Buổi sáng chậm trong mùa dịch, khi đang lững thững đi trong nhà, bất chợt “nhoáng” một cái…

Số là một con bướm đang nhởn nhơ ngoài hiên. Bất chợt, hai con chim bay ngang. Chỉ bay ngang trong thoáng chốc, nhưng một trong hai con chim đã kịp phát hiện con mồi và “nhoáng” một cái “đớp” gọn con bướm đang “nhởn nhơ” trong hiên nhà. Thật nhanh, thật bất ngờ, và thật mong manh cho thân phận của một con bướm, nhanh chóng trở thành “bữa sáng” theo một cách không mong đợi nhất.

Thật tình mà nói, cuộc sống của chúng ta nhiều khi cũng chẳng khác gì mấy so với sự việc trên. Bất ngờ, bệnh tật, những việc không mong đợi, tai ương có thể ập đến bất cứ khi nào, không cần phải báo trước. Đại dịch hiện nay cũng là một trong những việc như thế cho mỗi một chúng ta. Thật mong manh.

Và cũng như con bướm kia, chúng ta có thể “kết thúc” sớm hơn mong đợi rất nhiều. Và đa phần, chúng ta cũng chẳng thể nào can thiệp vào tiến trình đó của tự nhiên. Mong manh.

Vậy chúng ta có gì trên cuộc đời này giữa muôn vàn mong manh đó? Chúng ta chỉ có hiện tại. Chúng ta chỉ sống ở chính giây phút này đây. Nên nếu có thể, hãy trọn vẹn nhất với hiện tại. Trọn vẹn như thế nào? Trọn vẹn vào hiện tại để liên tục gieo những hạt mầm cho trí tuệ, cho tương lai. Chúng ta không nên tập trung vào quả, mà chỉ nên tập trung vào việc gieo nhân.

#beHATT!

Chuyện bây giờ mới kể…

Vào đầu tháng 3, do một chút thiếu may mắn, tôi đã bị ngộ độc thức ăn sau buổi ăn tối với món sashimi Nhật mà tôi yêu thích. Cảm giác thật quá tệ, khi phải liên tục vào toilet từ 1h đến 4h sáng. Và đỉnh điểm là khi toàn bộ dạ dày “lồng” lên, quặn thắt và bắt cơ thể phải ói ra những gì còn lại. Toàn bộ cơ thể cứ nửa tỉnh, nửa mê, đau đớn không tả được ở khắp mọi bộ phận. Nhức mỏi toàn thân. Cho đến khi gục xuống, ngủ thiếp đi lúc 4h sáng. Do biết được cách xử lý căn bệnh này, tôi đã tự mình làm mọi việc cần làm và tự cho thân tâm mình thư giãn liên tục, mà không làm phiền đến người thân trong nhà, trong đêm khuya.

Sáng hôm sau, dậy muộn! Mệt mỏi trào dâng. Cơ thể cứ mơ mơ màng màng đến độ, tôi phải bấu vào tay mình vài lần để chắc chắn rằng còn cảm giác, là cơ thể này còn sống. Thật tệ.

Continue reading “Tự cứu lấy con tim của mình”

Tự do chính là tự do lựa chọn phản ứng thiện cho bản thân ở tại thời điểm hiện tại. Thiện chính là ở việc không làm hại ai, kể cả chính bản thân mình. Tuy đơn giản, nhưng không dễ để có tự do như thế. Cần nhớ rằng, càng trí tuệ, càng tự do. Càng trí tuệ thì càng nhìn thấy được nhiều lựa chọn. Lối sống chánh niệm thông qua “công cụ” gọi là thiền tập chính là chìa khoá mang đến trí tuệ ngày một nhiều hơn. Đó chính là việc rèn luyện sự chú tâm và quan sát mỗi ngày cho được sâu sắc hơn, nhạy bén hơn, khách quan hơn, gần với tự nhiên hơn.

Tôi học được rằng, sau 7 năm, các tế bào trong cơ thể chúng ta được thay mới toàn bộ. Nghĩa là dù muốn hay không sau 7 năm, chúng ta sẽ có một cơ thể hoàn toàn mới. Sự đổi thay này cứ thế tự động xảy ra mỗi ngày. Chúng ta đổi thay và mới hơn mỗi ngày, theo quy luật của tự nhiên.

