Sáng sớm, nắng lung linh.

Chụp cái hình dù biết khung hình còn thiếu … Chợt nhận ra rằng, đó nên là một điều nhắc nhở thường nhật. Mảnh ghép còn thiếu của hạnh phúc là gì? Đó là một câu hỏi cần nghiền ngẫm, tìm kiếm, trải nghiệm,… cho cả cuộc đời, và trong nhiều cuộc đời kế tiếp. Mảnh ghép còn thiếu cho bức tranh hạnh phúc trọn vẹn là gì?

Một câu hỏi quá mở …

Tôi không thể chắc chắn về những giá trị của mình, và những lựa chọn mà tôi đã làm. Tôi luôn luôn phải tỉnh giác và nhìn xem những cách suy nghĩ ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình như thế nào. Điều này chẳng dễ làm. Tôi cần phải rất chánh niệm, nhạy cảm, và phải tuyệt đối sống thật với chính mình.

Sayadaw U Jotika


Vâng, chẳng có điều gì là chắc chắn cả. Tốt hơn hết là hãy cố gắng liên tục duy trì sự tỉnh giác để có thể quan sát và nhận biết các suy nghĩ, hành động và lời nói của chúng ta ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình như thế nào. Rồi từ đó có các chỉnh sửa cần thiết về những gì cần thay đổi, để cuộc sống được bình yên hơn, thoả mãn hơn. Điều này rất cần sự chân thật với chính bản thân mình. Đây là một tiến trình nên diễn ra liên tục, kéo dài bất tận từ cuộc sống này cho đến vô vàn cuộc sống kế tiếp… Cho đến khi tâm chúng ta hoàn toàn trong sạch.

Hạnh phúc là một thứ thật đơn giản: bạn hạnh phúc khi không còn cố để hạnh phúc nữa.

Sayadaw U Jotika trong cuốn Tuyết giữa mùa hè

Trong sách cũng có 1 đoạn đại khái rằng “những điều đơn giản lại là những điều khó làm nhất”. Cuộc sống thì vẫn thế, có vẻ như nghịch lý. Chính nghịch lý mới là sự thật. Có điều, sự thật được gọi là nghịch lý có lẽ do mọi người không thích sự thật. Nên hạnh phúc nó cứ không trong vòng tay, ngoài tầm với là vậy.

Đừng cố để hạnh phúc, chẳng cần chứng tỏ với ai rằng mình hạnh phúc. Điều đó thật căng thẳng và chẳng thể nào là hạnh phúc đích thực được. Hãy trọn vẹn và có mặt với những gì đang ở quanh mình ở đây và ngay bây giờ. Hạnh phúc đơn giản chỉ là sự trọn vẹn và sự có mặt đó mà thôi. Và cũng từ đó, nhiều sự thật sẽ được hé lộ.

Tản mạn nhân một kỳ nghỉ dài…

“Chánh niệm là một cách sống. Bất cứ ở nơi đâu, bất cứ công việc gì đang làm, hãy làm một cách thật chánh niệm (một cách thật ý thức, có sự quan sát khách quan chính bản thân mình).” – Sayadaw U Jotika

Đôi lúc, mọi người hỏi H cần làm sao để thoát khỏi sự bối rối trong cuộc sống. Thật ra câu trả lời thật đơn giản, hãy trọn vẹn làm việc bạn đang làm, toàn tâm, toàn ý. Rồi dần dần, bạn sẽ rút ra được những gì cần làm kế tiếp để vượt lên trên sự bối rối.

Từ khoá là “chánh niệm”, là “trọn vẹn”, cả hai từ khoá. Chánh niệm là sự cởi mở, quan sát, cảm nhận những gì đang xảy ra trực tiếp trên thân và tâm của mình xem nó có “tác động” như thế nào. Thực ra, chánh niệm liên tục là việc … khó. Người thường như H thì chỉ được chút chút, thoáng chốc là may rồi. Việc “trọn vẹn” với những gì mình đang làm là để làm cuộc sống chúng ta đơn giản hơn (thay vì cho cả tỉ việc xảy ra một lúc trong tâm). Chính nhờ đơn giản hơn nên chúng ta có thể quan sát tâm và thân mình tốt hơn. Và cũng do đơn giản hơn nên chúng ta làm việc hiệu quả hơn. Đa phần mọi người không có sự đơn giản này. Nên công việc và cuộc sống cứ xoay vòng và cuốn mọi người đi, cuốn luôn cả chánh niệm, chứ nói gì đến tâm quan sát nữa.

