống của mình, thì nó sẽ yêu cầu bạn thay đổi. Và điều đó thật đáng sợ, sự thay đổi thật đáng sợ.

Và đây là một câu hỏi mà không biết tại sao tôi lại ghi chú nó ở đây. Một người đã hỏi tôi rằng: “Con có thể sử dụng ma túy mà vẫn là một thiền sinh giỏi được không?” Câu trả lời chân thật của tôi là: “Không”. Tại sao bạn muốn sử dụng ma túy và vẫn muốn hành thiền? Bạn cần tự hỏi mình lý do tại sao bạn hành thiền và lý do tại sao bạn sử dụng ma túy? Một số người cho rằng, điều đó là ổn, ma tuý giúp bạn trở thành một thiền sinh giỏi, rằng bạn có thể chứng ngộ nếu sử dụng ma túy. Và theo tôi, suy nghĩ đó là không trung thực, rất không trung thực. Đừng bao giờ cố gắng lừa dối chính mình. Đừng cố bóp méo lời dạy của Đức Phật. Và thậm chí đừng quan tâm đến lời dạy của Ngài. Thay vào đó, hãy nhìn sâu vào bên trong trái tim mình. Bạn đang làm gì thế? Liệu bạn có đang biện hộ cho hành vi không đúng đắn của mình không? Ngược lại, nếu bạn đang sử dụng ma túy và tự nhủ rằng: “Đúng, tôi đang sử dụng ma túy. Tuy nhiên, tôi cũng biết rằng, nó không giúp ích được gì cho sự tiến bộ tâm linh của mình cả”, thì đó là sự trung thực. Và tôi rất thích điều đó.

Bất kỳ sự phụ thuộc nào cũng khiến bạn trở nên yếu đuối. Bất kỳ sự phụ thuộc vào bất cứ điều gì hoặc vào bất cứ người nào đều khiến bạn trở nên yếu đuối. Và để tiến bộ trong việc thực hành tâm linh, bạn cần có một ý chí rất mạnh mẽ. Khi phạm phải các sai lầm, bạn sẽ sửa chữa các sai lầm và rồi tiếp tục tiến lên. Bạn cứ tiếp tục và tiếp tục bước tới. Thực ra, đó là một cách sống vất vả. Nhưng một khi đã sống như vậy rồi thì bạn sẽ rất thích lối sống đó. Bạn có rất nhiều sức sống. Việc sẵn sàng biết được sự thật bằng mọi giá là điều cần thiết để sống một lối sống tâm linh. Dũng cảm chấp nhận sự thật về bản thân và sẵn sàng thay đổi là điều cần thiết. Không có thay đổi, thì không có sự trưởng thành. Không thay đổi có nghĩa là không trưởng thành. Làm sao có thể có sự trưởng thành mà không hề có sự thay đổi được?

Và tôi cũng nghe một số người nói rằng, bạn không cần phải giữ giới. Nếu bạn không thể giữ giới, nhưng do bởi bạn đang cố gắng giữ giới nên mọi việc sẽ vẫn ổn một cách tạm thời. Nhưng bạn cần phải hiểu rằng, để đạt được bất kỳ tiến bộ tâm linh nào, giữ giới là điều bắt buộc. Tôi nhắc lại rằng, giữ giới là điều bắt buộc. Để thực hành theo con đường Bát Chánh Đạo này, bạn cần phải thực hành cả tám nhánh của con đường, không chỉ một hoặc hai nhánh. Tuy nhiên, chánh niệm là trái tim của cả tám nhánh. Khi ngày càng trở nên chánh niệm hơn, bạn sẽ ngày càng trung thực hơn. Khi đó, bạn sẽ có khả năng giữ giới tốt hơn. Bạn có nhiều khả năng hơn để có được sinh kế đúng đắn – chánh mạng. Khi bạn có nhiều chánh niệm hơn thì tâm của bạn sẽ trở nên định tĩnh hơn, tập trung hơn, bạn có nhiều nghị lực hơn, bạn có chánh tinh tấn. Sau đó, bạn phát triển được một cái thấy biết rõ ràng – chánh kiến, rồi chánh tư duy. Vì vậy, hãy thật trung thực và cố gắng thực hành cả tám nhánh trong Bát Chánh Đạo. Tám nhánh, có nghĩa là tám sự thực hành tạo nên một thể toàn vẹn. Nó giống như một vòng tròn được chia thành tám phần. Nếu bạn bỏ đi một phần nào đó thì nó không còn là một thể toàn vẹn được nữa, nó thiếu mất một phần. Khi chánh niệm về những gì đang diễn ra trong thân và tâm của mình, bạn sẽ thấy được mọi thứ như chúng đang thực sự là. Và khi bạn phát biểu rằng: “Điều này đang xảy ra”, nó có nghĩa là bạn chấp nhận. Bạn không chống cự, bạn không xoắn vặn, không bóp méo. “Điều này đang xảy ra”. Khi có tâm tham, bạn phát biểu rằng: “Đây là tham”. Khi có ái dục, bạn phát biểu rằng: “Đây là ái dục”. Khi có sự dối trá xảy ra ở trong tâm mình, bạn phát biểu rằng: “Đây là dối trá”. Không biện hộ, không xoắn vặn. Thay vào đó, bạn chấp nhận những gì đang xảy ra. Bạn không bóp méo nó. Khi bạn không che giấu nó, điều đó có nghĩa là bạn đang trung thực với chính mình.