Điều ý nghĩa hơn trong sự thật này là nếu đằng nào cũng đổi thay, chúng ta cần có trách nhiệm hơn với sự đổi thay này, bằng cách liên tục gieo các “hạt mầm” của tỉnh thức, trí tuệ và trọn vẹn trong cơ thể và tâm trí mỗi ngày. Để cuối cùng, cơ thể và tâm trí của chúng ta “được” đổi thay theo một cách lợi ích nhất.

#beHATT!

“Cái Bẫy Khỉ

Người ta nói rằng ở Ấn Độ có một cách bắt khỉ rất thông minh. Người thợ săn sẽ khoét một cái lỗ trên quả dừa vừa đủ lớn để một con khỉ bỏ tay vào. Sau đó họ sẽ khoan hai cái lỗ nhỏ hơn ở đầu bên kia, luồn một sợi dây qua và buộc quả dừa vào gốc cây. Sau đó, họ bỏ một quả chuối vào trong quả dừa xuyên qua cái lỗ và rồi nấp đi đâu đó. Con khỉ đến, bỏ tay vào và cầm quả chuối. Cái lỗ được khoét một cách khéo léo để một bàn tay mở có thể đưa vào, nhưng một nắm tay thì không thể rút ra. Tất cả những gì con khỉ phải làm để thoát ra là buông quả chuối. Nhưng dường như hầu hết những con khỉ không muốn buông tay.”

Có lẽ là thậm chí chúng không biết là buông tay có thể cứu thoát được chúng. Bởi trái chuối đã che mờ tất cả. Bế tắc này có thể đánh đổi cả cuộc đời của những chú khỉ.

Mỗi khi gặp bế tắc, hãy tự vấn bản thân xem có phải do bạn đang “nắm” trong tay một thứ gì tương tự như trái chuối trong câu chuyện trên không? Giải pháp đôi khi chỉ đơn giản là “buông tay”, với điều kiện chúng ta ý thức được “trái chuối” mà chúng ta đang nắm chặt. #beHATT!

Khi bạn đã thực hành chánh niệm, sống cuộc sống hướng tới chánh niệm thì những lợi ích mang lại là vô cùng.

Ví như thời Cô Vy hiện nay, chỉ riêng việc luôn để ý, quan sát, đi nhẹ, nói khẽ, thở khoan thai cũng đã hạn chế được vô vàn rủi ro cho bất cứ ai.

Luôn để ý, quan sát để nếu có phải đi vào đám đông, cũng còn biết tự giữ cho mình khoảng cách an toàn với những người xung quanh. Thay vì đi thang máy thì luôn có thể đi thang bộ hoặc thang cuốn để có thể giữ khoảng cách an toàn trên 1m. Để ý 1 chút nữa thì khi vào cửa, sẽ thích hơn nếu là cửa tự động, không chạm tay. Mở cửa, hoặc đi thang máy, thang cuốn thì do có sự để ý nên không sử dụng phần cơ thể đã tiếp xúc với nút bấm, tay vịn, nếu như chưa tìm được chỗ rửa tay.

Thở nhẹ nhàng tự nhiên cũng có ích đáng kể khi giảm thiểu “hít” vào những gì không tốt. Hoặc nếu nhỡ may xui đang có Cô Vy trong người thì cũng không thở ra mạnh bạo đến mức khuyến mãi quá mức cần thiết cho những người xung quanh.

Continue reading “Lợi ích của lối sống chánh niệm trong mùa dịch”

Trưa qua, sau khi có được một giấc ngủ trưa ngắn, nhưng sâu, trong lúc đi công chuyện, tôi cảm nhận được một trạng thái tâm thật đặc biệt với nhiều cung bậc khác nhau: tĩnh lặng, phấn chấn nhưng không cao hứng, nhẹ nhõm, thoải mái, bình yên, tràn đầy năng lượng nhưng cùng lúc lại cảm thấy không cần phải làm gì và rất nhẹ nhàng. Ngay vào lúc đó, dường như mọi thứ tạm thời dừng lại, mọi thứ cứ xảy ra thật chậm rãi và rõ ràng trên đường, xung quanh tôi. Những cảm giác của bàn tay trên vô lăng, các cảm xúc của thân và tâm thật sống động. Thật kì diệu.