Nên H đề nghị cả hai từ khoá, như là gợi ý cho công việc hàng ngày. Trọn vẹn để đơn giản hoá cuộc sống và chánh niệm (sự hay biết chú ý những gì đang diễn ra trong thân và tâm ở hiện tại) để quan sát. Quan sát để thấy ảnh hưởng tác động những gì chúng ta đã và đang làm lên cuộc sống hiện tại. Ví như, H có thể trọn vẹn uống cafe, và H cảm nhận được chất cafe có ảnh hưởng xấu lên cơ thể H. Kết quả là H chỉ có thể chọn cafe hoặc sức khoẻ 🙂. Hiệu quả của chánh niệm, quan sát nằm ở đó.

“Căng thẳng”, “kiệt sức”, “mệt mỏi”, “lo lắng”, “sợ hãi”, “trầm cảm” là những từ khoá được tìm kiếm nhiều nhất trên Internet trong cuộc sống hiện đại ngày nay. Đó là một sự thật khó chấp nhận.

Nếu có ít nhất một trong những từ khoá trên đây đang “chiếm hữu” tâm trí của bạn, thì cuốn sách Tản mạn về Hạnh phúc chính là dành riêng cho bạn.

Cuốn sách nhỏ này sẽ như là những giọt cafe tí tách mỗi ngày, truyền cảm hứng để mang lại bình yên và hạnh phúc cho bạn, bất chấp những nghịch cảnh đang xảy đến với bạn.

Phiên bản sách nói được cung cấp miễn phí như một món quà tinh thần đến mọi người trong thời điểm khó khăn của dịch bệnh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của bất cứ ai trên mặt đất này. Cầu mong mọi thuận lợi và sức khoẻ đến với tất cả mọi người.

Sách giấy có bán ở TIKI tại đây: https://tiki.vn/tan-man-ve-hanh-phuc-p41549122.html

Tôi thường nhận được câu hỏi trên từ bạn bè, những người quen biết và thậm chí cả những người không quen biết: “Bắt đầu với thiền từ đâu?” Và cũng thành thật với mọi người rằng, tôi không phải là vị thầy dạy thiền (đơn giản chỉ là tôi chưa đủ tiêu chuẩn để làm việc đó). Nhưng tôi nghĩ rằng, tôi có thể có các gợi ý để mọi người tự mình tìm đến với thiền.

Một cách ngắn gọn nhất để đến với thiền thì các bạn chỉ cần bắt đầu với 3 bước bên dưới:

  1. Download và cài đặt ứng dụng di động SMP (Saigon Meditation Project) ở link này. Ứng dụng này hoàn toàn miễn phí mà tôi có phần đóng góp.
  2. Tìm cho mình một nơi chốn yên tĩnh, không ai làm phiền, vào tab Hướng dẫn Thư giãn & Thiền của SMP app, chọn cho bạn một đoạn hướng dẫn phù hợp và bắt đầu. Khi mới bắt đầu, chỉ cần theo các đoạn hướng dẫn với thời lượng dưới 20 phút, mỗi ngày một lần, rồi từ từ mỗi ngày ba lần. Cốt yếu là đều đặn.
  3. Chọn bất kỳ bài Pháp nào trong tab Thuyết pháp của SMP app mà bạn thấy phù hợp, thấy thích nghe và bắt đầu từ đó. Tất cả các bài Pháp đều có liên quan đến nhau và liên quan trực tiếp đến thiền.

Chỉ đơn giản như vậy thôi. Và bạn sẽ “đâm sầm” vào thiền, tôi nghĩ vậy. Bởi con đường đến với thiền của tôi, nếu giản lược lại thì cũng gần như thế mà thôi. Chỉ có điều, khi đó chưa có SMP app để hỗ trợ.

Chúc các bạn mọi an lành và chánh niệm.

Khung cảnh mỗi ngày có lẽ khó thay đổi thường, hoặc khó cảm nhận được sự thay đổi. Nhưng ly cafe thì luôn được pha mới, luôn tươi mới.

Khi cảm nhận được sự tươi mới của ly cafe sáng thì hẳn đó cũng là lúc thấy mọi thứ xung quanh đều tươi, đều mới, đều thay đổi, đều rực rỡ.

Hãy bắt đầu từ những gì dễ cảm nhận, để gieo trồng sự tươi mới vậy.

Ngày mới nắng lên hới!

