All I can tell is that I'm just an ordinary person and what I'm trying to do is to share all of the good things I've ever learned or any happy moments I've ever experienced in my life. By doing that, I would hope to encourage and shed a little happiness to anyone who hear the stories. The other note is that I'm very much interested in all discussions about personal development and how to be happy in life. Connect, if you want to discuss about those topics.

Words from the transcriber: This dhamma talk from Sayadaw U Jotika is another time-less teachings from Sayadaw. Those simple teachings hold true over the time and serve as the core for any meditators, not just for the beginners as in the title. I got this dhamma talk from the Internet and it has no title. It was a talk Sayadaw U Jotika taught to a group of meditators during a retreat in Melbourne, on 09/03/1997. I has named the title as “Meditation for beginners”, based on the content and the aim of the talk. Yet, please note that the more I listen and read it, the more I meditate, the more I deeply realize the fact that, this is the critical teachings for even the most hard core meditators. I often call it “back to the basics”. And one more important thing is that the talk is very inspiring for whoever want to change your life for the better. I transcribed it here and will continue translating it into Vietnamese. Certainly, there may be in-corrections here and there, during the transcribe. But overall, the key points should be correctly written down. You can also refer to the original talk below. Enjoy the listening or reading.

I’m glad to see all of you. Some of you are new comers. I remember most of your faces. But I see some very young people here today. Are you here for the first time?

[conversations back and forth between Sayadaw and meditators]

I want to know if is there anybody here who has never meditated before, who is a real beginner? Oh, I see quite a few here today. Well, I want to tell you that once I was a beginner, that’s where we begin.

It was a long time ago when I was about 16. Long time ago. About thirty four years ago. So, I’ve come a long way, thirty four years is quite a long time. So, I want to welcome especially to those who are real beginners and also like to come here. Very glad to see you. Welcome, everybody.

So since there are a few people here who are really a beginner, today, I would like to talk about meditation from the very beginning. Actually, I want to have a kind of series of talks so that I can add more details, more ideas and keep it going. Maybe when I have time, I want to make a plan for that, because whenever you want to study something, you need a kind of plan, to have a plan to do that.

Continue reading “Dhamma Talk: Meditation for beginners”

Đọc được lời dạy trên vào buổi sáng sớm thứ sáu. Thấy thật nhẹ nhàng.

Nhưng càng suy ngẫm kĩ càng thì mới thấy, tuy lời dạy đơn giản, những thật không dễ hiểu và không dễ để có thể thực hành được một cách trọn vẹn trong cuộc sống này.

Ham muốn đồng nghĩa với chất chồng gánh nặng lên tâm trí chúng ta. Nhưng liệu chúng ta có nhận ra được gánh nặng mà chúng ta đang mang trong tâm mình không? Và nếu chúng ta chẳng nhận ra được gánh nặng đang mang thì liệu chúng ta có biết được cần bỏ xuống điều gì không? Hay chỉ tiếp tục chất thêm gánh nặng lên cuộc sống của chúng ta, trong khi thời gian thì lại cứ tàn nhẫn “lôi” chúng ta xoành xoạch về với tuổi già, với bệnh tật? Và cứ thế chất chồng, bế tắc?

Rồi kể cả nếu chúng ta biết được những gánh nặng đó, ví dụ như những tập tính có hại mà chúng ta vẫn huân tập hàng ngày, liệu chúng ta có đủ kỷ luật, có đủ kiên trì để huấn luyện bản thân bỏ đi những tập tính có hại đó không?

Continue reading “Càng ít ham muốn, càng nhẹ gánh nặng”

Tôi nhận được đề nghị chia sẻ danh sách các cuốn sách hay mà tôi biết về đề tài phát triển bản thân, kỹ năng kinh doanh, kỹ năng lãnh đạo và quản lý cũng được vài tháng rồi. Và mãi đến giờ mới có thời gian để ngồi viết xuống.