Điều này tiếp tục nhắc nhở tôi một “bí kíp” quan trọng, tối quan trọng, của cuộc sống này. Đôi khi, mọi khó khăn sẽ dần bớt đi hoặc dần được giải toả chỉ bằng việc ngủ đủ, ngủ sâu, ngủ chất lượng. Chúng ta có thể có vô vàn lý do để biện hộ và không cho bản thân một giấc ngủ chất lượng. Không may, điều đó chẳng có ích gì cả. Nên, những ai khó ngủ hoặc không có được giấc ngủ sâu thường xuyên, dứt khoát cần tìm hiểu thân và tâm mình để có thể tiến hành những thay đổi cần thiết, để có thể có được những giấc ngủ chất lượng. Đó là chìa khoá đơn giản nhất cho hạnh phúc của bất cứ ai.

Đều đặn thư giãn tâm, đều đặn vận động, ăn uống đúng đắn, đi ngủ sớm, … Đó là một vài đề nghị đơn giản để bắt đầu. Gook luck and #beHATT!

Đây là bài nói về một số đề nghị cho hành trình đi tìm hạnh phúc mà tôi chia sẻ trong dịp gặp gỡ một nhóm các bạn trẻ.

#beHATT!

Tóm tắt:

Oh the wind in my hair
It sings my song (sings my song, sings my song)
To be a wanderer and to go home

Trích từ bài hát Wanderer trong phim Expedition Happiness

Nhà của bạn ở đâu? Ngôi nhà thực sự của bạn ở đâu?

  1. Mặc dù mục tiêu sau hết của bất cứ ai là hạnh phúc, hầu hết chúng ta thất bại. Hãy cẩn trọng.
  2. Hãy là chính bạn. Hãy thành thật với chính bạn. Không cần phải tỏ vẻ hay chứng tỏ cho bất cứ ai rằng mình hạnh phúc. Hãy hạnh phúc cho chính bạn.
  3. Những điều quan trọng cho hạnh phúc: các mối quan hệ, thời gian.
  4. Cần tìm sự cân bằng cho những điều quan trọng trong cuộc đời bạn, bao gồm: đức tin, sức khoẻ, tài chính, các mối quan hệ, học hỏi.
  5. Tiêu chuẩn đánh giá nếu bạn đang ổn hơn, hạnh phúc hơn: đơn giản hơn, cởi mở hơn, độc lập hơn, nhiều thương yêu hơn.
  6. Các câu hỏi quan trọng cho cuộc đời: Điều gì sẽ làm bạn hạnh phúc? Bạn muốn bạn sẽ như thế nào trong 1 năm tới? 5 năm tới, 10 năm tới, 20 năm tới, và đến lúc bạn 80 tuổi?
  7. Cần bắt đầu tự việc đầu tư để hiểu bản thân nhiều hơn. Thường xuyên cho tâm trí nghỉ ngơi với các bài thư giãn mini, ngắn.
  8. Câu hỏi cuối: bạn định nghĩa ngôi nhà của bạn như thế nào?

P.S. Bạn có thể nghe phiên bản audio bên dưới và tải về máy để nghe, khi không có Internet.

Trong cuộc sống quay cuồng với công việc, gia đình, … và … đại dịch, đừng quên tự cho mình những phút giây bình yên và tĩnh lặng mini mỗi ngày. Cần một chút để ý, một chút chuẩn bị. Và ai cũng có thể tự pha cho mình một ly cafe cùng với một tách trà sáng. Tự tìm cho mình một “chốn” bình yên để tận hưởng. Chỉ cần 5 phút tận hưởng đó thôi cũng đã đủ để chữa lành, đủ để sạc đầy lại năng lượng, để bình an.

Đừng đánh mất 5 phút quí giá đó. Và tất cả bắt đầu với một chút để ý, một chút chuẩn bị.

#beHATT

[English] A bit of attention, a bit of preparation

Though we seems like overloaded with work, family matters, … and … Covid19 epidemic most of the time, don’t forget to grant for yourself a mini peaceful and quiet moment everyday. It needs a little bit of attention and a little bit of preparation. And one can make for oneself a cup of coffee plus a cup of tea in the early morning. Then, find for yourself a “place” to enjoy that peaceful moment. It’s only 5 minutes, yet it’s enough to heal, to re-charge and to be tranquil.