Bài pháp của Thiền sư Sayadaw U Jotika. Bài gốc tiếng Anh được ghi xuống ở đây.
Dịch Việt: Việt Hùng

Lời người dịch: Các bài Pháp của Ngài Sayadaw U Jotika luôn là những lời dạy vượt thời gian. Trong bài Pháp này, những lời dạy đơn giản, nhưng lại rất sâu sắc, là những điều cốt lõi cho bất cứ một thiền sinh lâu năm nào, chứ không chỉ dành riêng cho những thiền sinh mới bắt đầu. Tôi tìm được bài Pháp này từ Internet. Và nó không có tựa đề. Đó là một bài giảng của Ngài cho một nhóm các thiền sinh trong một khóa thiền Vipassana ở Melbourne, Úc, vào ngày 03/09/1997. Tôi đã đặt tên bài Pháp là Thiền cho người mới bắt đầu, dựa trên nội dung và mục đích của bài giảng. Tuy nhiên, càng nghe và đọc bài pháp này, cũng như càng thực hành thiền tập, tôi càng sâu sắc nhận ra một sự thật rằng: Đây cũng là những lời dạy cốt lõi dành cho các thiền sinh lâu năm và miên mật nhất. Tôi thường gọi điều đó là trở về với căn bản.

Một điều quan trọng nữa là bài Pháp này truyền rất nhiều cảm hứng cho bất cứ ai muốn thay đổi cuộc đời của họ, cho những gì tốt đẹp hơn.

Chắc chắn rằng sẽ có những điểm thiếu sót đây đó trong bài ghi chép và dịch Việt này. Nhưng tôi tin rằng các điểm chính yếu đã được chuyển ngữ trọn vẹn. Bạn có thể tham khảo bài giảng gốc của Ngài ở đây. Chúc các bạn mọi thuận lợi và bình an.

Tôi rất vui khi gặp tất cả các bạn ở đây. Một số là những người mới đến. Tôi nhớ được hầu hết khuôn mặt của các bạn. Tôi thấy một số bạn rất trẻ ở đây, vào hôm nay.

Các bạn mới tới đây lần đầu phải không?
[Bỏ qua đoạn hội thoại trao đổi giữa Ngài và thiền sinh]
Tôi muốn biết nếu có ai ở đây chưa từng hành thiền bao giờ trước đây, ai thực sự là người mới bắt đầu?

Ồ, tôi thấy khá nhiều người mới ở đây. Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe về thời điểm khi tôi còn là một thiền sinh mới. Chúng ta sẽ bắt đầu ở đó. Thời điểm đó cũng đã rất lâu rồi, khi tôi khoảng chừng 16 tuổi, tầm 34 năm trước. Tôi đã đi một chặng đường dài. 34 năm là một khoảng thời gian khá dài. Tôi muốn chào đón mọi người, đặc biệt là những người thực sự mới bắt đầu, những thiền sinh mới. Rất vui khi được gặp các bạn. Chào mừng tất cả mọi người.

Bởi vì hôm nay có một số thiền sinh mới, tôi sẽ nói về thiền bắt đầu từ những gì là cơ bản nhất.

Thật ra, tôi muốn có một một tập hợp những bài nói, trong đó tôi có thể thêm vào nhiều chi tiết hơn, nhiều ý tưởng hơn và giữ mạch liên tục cho nó. Khi có thời gian, tôi muốn lên kế hoạch cho việc đấy. Bất cứ khi nào bạn muốn học một điều gì đó, bạn cần có kế hoạch.

Thiền là một pháp hành rất sâu sắc và ý nghĩa. Đó là một kỷ luật.

Tôi có chuẩn bị một vài ghi chú ở đây. Bởi vì tôi rất dễ quên. Không phải là do tôi có một trí nhớ kém. Tôi đã từng có một trí nhớ rất tốt, và ngay cả bây giờ tôi không nghĩ là tôi có một trí nhớ kém. Nhưng tôi không có thói quen mang nhiều thứ trong tâm trí của mình. Tôi luôn giữ cho tâm trí mình thật trống rỗng. Chỉ nhận biết, không nắm giữ điều gì, rất nhẹ nhàng.

Lúc mới bắt đầu, tôi đã không hành thiền để được giác ngộ.