Như vậy, trừ phi bạn trung thực với chính mình, bằng không thì bạn không thể trung thực với người khác được. Không có cách nào để bạn có thể trung thực với người khác, nếu như bạn đang tự lừa dối chính mình. Sự trung thực khiến bạn trở nên chân thực và trở về với sự nguyên thuỷ của chính mình. Lần nọ, tôi đã đọc được một vài điều thú vị trong nhật ký của tác giả Leo Tolstoy. Mọi người đều biết tác giả Leo Tolstoy phải không? Ông ấy rất nổi tiếng. Ở tuổi 80, khi đã rất già, ngoài 80 tuổi, ông ấy đã viết trong nhật ký của mình rằng: “Tôi muốn sống cuộc sống của tôi một cách trung thực”. Ông ấy đã viết điều đó trong nhật ký của mình. Theo những gì tôi biết, ông ấy đã làm nhiều điều bất thiện khi còn trẻ. Nhưng sau một thời gian, ông ấy đã học hỏi được từ sai lầm của mình và ngừng làm những điều bất thiện. Rồi ông ấy đã trở thành một con người rất tâm linh. Mặc dù ông ấy không phải là một Phật tử, nhưng tôi rất kính trọng ông ấy vì điều đó. Và ông ấy đã cố gắng sống cuộc sống của mình với rất nhiều sự rộng lượng, với rất nhiều từ tâm, cũng như với rất nhiều sự trung thực. Tuy nhiên, ở tuổi 80, ông ấy đã viết trong nhật ký của mình rằng: “Tôi muốn sống cuộc sống của tôi một cách trung thực”. Vậy thì ý của ông ấy là gì nhỉ? Ông ấy thấy rằng, mình vẫn chưa đủ trung thực. Sống một cuộc sống chân thực và đích thực thì mãn nguyện hơn nhiều. Bạn có thể cảm nhận được rằng: “Tôi là thật. Tôi không phải là một kẻ giả tạo. Tôi không phải là một người đang diễn trò”. Không có sự trung thực thì không có điều gì là thật cả.

Khi có chánh niệm nhiều hơn, bạn sẽ trở nên sáng tạo hơn. Và điều đó sẽ giúp bạn giải quyết được rất nhiều khó khăn trong cuộc sống của mình. Chánh niệm sẽ dạy bạn và tìm ra cho bạn cách giải quyết những khó khăn. Bạn giải các quyết vấn đề của mình một cách sáng tạo. Nhờ có chánh niệm, bạn cũng trở nên kiên nhẫn. Bạn nhìn thấy sự việc từ nhiều hướng khác nhau. Khi có một điều gì đó xảy ra, bạn sẽ quan sát xung quanh mình cũng như nhìn sự việc từ nhiều hướng khác nhau và hiểu rõ tình hình một cách trọn vẹn. Bạn sẽ đặt câu hỏi cho mình rằng: “Điều tốt nhất nên làm bây giờ là gì?”, mà không có bất kỳ một sự thiên vị nào. Và bạn sẽ tìm thấy câu trả lời. Nếu bạn trung thực thì sẽ không khó để tìm ra được câu trả lời. Nhiều người bạn của tôi đã chia sẻ với tôi rằng: “Nếu bạn trung thực thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều”. Bạn không nên tuân theo bất kỳ công thức nào một cách mù quáng. Khi trở nên chánh niệm hơn, bạn không còn tuân theo bất kỳ một công thức nào nữa. Mỗi một tình huống là một tình huống duy nhất. Mỗi một mối quan hệ là một mối quan hệ duy nhất. Hãy nhìn một cách thật sâu sắc vào hiện tại và làm những gì là tốt nhất trong tình huống hiện tại, vào thời điểm hiện tại. Bạn sống một cách sáng tạo. Bạn trở nên thiện xảo khi sống cuộc sống của mình. Và kỹ năng sống một cách thiện xảo này là rất quan trọng. Chúng ta cần thiện xảo trong nhiều việc. Ngày nay, hầu hết mọi người đều trở nên rất thiện xảo trong việc sử dụng máy tính. Bởi vì mọi người dành quá nhiều thời gian, rất nhiều giờ mỗi ngày để sử dụng máy tính. Nhưng vậy thì liệu chúng ta có thiện xảo khi sống cuộc sống của mình không? Nếu bạn đã trở nên thiện xảo để sống cuộc sống của mình thì bạn sẽ ít bị ảnh hưởng bởi người khác cũng như ít bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh hơn. Bạn ít bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài hơn.