Thực tế là về sau này, tôi chỉ tập trung đọc các sách về Phật pháp, mà rất ít đọc các đề tài khác. Danh sách bên dưới được đề nghị dựa trên những gì tôi đã đọc qua, đã áp dụng và thấy được tính thực tiễn của các kiến thức được trình bày trong sách. Các kiến thức và đề nghị trong các cuốn sách này đã góp phần cho các thành công của tôi trong cuộc sống dưới nhiều vai trò khác nhau: một người đi làm công ăn lương, nhà quản lý, nhà lãnh đạo và doanh nhân (tôi đã từng là đồng sáng lập và là tổng giám đốc của một doanh nghiệp dịch vụ phần mềm – tôi đã dẫn dắt, xây dựng, phát triển doanh nghiệp đó lên đến gần 1000 nhân sự), là chồng, là cha, và cuối cùng là trong vai trò của một con người.

Theo tôi, trước hết, muốn thành công, nơi bắt đầu không ở nơi đâu khác ngoài việc phát triển bản thân mình. Và chắc chắn trong hành trình phát trình bản thân mình, rèn luyện tâm linh chính là một trong những điều bắt buộc, cho dù, đôi lúc mọi người không nghĩ đó là việc rèn luyện tâm linh. Thường thì mọi người gắn hai chữ tâm linh với một phạm trù tôn giáo. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng rèn luyện tâm linh chỉ đơn giản là việc ngày càng hiểu được chính mình nhiều hơn. Và đó là một hành trình dài, rất dài cho bất cứ ai. Một khía cạnh khác của việc rèn luyện và phát triển được bản thân mình là việc hiểu được các nguyên tắc cơ bản về sức khoẻ, để có thể bảo vệ được chính mình. Mất sức khoẻ, chính là mất luôn cả tính mạng của bản thân vậy.

Continue reading “Sách hay để phát triển bản thân”

Mùa Cô Vy thật là căng thẳng khi phải ra đường, phải luôn để ý, nhìn trước, nhìn sau, quan sát cẩn thận. Và đặc biệt là thời điểm phải… mở cửa…

Khi đó, bạn sẽ chọn tiếp xúc phần nào của thanh nắm cửa? 1/3 ở trên? 1/3 ở giữa như bình thường bạn vẫn làm, trước khi Cô Vy đến? Hay 1/3 ở dưới thanh nắm cửa? Hay dùng cùi chỏ hoặc xoay lưng để mở cửa?

Một điều thú vị tôi quan sát được trong mùa Cô Vy là mọi người sẽ có xu hướng tránh 1/3 ở giữa thanh nắm cửa. Mọi người sẽ cố gắng tuỳ theo chiều cao của mình mà nhón tới hoặc sử dụng 1/3 trên hoặc 1/3 dưới mà thôi. Và kết quả là có vẻ như 1/3 ở giữa vẫn được ít sử dụng nhất, được “miễn nhiễm” nhất. Trong khi các 1/3 trên và dưới thì lại được sử dụng nhiều hơn, do đó, rủi ro chắc chắn sẽ phải cao hơn. Vậy thì 1/3 nào là lựa chọn tốt đây?

Thực tế thì chẳng có gì là chắc chắn cả. Cho dù chọn được 1/3 tốt nhất thì điều đó cũng chưa thể đảm bảo được điều gì. Mà thay vào đó vẫn là sự quan sát đều đặn, cẩn thận, rửa tay đều đặn, duy trì khoảng cách nơi công cộng, tránh xa nơi đông người, … mới điền vào đầy đủ được bức tranh phòng ngừa Cô Vy.

Như vậy, thực tế thì mọi việc chẳng như chúng ta nghĩ. Nơi trông có vẻ nghi ngờ nhất đôi khi lại là nơi an toàn nhất (như trong tâm bão, mọi thứ đều lặng yên). Để giải quyết các sự vụ này vẫn chỉ là 1 chìa khoá: liên tục quan sát, đều đặn quan sát mà thôi.