Continue reading “Thiền cho người mới bắt đầu”

Tôi nhận được lời đề nghị bâng quơ qua comment trên Facebook rằng, tôi nên làm gì đó cho một vấn đề của cộng đồng. Thú thật, tôi vốn là người chưa bao giờ thấy mình phù hợp ở đám đông cả. Nên tôi cũng chẳng dám khẳng định hoặc kiểu như hô khẩu hiệu cho bản thân rằng cần phải làm gì được cho cộng đồng. Bởi tôi thấy mình thật nhỏ bé.

Tôi nghĩ rằng, mong muốn được đóng góp cho mọi người, cho cuộc sống được tốt hơn vốn là một mong muốn nằm ở trong sâu thẳm của bất cứ ai. Đó là tính nhân văn luôn có sẳn trong trái tim của bất cứ ai.

Và tôi nghĩ rằng mỗi người có một cách đóng góp riêng, phù hợp với chính bản thân người đó. Một điều quan trọng không kém mà tôi học được qua các thăng trầm của cuộc sống là: Không phải mọi sự đóng góp luôn được nhìn thấy hoặc được công nhận. Một khía cạnh thú vị và đầy ý nghĩa khác mà tôi thấy được từ những vị thầy của tôi rằng: Bản thân người cống hiến một cách chân thành nhất sẽ không có nhu cầu được ghi nhận, được công nhận, cũng như không hề đòi hỏi sự trả ơn. Họ đóng góp một cách vô tư, tự nhiên, phù hợp với chính bản thân và cuộc sống của họ. Như cây hoa hồng thì cứ ra hoa, toả hương thơm. Như cây đa tỏa bóng mát cho người nghỉ chân vậy. Cuộc sống của họ thật bình lặng nhưng cũng thật mãnh liệt.

Mọi người thường nghe nhiều câu chuyện về những con người sống sôi nổi và mãnh liệt. Tôi nhận thấy mình không phù hợp với lối sống đó. Tôi thấy mình phù hợp hơn với lối sống bình lặng, nhưng vẫn mãnh liệt. Tôi lựa chọn cho mình cách đóng góp thầm lặng và tự nhiên, như những gì cỏ cây hoa lá vẫn đóng góp vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta, một cách lặng lẽ.

Lặng lẽ và bình yên!

Điều gì là đúng, điều gì là sai? Đó luôn là một câu hỏi hóc búa trong cuộc sống. Có vẻ như những gì thuộc về số đông, các xu hướng đều mang trong mình một thông điệp kiểu như “đó là một cách nhìn đúng”, “một điều đúng đắn”. Tuy nhiên, chính bản thân số đông hoặc các xu hướng cũng thay đổi theo thời gian. Vậy thì đúng sai nằm lại ở nơi nào? Đức Phật đã có hẳn một bài Kinh (Kinh Kalama), để dạy về một phương cách tiếp cận để đến với những điều gì là nên làm, điều gì là không nên làm, nhằm hướng các học trò của Ngài về cách suy nghĩ đúng đắn. Các bạn có thể tham khảo các ý tứ sâu sắc đó trong bài Kinh.

Trong khuôn khổ ghi chép ngắn của post này, tôi chỉ trình bày ngắn gọn quan điểm cá nhân của tôi về đúng vs. sai. Theo tôi, “điều gì là đúng” rất mang tính cá nhân. Dù đa phần bị ảnh hưởng bởi số đông – nhưng bản thân sự lựa chọn “nghe theo” số đông lại chính là một lựa chọn mang tính cá nhân rồi. Nên tôi nghĩ rằng, cái đúng thuộc về cá nhân mỗi người. Họ nghĩ cái gì là đúng thì nó trở nên đúng và ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống … của họ. Và nếu họ, cá nhân đó, có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến số đông thì lại “tuyên truyền” được cái đúng của họ đến cho người khác. Vụ cái đúng của số đông là do được la to hơn, và cộng hưởng nên nghe có vẻ đúng hơn thôi. Chứ rồi cuối cùng mỗi người cũng có phiên bản riêng cho cái đúng của riêng mình.

Mọi mâu thuẫn đều phát xuất từ sự khác nhau giữa các phiên bản đúng này của mỗi một chúng ta. Sau hết thì cái đúng cũng chỉ mang tính tương đối (đối với người này là đúng, đối với người kia lại sai bét nhè). Và quan trọng hơn, cái đúng cái sai đó không hẳn là gần với chân lý, với sự thật. Mọi người có lẽ ngộ nhận ở chỗ này nhiều nhất: cái đúng = chân lý – sự thật. Và đó cũng là nguồn cội của mọi vấn đề. Nếu bạn có thể vượt lên trên sự dán nhãn của cả cái đúng và cái sai, chỉ quan sát, nhận biết và thay đổi sao cho nhân văn hơn, cho phù hợp với qui luật tự nhiên hơn thì cái đúng của bạn càng ngày càng gần với chân lý, với sự thật hơn. Đó cũng chính là con đường tìm về với hạnh phúc đích thực.