Don’t lose that invaluable 5 minutes of yourself. All just need to start with a bit of attention and a bit of preparation.

#beHATT

Hãy như cây bàng này…

Em nó đã từng “mém” tèo một lần. Lần đó, lá em rụng gần hết. Tôi đem lên ban-công nhà, đặt gần cạnh để tiện chăm sóc. Và em đã bình phục, đã được chữa lành. Rồi sau hai tuần tôi đi xa vào dịp Tết, do “trục trặc” kỹ thuật, nước không đủ, em lại rụng lá. Lúc đầu thì vài cái thôi. Tôi kịp về để “bù” nước lại cho em. Nhưng không may, lần này nặng quá. Hai ngày sau, toàn bộ lá trên thân đều rụng. Chỉ còn lại một thân cây mỏng manh, khô, xù xì, tàn úa. Như một nỗ lực cuối cùng, tôi vẫn duy trì tưới nước hàng ngày.

Và sáng hôm qua, khi ra thăm em vào buổi sớm, tôi đã quá vui mừng khi thấy những lộc non xuất hiện trên chóp đỉnh của thân. Em chắc chắn sẽ tiếp tục sống.

Cây cối chắc hẳn không hề biết đến ý nghĩa của chữ “bền bỉ”. Nhưng nó hoạt động theo tự nhiên một cách bền bỉ. Nó sẽ tiếp tục tươi xanh được, dù chỉ còn lại một ngõ hẹp mỏng manh của sự sống.

Là con người, chúng ta cần học sự bền bỉ này của cây cối, của tự nhiên. Hãy như em nó! Bền bỉ và tiếp tục xanh tươi.

#beHATT

Tự nhắc nhở câu “thần chú” được truyền lại từ Thầy: “Đó là một phần tất yếu của cuộc sống.” Mỗi khi khó khăn, khủng hoảng ập đến, nhớ đọc câu này 10, à không, 100 lần là tỉnh lại 🙂.

Sush a great reminder taught by my master: “That’s a necessary part of life.” Every time difficulty or crisis knocks on your door of life, wishper this in your head 10, if not 100 times, you would be awaken 🙂.

#beHATT

Hôm nay, ngày Valentine, tôi xin dành tặng món quà đặc biệt này đến mọi người.

Một trong những người chúng ta cần gửi trọn vẹn niềm thương yêu đến hàng ngày chính là … bản thân chúng ta. Nhưng vì bận rộn với mưu sinh, công việc và gia đình, chúng ta thường quên mất điều quan trọng đó. Kết quả là chúng ta dần kiệt sức khi thời gian cứ dần trôi, tuổi già và bệnh tật dần kéo đến.

Việc yêu thương bản thân mình thực ra lại không quá khó, nhưng… khó làm. Nếu bạn có thể cho phép thân và tâm nghỉ ngơi đều đặn hằng ngày, với những khoảng tạm dừng ngắn, dần dần chắc chắn những khoảng nghỉ ngơi mini này sẽ có tác dụng vô lường đến cuộc sống cuộc bạn. Đó là việc bạn có thể tươi mới hơn, tỉnh giác hơn. Việc cho bản thân nghỉ ngơi những thời khoá mini này khá là đơn giản. Đơn giản nhất là bạn chỉ cần tìm một nơi yên tĩnh, không có ai làm phiền và làm theo các hướng dẫn mà tôi có chia sẻ tại đây.

Còn nếu bạn có nhiều thời gian hơn, bạn có thể thử cho mình các thời khoá thư giãn dài hơn như đoạn hướng dẫn tôi ghi lại bên dưới. Việc tự cho phép bản thân nghỉ ngơi là không khó, nhưng khó làm. Tôi hy vọng các bạn có thể cảm nhận được sự quan trọng của việc này cho cuộc sống của bạn để có thể có động lực… để bắt đầu bước đầu tiên. Đó là ngồi xuống, tĩnh lặng và thư giãn. Video bên dưới chính là món quà Valentine tôi gửi đến các bạn, những ai đang đọc bài viết này.

Happy Valentine 2020!

Cùng tiết mục: kiếm chỗ nắng, kiếm chỗ thoáng muh ngồi!

Ly Starbucks cold brew đầu tiên năm Canh Tý 2020!