Chia sẻ với mọi người phần thu âm sự kiện Drama công sở mùa 02 do Vietnamworks thực hiện vào sáng thứ 7, ngày 22/08/2020, trong đó tôi tham dự cùng với chị Van Anh Doan Huynh và anh Tam Nguyen Minh.

Tóm lại, tôi nghĩ rằng thực tế thì không phải lúc nào chúng ta cũng gặp được người sếp tốt khi đi làm. Tuy nhiên, không vì thế mà chúng ta không tìm cách cống hiến. Nếu bạn tận tâm và có trách nhiệm với công việc và bản thân, tôi tin rằng bạn sẽ tìm được cách vượt qua nghịch cảnh theo một cách tích cực nhất. Chúng ta cần rèn luyện để thành công bất chấp nghịch cảnh. Đó mới là ý nghĩa của cuộc sống, tôi nghĩ vậy! Thành công bất chấp sếp như thế nào :)…

Mọi người nghe các đề nghị trong phần chia sẻ nhé.

Continue reading “Giải quyết “triệt để” mâu thuẫn lính – sếp nơi công sở?”

Tôi nhận được lời đề nghị bâng quơ qua comment trên Facebook rằng, tôi nên làm gì đó cho một vấn đề của cộng đồng. Thú thật, tôi vốn là người chưa bao giờ thấy mình phù hợp ở đám đông cả. Nên tôi cũng chẳng dám khẳng định hoặc kiểu như hô khẩu hiệu cho bản thân rằng cần phải làm gì được cho cộng đồng. Bởi tôi thấy mình thật nhỏ bé.

Tôi nghĩ rằng, mong muốn được đóng góp cho mọi người, cho cuộc sống được tốt hơn vốn là một mong muốn nằm ở trong sâu thẳm của bất cứ ai. Đó là tính nhân văn luôn có sẳn trong trái tim của bất cứ ai.

Và tôi nghĩ rằng mỗi người có một cách đóng góp riêng, phù hợp với chính bản thân người đó. Một điều quan trọng không kém mà tôi học được qua các thăng trầm của cuộc sống là: Không phải mọi sự đóng góp luôn được nhìn thấy hoặc được công nhận. Một khía cạnh thú vị và đầy ý nghĩa khác mà tôi thấy được từ những vị thầy của tôi rằng: Bản thân người cống hiến một cách chân thành nhất sẽ không có nhu cầu được ghi nhận, được công nhận, cũng như không hề đòi hỏi sự trả ơn. Họ đóng góp một cách vô tư, tự nhiên, phù hợp với chính bản thân và cuộc sống của họ. Như cây hoa hồng thì cứ ra hoa, toả hương thơm. Như cây đa tỏa bóng mát cho người nghỉ chân vậy. Cuộc sống của họ thật bình lặng nhưng cũng thật mãnh liệt.

Mọi người thường nghe nhiều câu chuyện về những con người sống sôi nổi và mãnh liệt. Tôi nhận thấy mình không phù hợp với lối sống đó. Tôi thấy mình phù hợp hơn với lối sống bình lặng, nhưng vẫn mãnh liệt. Tôi lựa chọn cho mình cách đóng góp thầm lặng và tự nhiên, như những gì cỏ cây hoa lá vẫn đóng góp vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta, một cách lặng lẽ.

Lặng lẽ và bình yên!

Điều gì là đúng, điều gì là sai? Đó luôn là một câu hỏi hóc búa trong cuộc sống. Có vẻ như những gì thuộc về số đông, các xu hướng đều mang trong mình một thông điệp kiểu như “đó là một cách nhìn đúng”, “một điều đúng đắn”. Tuy nhiên, chính bản thân số đông hoặc các xu hướng cũng thay đổi theo thời gian. Vậy thì đúng sai nằm lại ở nơi nào? Đức Phật đã có hẳn một bài Kinh (Kinh Kalama), để dạy về một phương cách tiếp cận để đến với những điều gì là nên làm, điều gì là không nên làm, nhằm hướng các học trò của Ngài về cách suy nghĩ đúng đắn. Các bạn có thể tham khảo các ý tứ sâu sắc đó trong bài Kinh.