Chìa khoá chính nằm ở sự quan sát khách quan và thay đổi chính mình cho phù hợp với tự nhiên.

Hãy dành cho mình sự tĩnh lặng. Rồi bình yên sẽ theo đó ùa về.

Cuộc đời của chúng ta chính là sự phản chiếu trực tiếp của những suy nghĩ, hành động và lời nói mà chúng ta đã và đang duy trì mỗi ngày.

Để có được một sự “phản chiếu” bình yên và đẹp đẽ, điểm mấu chốt chính là việc liên tục gieo trồng, nuôi dưỡng và duy trì những suy nghĩ, hành động và lời nói bình yên, đẹp đẽ mỗi ngày.

Hãy đều đặn dành cho mình những khoảng tĩnh lặng trong tâm trí của bạn. Rồi sự tĩnh lặng đó sẽ dẫn lối, đưa bạn đến với bình yên.

Thật vô cùng khó để trải nghiệm được điều này (vô ngã). Để đến được đó, cần một đức tin đi trước. Sau đó là kiên nhẫn và kỉ luật để thực hành. Và sẽ cần thật nhiều thời gian, nhiều cuộc sống kiên nhẫn và kỉ luật như vậy. Rồi mọi người sẽ tự chứng thực được đúng y như những lời dạy của các bậc thầy đi trước.

Nếu các ông tin rằng các ông thực sự hiện hữu, điều đó sẽ đem lại đau khổ. Nếu có Sumedho thì sẽ có ai đó chỉ trích ông, và rồi Sumedho sẽ nổi giận.
— Ngài Ajahn Chah

“Sợ hãi tức là lo âu về sai sót trong tương lai. Nếu ghi nhớ rằng tương lai rất không chắc chắn, chúng ta sẽ không bao giờ cố dự đoán tương lai. Sự sợ hãi chấm dứt ngay ở đó.”
— trích từ cuốn Ai đổ đống rác ở đây

Chúc mọi người dần bớt đi và từ từ có thể chấm dứt sự sợ hãi. Đừng cố gắng dự đoán tương lai. Sống hết mình và hướng thiện (không làm hại ai, kể cả bản thân mình) trong giây phút hiện tại, ở đây, ngay bây giờ. Chừng đó không thôi cũng đã là một thử thách quá lớn. Điều kì diệu là nếu bạn có thể sống hết mình và hướng thiện trong hiện tại, tương lai sẽ tự lo cho nó theo một cách tốt đẹp nhất.

Gud luck! Chào ngày mới nắng lên!

Cảm giác này chắc chắn những ai vừa mới lau nhà xong thường gặp…

Khi nhà mới lau xong, cảm giác thật sạch, thật trong, thật mát, thật thoải mái, thật chậm, thật bình yên…

Và cũng như vậy, nếu đều đặn hành thiền, tĩnh lặng, lau chùi tâm mình, ngay sau đó bạn chắc chắn cũng cảm thấy thật sạch, thật trong, thật mát, thật thoải mái, thật chậm, thật bình yên…

Tranh thủ tận hưởng sự mát, sự lành đó. Rồi ngày mai lại tiếp tục lau chùi. Bụi bẩn thì cứ đến không ngừng. Phiền não cũng vậy.

Chúc mọi người một buổi tối bình an.

Thiền sư Sayadaw U Jotika
Dịch Việt: Sư Tâm Pháp
Người đọc: Việt Hùng

Bản đồ hành trình tâm linh là cuốn sách đã dẫn dắt tôi trực tiếp đến với những vị Thầy của tôi. Nó đóng một vai trò quan trọng trong hành trình tâm linh của bản thân tôi.

Tôi đã thu âm cuốn sách để có thể nghe đi, nghe lại khi có thời gian. Tôi chia sẻ với mọi người ở đây với mong muốn đem lại lợi ích cho những ai phù hợp với nội dung của những lời dạy của Ngài Sayadaw U Jotika.

Chúc mọi người được thuận lợi và bình an.