“Một cây ăn trái đang nở hoa. Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ thoáng qua. Hoa rơi lác đác trên mặt đất. Một số nụ còn lại phát triển thành những trái cây nhỏ. Một trận gió nữa lại thổi qua và một số trái non rơi rụng. Một số trái còn lại lớn dần và hườm chín. Một số khác chín muồi trước khi rụng.
Con người cũng vậy …” – Ngài Ajahn Chah trong cuốn Thân và tâm

Được sinh ra trong thân tướng làm người là một đặc ân vô cùng quí báu và không dễ xảy ra. Hãy sống thật trọn vẹn và ý nghĩa cho chính bạn. Hãy cho cuộc sống của bạn một ý nghĩa để khi nằm xuống, hoa trái ngọt lại có thể tiếp tục đơm bông. Hãy kiên nhẫn. Đừng phí hoài! Đừng bỏ cuộc!

#beHATT

Những bài học này có thể nói ngắn gọn như bên dưới, xảy ra trong cuộc sống của bất cứ người nào xung quanh ta hay chính bản thân chúng ta. Học thuộc và vượt qua được các bài học cơ bản này chính là hành trình trưởng thành mỗi ngày của bất cứ ai.

  • (1) Làm được 1 nhưng muốn xài 2
  • (2) Việc của mình không tự vun vén được, lại còn vấy ra cho người khác
  • (3) Chưa lo được cho bản thân lại muốn gồng gánh việc cho người khác
  • (4) Muốn chứng tỏ cho mọi người biết mình đang hạnh phúc, thay vì thực sự hạnh phúc
  • (5) Muốn hoàn hảo hoặc muốn chứng tỏ (giả vờ) cho mọi người rằng mình hoàn hảo

Đa phần các vấn đề trầm trọng trong cuộc sống của chúng ta đều có khởi nguồn từ các mong muốn không đúng đắn trên đây. Mỗi chúng ta cần đều đặn xem xét bản thân mình xem có đang “học bài” tốt không nhé… Đây là một tiến trình dài cho bất cứ ai.

Tản mạn đầu xuân Canh Tý 2020.

#beHATT #TanManVeHanhPhuc

Mỗi chúng ta cần phải tự hỏi bản thân mình câu hỏi: “Tôi sẽ như thế nào trong 1 năm tới, 2 năm tới, 5 năm tới, 20 năm tới, … thậm chí tôi sẽ như thế nào lúc tôi 80 tuổi?”

Chúng ta cần phải tự có câu trả lời cho bản thân mình. Bởi vì nếu không có câu trả lời cho câu hỏi trên thì cũng ví như bạn đánh bạc với cuộc đời. Để mặc cuộc đời này cuốn bạn trôi về bến nào.

Đánh bạc thì chẳng bao giờ thắng cả. Chỉ có thua, thua cả cuộc đời của chính bản thân mình. Thật uổng phí…

“Tôi sẽ như thế nào trong 1 năm tới, 2 năm tới, 5 năm tới, 20 năm tới, … thậm chí tôi sẽ như thế nào lúc tôi 80 tuổi?”

#beHATT #ChucMungNamMoiCanhTy2020

Sáng đầu năm, mùng 1 Tết, chưa cất bước ra khỏi phòng cũng đã đủ và đầy.

Đơn giản, nhưng luôn cần sự để ý và chuẩn bị. Vầng, để ý và chuẩn bị, đó là hai từ khoá cho cuộc đời.

Càng lớn tuổi, Tết càng có vẻ như đơn giản hơn. Nhiều hơn với cảm xúc của cái “chậm rãi” không vội vàng. Không còn nữa sự háo hức, sự trông ngóng, sự nuối tiếc. Nhưng kì diệu thay, chính sự đơn giản và chầm chậm đó lại mang nhiều chiều kích của sâu lắng hơn, bình yên hơn, và hạnh phúc hơn.

Xin cầu mong mọi người, mọi nhà được bình yên. Xin cầu mong mọi người, mọi nhà được hạnh phúc, đừng đau khổ, đừng oan trái. Xin cầu mong mọi người, mọi nhà được sức khoẻ, đừng bệnh tật, đừng ốm đau.

#beHATT #ChucMungNamMoi

Mùng 01 Xuân Canh Tý 2020!