Trong khuôn khổ ghi chép ngắn của post này, tôi chỉ trình bày ngắn gọn quan điểm cá nhân của tôi về đúng vs. sai. Theo tôi, “điều gì là đúng” rất mang tính cá nhân. Dù đa phần bị ảnh hưởng bởi số đông – nhưng bản thân sự lựa chọn “nghe theo” số đông lại chính là một lựa chọn mang tính cá nhân rồi. Nên tôi nghĩ rằng, cái đúng thuộc về cá nhân mỗi người. Họ nghĩ cái gì là đúng thì nó trở nên đúng và ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống … của họ. Và nếu họ, cá nhân đó, có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến số đông thì lại “tuyên truyền” được cái đúng của họ đến cho người khác. Vụ cái đúng của số đông là do được la to hơn, và cộng hưởng nên nghe có vẻ đúng hơn thôi. Chứ rồi cuối cùng mỗi người cũng có phiên bản riêng cho cái đúng của riêng mình.

Mọi mâu thuẫn đều phát xuất từ sự khác nhau giữa các phiên bản đúng này của mỗi một chúng ta. Sau hết thì cái đúng cũng chỉ mang tính tương đối (đối với người này là đúng, đối với người kia lại sai bét nhè). Và quan trọng hơn, cái đúng cái sai đó không hẳn là gần với chân lý, với sự thật. Mọi người có lẽ ngộ nhận ở chỗ này nhiều nhất: cái đúng = chân lý – sự thật. Và đó cũng là nguồn cội của mọi vấn đề. Nếu bạn có thể vượt lên trên sự dán nhãn của cả cái đúng và cái sai, chỉ quan sát, nhận biết và thay đổi sao cho nhân văn hơn, cho phù hợp với qui luật tự nhiên hơn thì cái đúng của bạn càng ngày càng gần với chân lý, với sự thật hơn. Đó cũng chính là con đường tìm về với hạnh phúc đích thực.

Chìa khoá chính nằm ở sự quan sát khách quan và thay đổi chính mình cho phù hợp với tự nhiên.

Hãy dành cho mình sự tĩnh lặng. Rồi bình yên sẽ theo đó ùa về.

Cuộc đời của chúng ta chính là sự phản chiếu trực tiếp của những suy nghĩ, hành động và lời nói mà chúng ta đã và đang duy trì mỗi ngày.

Để có được một sự “phản chiếu” bình yên và đẹp đẽ, điểm mấu chốt chính là việc liên tục gieo trồng, nuôi dưỡng và duy trì những suy nghĩ, hành động và lời nói bình yên, đẹp đẽ mỗi ngày.

Hãy đều đặn dành cho mình những khoảng tĩnh lặng trong tâm trí của bạn. Rồi sự tĩnh lặng đó sẽ dẫn lối, đưa bạn đến với bình yên.

Mỗi khi gặp bế tắc, sẽ cần tìm những khoảng lặng cho bản thân, để suy nghĩ về cuộc đời, về những gì thực sự sẽ cho mình bình yên và hạnh phúc.

Mỗi một hành động đều tương ứng với một hồi báo. Hồi báo tốt hay xấu là do ở mình lựa chọn cho bản thân, từ hành động được gieo trước đó. Đó là tự do cũng là trách nhiệm cá nhân của mỗi người.

Hãy rút ra những bài học cho chính mình từ những khó khăn và bế tắc của cuộc đời. Đó là nhiên liệu cần thiết để chúng ta có thể thấy được ý nghĩa của cuộc sống, tìm lại được chính mình. Để sống mãnh liệt và ý nghĩa. Chứ nó không nên là nhiên liệu để đốt cháy bản thân mình.

Gud luck!