Phiên bản audio

Dưới đây là đoạn trao đổi giữa Sư Tâm Pháp và học trò của Thầy. Đây là những điều tâm huyết, được đúc kết từ trong chính quá trình hơn 20 năm tu tập của Thầy. Bài viết gốc được đăng tại trang web của Sư (www.sutamphap.com).

Tôi đã ghi âm lại để bản thân có thể lắng nghe hằng ngày, nhằm ghi nhớ cũng như có thể thực hành được tốt hơn. Tôi xin chia sẻ lại với các bạn ở đây, và hy vọng các bạn cũng có thể hưởng được, nhận lãnh được các lợi ích từ những lời dạy của Thầy. Nhận lãnh có nghĩa là lắng nghe và thực hành. Nhận lãnh có nghĩa là làm theo. Xin chúc các bạn được mọi thuận lợi và bình an.

P.S. Các bạn có thể nghe bản audio như bên dưới.

Thật bình yên biết bao khi có được khoảnh khắc này tại Saigon, nơi phồn hoa đô hội, vào một buổi sớm, nắng lên.

Thứ hai, khi đi bộ thể dục vào buổi sáng tôi đã không thể không dừng lại để tận hưởng sự tĩnh lặng, tươi mới như được ghi lại ở hình trên, trong nắng sớm. Tĩnh lặng và bình yên. Những phút giây ngắn ngủi này thật quí báu và có tác động vô cùng sâu sắc đến tâm của chúng ta.

Như một vị thiền sư đã chỉ dạy, tâm của chúng ta là một nhà máy sản xuất phiền não. Tâm cứ liên tục, liên tục “sản xuất” ra rất nhiều phiền não mỗi ngày. Chúng ta phiền não bởi do tâm chúng ta suy nghĩ. Nên khi chúng ta có thể dừng lại, tạm thời không suy nghĩ, tạm dừng, thì dù khoảnh khắc đó có thể chỉ bằng một cái chớp mắt, ngắn ngủi, nhưng vị ngọt của hạnh phúc, sự bình yên, sự tươi mới, sự tích cực, sự ngập tràn là vô bờ.

Continue reading “Khoảnh khắc của bình yên”

Khoảnh khắc trong trẻo ghi lại trong buổi sớm mai…

Chiếc “áo đầm” của tự nhiên…

Tàn úa để rồi hồi sinh.
Mầm sống nằm ở ngay trong sự chết.
Ra đi để rồi trở về.
Ngày mới nắng lên!

Bài pháp Sự cô độc của Thiền sư Sayadaw U Jotika
Dịch Việt: Nguyên Bình
Hiệu đính: Sư Tâm Pháp
Người đọc: Việt Hùng

Sự cô độc và phương cách tiến đến với hạnh phúc chính là điều mà thiền sư Sayadaw U Jotika chỉ ra trong bài pháp ngắn này. Ngắn, nhưng thật sâu sắc và ý nghĩa.

Khi ta có vấn đề, nếu ta đi nói với một người ngu ngốc, người đó sẽ chỉ khiến chúng ta cảm thấy vấn đề lớn hơn ta nghĩ. Người đó sẽ không giúp ta giải quyết được vấn đề mà chỉ làm ta cảm thấy là vấn đề này rất phức tạp. Nhưng nếu nói chuyện với một người học Pháp, hành thiền và phát triển trí tuệ, anh ấy/cô ấy sẽ giúp ta nhìn thấy rằng vấn đề cũng không lớn lắm, không có vấn đề gì là thực sự lớn cả.

Ai cũng có quyền hạnh phúc và chúng ta cần phải có trách nhiệm cho chính mình được hạnh phúc. Nếu bạn muốn khỏi cô đơn, hãy trở nên hạnh phúc! Chúc các bạn được hạnh phúc, dù “cô độc”!

P.S. Tham khảo bài viết gốc tại: https://sutamphap.com/su-co-doc-thien-su-sayadaw-u-jotika/

Một bông hoa nở. Có được tới cả 2 tuần ngắm ngắm nhìn nhìn, từ khi em nó còn bé xíu cho đến hôm nay.

Thật đẹp, thật trong sáng, thật tinh khiết, thật bình yên.

Thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn như vậy vào buổi sớm tinh sương.

Hạnh phúc.

Chợt nhớ đến lời dạy của thiền sư rằng có loại hạnh phúc mà không cần lý do gì cả. Đó quả thật là một điều kì diệu.

Chúc mọi người một thứ sáu bình an và hạnh phúc!