Chân thật là có đạo đức. Trung thực, chân thực, đích thực là có đạo đức. Chân thực là can đảm. Và can đảm là mạnh mẽ. Chúng ta có muốn trở nên mạnh mẽ không? Bạn có cảm nhận được sức mạnh ở bên trong mình không? Hay là bạn đang cảm thấy sự bất lực? Bạn có cảm thấy bị điều khiển, bị xô đẩy bởi hoàn cảnh hoặc con người không? Hay là bạn cảm nhận được rằng: “Tôi đang làm điều này là bởi vì tôi thích làm và tôi chọn để làm điều đó. Tôi đang làm những gì mình thích làm”. Bạn có thể xác nhận điều đó không? Hay là: “Ồ, tôi không thể làm khác được. Người ta yêu cầu tôi phải làm điều này, điều kia. Hoàn cảnh quá tệ khiến tôi không còn lựa chọn nào khác”. Nếu bạn phát biểu như vậy thì hẳn là bạn không có sức mạnh rồi. Bạn cảm thấy bất lực. Thật là đau đớn khi bị bất lực, thấy mình bất lực. Nếu chánh niệm hơn, bạn sẽ ngày càng trở nên toàn vẹn hơn, không bị phân mảnh. Trưởng thành hơn lên về hướng của sự toàn vẹn là niềm vui lớn nhất trong cuộc đời. Càng chánh niệm, bạn càng trở nên toàn vẹn. Toàn vẹn và thiện pháp giống nhau về ý nghĩa. Chúng là những từ liên quan với nhau. Toàn vẹn, thiện pháp, sức khỏe và chữa lành đều có liên quan với nhau về ý nghĩa. Tôi không biết nhiều về ngôn ngữ Latin, nhưng tôi đã đọc được trong một vài cuốn sách nói rằng, sức khỏe (health) và toàn vẹn (whole) có cùng chung một gốc Latin. Nếu bất kỳ ai trong số các bạn có thể tìm thấy điều đó trong bất kỳ từ điển tiếng Latin nào, thì tôi thực sự cảm kích nếu bạn cho tôi biết.

