Tôi nhận được email bên dưới vào cuối tuần. Có lẽ ai trong chúng ta cũng gặp những hoàn cảnh tương tự như vậy.

Hi anh Việt Hùng,
Chắc cũng là cái duyên nên em mới biết tới blog của anh. Sau khi đọc những gì anh chia sẻ trên blog em thấy rất hay, có thể đây cũng là những điều mà em đang tìm kiếm. Em vẫn đang cải thiện bản thân mình mỗi ngày. Nhưng mà hiện tại em vẫn chưa vượt qua được 1 vấn đề trong suy nghĩ của em. Đó là em có nghe được những lời phàn nàn nhận xét không hay, trách móc từ người thân của em (không nói trực tiếp cho em mà nói qua những người khác) mặc dù em cũng không biết mình đã làm gì sai. Em cũng ngủ ngon, em cũng ko làm gì mà trái đạo đức. Hoặc cũng có thể cùng 1 sự việc mà em đã làm nhưng em và người thân của em lại có cách nhìn nhận khác nhau, từ việc nhìn nhận khác đó nên nó trở thành những điều không hài lòng và trách móc em.
Cho em hỏi là làm sao em có thể bỏ qua được những lời nhận xét ấy cứ lãng vãng trong đầu em ạ.
Rất mong nhận được phản hồi của anh ạ.

Tôi chia sẻ phần trả lời và hy vọng có thể mang lại những đề nghị hữu ích đến các bạn.

Hello em!

Việc này thì cũng thường gặp và ai cũng gặp. Kể cả một con người vĩ đại như Đức Phật thì vẫn có nhiều kẻ ganh ghét, nói xấu trước mặt cũng như sau lưng. Nên đó là lẽ thường ở cuộc sống mà chúng ta không thể tránh được. Không có cách gì tránh được. Đằng nào thì cũng có người sẽ không cùng quan điểm với chúng ta, không đủ thông tin và không hiểu về chúng ta, dẫn đến việc họ có những đánh giá, nhận xét sai lầm về chúng ta. Họ có thể nói trước mặt hoặc sau lưng chúng ta. Chẳng thể nào kiểm soát được. Mà nếu không thể kiểm soát và thay đổi được thì tốt nhất là chúng ta nên tập trung vào việc khác. Nguyên tắc là như vậy. Nhưng thực tế là chúng ta vẫn bị những đánh giá và phán xét của người khác làm phiền. Mà nếu không khéo, nó lại ảnh hưởng tiêu cực, cực đoan đến cuộc sống của mình. Để “xử lý” việc này thì cần thời gian, cần rèn luyện. Mấu chốt là nếu em càng trưởng thành hơn (thông qua việc trải nghiệm các khó khăn như thế này và rút ra các bài học từ việc trải nghiệm đó) thì em lại càng nhẹ nhàng, dễ dàng và hiệu quả hơn trong việc đối trị với những thử thách tương tự, khi gặp lại. Việc này, chúng ta chỉ giải quyết ở trong tâm mình. Ở đây, anh chia sẻ một vài ý và đề nghị và hy vọng em có thể áp dụng được.

Continue reading ““Xử lý” các đánh giá, nhận xét không đúng về mình?”

Em chào Anh,

Anh có thể chia sẻ cho em một chút về cách Anh đã làm để mình có thể sống trung thực với cảm xúc và việc bị cảm xúc làm chủ, cảm xúc điều khiển – kéo đi.

Em cảm thấy mình không phải là người chân thật nhưng thật sự em vẫn chưa biết làm ntn khi nghe bài pháp Cảm xúc và Người chân thật. Em cảm thấy trong mình có sự mâu thuẫn

Hello em,
Để trả lời câu hỏi của em thì tuỳ ở từng người thôi. Anh có một số suy nghĩ như sau nhé.