Bài được viết cho Đặc san Xuân của tờ Doanh Nhân Việt: https://theleader.vn/cac-pham-chat-nen-tang-cua-mot-nha-lanh-dao-ben-vung-1579582236819.htm

Thành công luôn đến từ những đội nhóm gắn kết chặt chẽ với nhau. Sự gắn kết thì lại được khởi nguồn từ các mối quan hệ tích cực và tương hỗ đi cùng với một văn hoá đội nhóm dựa trên nền tảng niềm tin. Nếu ai nắm vững công thức này và kiên trì theo đuổi duy trì một văn hoá đội nhóm lấy niềm tin và các mối quan hệ tích cực làm trọng tâm thì tôi chắc chắc kết quả cuối cùng không có gì khác ngoài thành công.

Tất cả đều khởi nguồn từ nhà lãnh đạo của tổ chức. Vậy các phẩm chất nào là nền tảng, là cốt lõi một nhà lãnh đạo cần có để có thể hoàn thành tốt vai trò “chim đầu đàn” của mình, ngắn hạn cũng như dài hạn – mà tôi gọi là bền vững, vượt thời gian?

Continue reading “Các phẩm chất nền tảng của một nhà lãnh đạo bền vững”

Khi đến đúng thời điểm thì chỉ cần một ngọn gió khẽ thôi cũng đủ rụng rơi.

Mong manh.

Cánh hoa tàn.

Ra đi.

Những hạt mầm ở lại, tiếp tục với tiến trình sinh và diệt, đến và đi.

Tiến trình sinh diệt tự nhiên khắc nghiệt này xảy ra trong mỗi một giây phút hiện tại, không phải ở quá khứ, chẳng nằm ở tương lai.

Đau khổ đến từ việc chúng ta thường không hiểu, thường chạy trốn, thường từ chối, hoặc không chấp nhận tiến trình của tự nhiên này. Điều đó chỉ làm chồng chất thêm khổ đau. Và Mẹ tự nhiên vẫn mạnh mẽ vận hành tiến trình sinh diệt này, chẳng quan tâm đến chúng ta.

Tôn trọng tự nhiên, thuận tự nhiên là cách hiệu quả nhất để tận hưởng và đi qua tiến trình này, tận hưởng cuộc sống một cách ý nghĩa nhất.

Chúng ta đến và đi khỏi cuộc sống này, chúng ta để lại những gì? Đó là những hạt mầm sẽ tiếp tục biến thành mầm sống trong cuộc sống kế tiếp. Hãy liên tục gieo trồng, liên tục! Gieo cái gì thì sẽ thu hoạch được kết quả tương ứng.

P.S. Và thậm chí sẽ tốt hơn nếu chúng ta có thể biến mất hoàn toàn, đi ra khỏi luôn cả sự sinh và diệt này.

#beHATT #TanManVeHanhPhuc

Tản mạn nhân dịp chụp được hình tấm kính cường lực bị vỡ, khi đi ngang bãi xe của một khu mua sắm. Một sự “tan vỡ” mà đẹp và nghệ thuật hí.

Nghệ thuật hay bắt nguồn từ những sự “tan vỡ” hè?

Thực tế thì cái đẹp và nghệ thuật ở mọi nơi ngay trong hiện tại. Ngặt nỗi, mọi người cứ phải chờ đến lúc gay cấn như vỡ tan mới chịu thấy cái đẹp trong đó. Thậm chí, cả khi có cái đẹp này trước mặt rồi, mọi người cũng có thấy mô. Nên vấn đề không nằm ở chỗ tan vỡ hay không. Vấn đề nằm ở cách nhìn.

Sau buổi ăn sáng trong một quán cafe gần nhà, vợ tôi bỗng buột miệng khi vẩn vơ nhìn ra khung cửa: “Ôi, trái khế dễ thương quá.” Nhanh chóng không kém, tôi phán: “Khế chua chắc luôn.” Phán kiểu như đúng rồi vậy đó. Mà quả đúng là như vậy. Cho chắc ăn, tôi đã xác nhận lại với người quản lý có phải đó là cây khế chua không. Đúng đó là cây khế chua. Trong vườn của quán có một cây khế ngọt, nhưng ở phía sau. Trước quán là cây khế chua. Vậy tại sao tôi có thể bật ra một cách nhanh chóng rằng đó là cây khế chua?

Continue reading “Cây khế chua”