Sức khỏe và sự toàn vẹn có liên quan với nhau. Khỏe mạnh có nghĩa là toàn vẹn, điều đó là hợp lý. Nếu bạn không cảm thấy toàn vẹn, làm sao bạn có thể cảm thấy khỏe mạnh được nhỉ? Nếu một phần nào đó của bạn bị thiếu mất, thì làm sao bạn có thể nói rằng, bạn mạnh khoẻ được? Để trở nên toàn vẹn, bạn cần kết nối được với tất cả mọi khía cạnh của tâm mình: Tốt và xấu, thiện và bất thiện. Hãy hiểu nó một cách sâu sắc và chấp nhận nó như là sự thật. Và dần dần bạn sẽ trở nên toàn vẹn. Do bởi chánh niệm và tỉnh giác hơn, nên tâm bạn có sự ổn định. Khi bạn trở nên chánh niệm hơn, tâm bạn sẽ ổn định hơn, bạn sẽ ổn định hơn về mặt tinh thần. Ngày nay, tôi nghe thấy rất nhiều về sự bất ổn tinh thần. Điều đó thật nguy hiểm. Tôi nghĩ rằng, điều này đang trở nên nguy hiểm. Nhiều người có tinh thần không ổn định. Mặc dù có rất nhiều sự bi mẫn đối với họ và sẵn sàng giúp đỡ họ bằng mọi cách có thể, tuy nhiên tôi muốn mọi người biết rằng, sự bất ổn này là nguy hiểm, bất kỳ loại bất ổn nào. Chánh niệm làm ổn định lại tâm trí. Chánh niệm có nhân tố làm ổn định. Khi bạn quá phấn khích vì hạnh phúc, nếu bạn đặt sự chú ý lên trạng thái phấn khích đó của tâm, tâm sẽ định tĩnh trở lại. Bạn sẽ không trở nên quá bị kích động. Hoặc khi bạn quá bị kích động vì đang tức giận, nếu bạn đặt sự chú ý lên sự tức giận đó, lên cảm giác đó, lên suy nghĩ đó, tâm sẽ định tĩnh trở lại. Như vậy, chánh niệm có sức mạnh làm ổn định tâm. Do đó, nếu bạn càng chánh niệm thì bạn lại càng ổn định hơn. Điều này là rất quan trọng, đặc biệt là trong việc phát triển tâm linh của bạn. Vì nhờ đó mà bạn có sự cân bằng, có sự ổn định. Tâm của bạn trở nên ổn định. Bạn có sự ổn định về mặt cảm xúc.

Sự ổn định đó là một loại sức mạnh. Khi bạn ổn định, bạn cảm thấy mạnh mẽ. Không gì có thể lay chuyển được bạn, bởi vì bạn rất vững vàng, giống như một ngọn núi đá, vững chãi và mạnh mẽ. Tôi đang đọc một cuốn sách có tựa là “Hãy đứng vững như núi, hãy linh hoạt như nước”. Hãy đứng vững như một ngọn núi. Chánh niệm có thể giúp bạn làm được điều đó. Bạn có thể đứng vững vàng như một ngọn núi. Và bạn có thể linh hoạt như một dòng nước. Chánh niệm có thể giúp bạn làm được cả hai điều đó. Bạn trở nên mạnh mẽ ở bên trong. Bạn phát triển sức mạnh nội tâm bằng cách luôn luôn chánh niệm. Sức mạnh ở bên trong đó giúp bạn làm được tất cả những gì bạn cần làm. Khi bạn muốn làm một việc gì đó thực sự quan trọng và to lớn, bạn sẽ cần rất nhiều sức mạnh. Bạn sẽ cần rất nhiều năng lượng. Chánh niệm sẽ giúp bạn vượt qua khó khăn cũng như giúp bạn trở nên trí tuệ và mạnh mẽ hơn. Càng chánh niệm, bạn sẽ càng kết nối được nhiều hơn với mọi khía cạnh của thân và tâm mình. Càng chánh niệm, bạn sẽ càng ít có thành kiến ​​hơn. Bạn trở nên trung thực hơn. Bạn nhìn thấy trạng thái tâm nguyên thuỷ, không bị bóp méo của mình. Bạn thấy mọi thứ như chúng thực sự là. Nhờ vậy, bạn không phản ứng một cách thiếu khôn ngoan. Do đó, càng chánh niệm, bạn sẽ càng trở nên trí tuệ hơn, sẽ có ít hơn các phản ứng thiếu trí tuệ, và sẽ có nhiều hơn các đáp ứng trí tuệ. Vì vậy, bạn ít phạm phải các sai lầm hơn. Ít sai lầm hơn có nghĩa là ít đau khổ hơn, ít đau đớn hơn, ít bất hạnh hơn, ít hối tiếc hơn và những mối quan hệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Tất cả chúng ta đều có thể trở nên toàn vẹn và khỏe mạnh. Chúng ta có tiềm năng đó. Bạn càng trở nên chánh niệm, bạn sẽ càng trở nên khỏe mạnh hơn về thể chất, tinh thần và cả tâm linh nữa. Càng chánh niệm, bạn sẽ càng trở nên toàn vẹn hơn. Bởi vì, chánh niệm tự nó là toàn vẹn, là sức khoẻ. Để hướng tới sự toàn vẹn, bạn sẽ cần phải chánh niệm. Hầu hết chúng ta đều bị chia rẽ, bị phân mảnh ít hay nhiều. Tôi đã đọc một cuốn sách có tựa là “Cái tôi bị phân mảnh”, một cuốn sách rất thú vị. Bạn có đoán được ai đã viết cuốn sách đó không? Có ai đã đọc cuốn sách đó chưa nhỉ? Nó được viết bởi bác sĩ Ronald David Laing, một bác sĩ tâm thần rất nổi tiếng. Tôi nhớ là ông ấy sống ở Anh quốc. Đó là một vị bác sĩ rất cởi mở. Chúng ta có thể trở nên toàn vẹn bằng cách đặt sự chú ý lên mọi khía cạnh của trạng thái tâm của mình. Hầu hết các vấn đề của chúng ta đều có nguồn gốc từ sự nghèo nàn về mặt tâm linh. Tôi đã nghe được quá nhiều vấn đề xảy ra trên toàn thế giới này. Và khi nhìn một cách sâu sắc vào nguồn gốc của vấn đề, tôi thấy rằng nguồn gốc của nó nằm ở sự nghèo nàn về mặt tâm linh. Chúng ta không phát triển bản chất cao thượng của mình. Đó là lý do tại sao chúng ta đang tạo ra các vấn đề và rồi lại cố gắng giải quyết chúng. Làm sao chúng ta có thể giải quyết vấn đề được, nếu chúng ta cứ tiếp tục mãi tạo ra nó? Vì vậy, chúng ta cần phải cố gắng để trở nên giàu có về mặt tâm linh chứ không phải chỉ giàu có về mặt vật chất. Thịnh vượng không chỉ có nghĩa là thịnh vượng về mặt vật chất. Nó cũng có nghĩa là sự thịnh vượng về mặt tâm linh. Như vậy, bước quan trọng đầu tiên trong quá trình thực hành của chúng ta là trở nên chánh niệm và trở nên thực tế. Đó là bước quan trọng đầu tiên mà chúng ta cần thực hiện: Chánh niệm và thực tế. Rồi sau đó chúng ta có thể thực hiện các bước khác tiếp theo.

Để kết thúc bài nói chuyện của tôi vào ngày hôm nay, tôi sẽ đọc các bạn nghe một bài thơ. Bạn đã bao giờ nhìn thấy một hồ nước ở trên núi, vào lúc mặt trời mọc chưa? Một hồ nước ở trên núi vào lúc bình minh. Hãy tưởng tượng mình đang ở sâu trong những ngọn núi, rất cao, giống như ở dãy Himalaya, những ngọn núi phủ tuyết, và tuyết tan từ từ lấp đầy nước lên mặt hồ. Không gian rất định tĩnh và tĩnh lặng. Mặt hồ phẳng lặng như gương. Hãy đồng hoá bản thân mình thành ngọn núi kia, thành hồ nước kia. Bạn là núi, là hồ. Bạn đã bao giờ nhìn thấy một hồ nước trên núi vào lúc bình minh, với mực nước sâu đến mức nó như liền thành một mảnh. Nó phản chiếu vẻ đẹp xung quanh nó. Nó cho phép ánh sáng mặt trời xuyên qua và mời gọi một sự phản chiếu sâu sắc về chính nó. Tôi đã nhìn thấy một hồ nước trên núi vào lúc mặt trời mọc. Không có thời điểm nào khác tốt hơn. Điều duy nhất mạnh mẽ hơn cả cảnh tượng tuyệt vời đó chính là sự tĩnh lặng. Một hình ảnh rất đẹp và đó là hình ảnh về chính bản thân bạn. Bài thơ này không thực sự nói về núi, về hồ và về bình minh. Tất cả những gì nó mô tả là về bạn và tôi.

Viet Hung | A Happiness pursuer | Author of The Happiness JournalTản mạn về Hạnh phúc and NGẪM CAFÉ
Sách tôi dịch: Trái tim thiền Phật giáo, Thiền cho người mới bắt đầu, Nổi loạn và tự doBài chú giải Kinh Mangala SuttaSức mạnh của sự hoài nghi và thiền chánh niệm (Vipassana)Những nguyên lý để sống hạnh phúcChúng ta đang sống vì điều gì?, Sự cho đi và Tình thương yêu, “Lấy tâm mình làm bạn của chính mình”, Cảm xúc, Thiền với sự hình dung, Căng thẳng
Get your source of inspiration and motivation toward reaching happiness here: https://www.viethungnguyen.com

45 thoughts on “Bản chất cao thượng

Gửi phản hồi