  • Với bản thân anh, một cách nào đó, trong người anh đã có sẳn niềm tin về việc trung thực và sống hướng thiện rất mạnh. Anh cũng không hiểu sao anh lại có được thuận lợi đó. Khi anh lấy cái Strengths Finder 2.0 assessment, anh thấy top 5 strengths của anh có theme Belief, nghĩa là 1 cách nào đó anh đã có sẳn trong người 1 set of core values, đã có sẳn, rất mạnh mẽ. Do anh có sẳn trong người các cá tính này nên việc nhận biết cảm xúc và không để cho nó làm hại mình, đặc biệt là các cảm xúc mang tính có thể dẫn dắt đến các hành động về đạo đức thì anh dễ bắt được và tự nhắc mình không làm chuyện tổn hại về mặt đạo đức. Đó có lẽ là điểm may mắn của anh.
Continue reading ““Xử lý” cảm xúc tiêu cực”

Tôi nhận được bức thư này vào một buổi sáng Chủ nhật. Cuối tuần là những lúc chúng ta vừa cùng lúc thư giãn, nghỉ ngơi, và cùng lúc nghiền ngẫm sâu sắc về những câu hỏi cho cuộc đời của chúng ta…

Chào Anh

Em rất vui khi theo dõi FB của Anh và được đọc những bài chia sẻ.

Từ trước đến h em vẫn thấy mình không có sự ổn định tâm lý, dù đã trải qua rất nhiều cách khác nhau. Tình cờ thấy chia sẻ của Anh về sự trưởng thành về mặt tâm lý qua những mối quan hệ tốt đẹp nhưng hiện tại em cảm thấy sợ và nghi ngờ dường như cả thế gian, luôn cả chính bản thân mình; hông biết anh có kinh nghiệm hay đã từng gặp trường hợp ntnay không và điều cần làm để từng bước có sự ổn định, vững vàng và trưởng thành về tâm lý?

P/S: Hiện nay em đã 31 tuổi nhưng không chỉ sự nhận xét từ bên ngoài mà ngay cả bản thân em cũng cảm nhận mình rất con nít và em cũng rất nhạy cảm với sự nhận xét này.

Hiện tại thì em cảm thấy mình đang đóng cửa 1 mình vì khi tiếp xúc với bất cứ ai, em cũng nghi ngờ và cảm giác rất sợ.

Nhưng em rất muốn mình có thể có được những sự kết nối tốt đẹp trong cuộc sống và sống 1 cuộc đời xứng đáng mà mình đã được trao tặng.

Hy vọng nhận được sự chia sẻ của Anh
Cám ơn Anh và Chúc Anh & gia đình có ngày cuối tuần vui vẻ

Hello em!

Cũng khó em nhỉ? Khi một mặt thì muốn xây dựng các mối quan hệ, nhưng một mặt thì lại cứ phải đóng kín bởi vì không cảm thấy yên tâm khi mở rộng mối quan hệ trong ngữ cảnh có quá nhiều tiêu cực ngoài kia, có quá nhiều nguy hiểm rình rập ngoài kia.

Continue reading “Bối rối tuổi 31”

Hôm qua, trong buổi chia sẻ về chủ đề Leadership 101, tôi nhận được câu hỏi sau từ khán phòng: “Trong quá trình phát triển bản thân mình, khi cần từ bỏ vị trí, trách nhiệm, rào cản lớn nhất anh gặp là gì?”

Việc này quả thật là khó đối với bất cứ ai. Chúng ta thường phải nhận lãnh khá nhiều trách nhiệm trong cuộc đời của chúng ta. Có những trách nhiệm đến một cách tự nhiên, hợp lý. Có những trách nhiệm đến bởi tham vọng. Có những trách nhiệm đến bởi mong muốn được có một bộ mặt bên ngoài tốt đẹp từ trong sâu thẳm nhất (và thường là được che dấu bởi những lý do đại loại như thương yêu, chăm sóc, quan tâm,…) Chúng ta có cả 1000 lý do để “biện hộ” cho những gì chúng ta đang làm, đang tin vào. Nhưng điều đó là đúng hay sai thì chắc chắn chỉ có thời gian mới nói được.

Có khi nào chúng ta có tự hỏi rằng liệu những gì chúng ta đang làm là đúng đắn, là cần thiết, là phù hợp với mục đích cuộc đời của chúng ta, là có lợi ích cho chúng ta về mặt phát triển trí tuệ, là từng bước giúp chúng ta hiểu biết hơn, trưởng thành hơn, là giúp chúng ta hạnh phúc hơn?

Continue reading “Rào cản của sự buông bỏ?”

Sau khi chia sẻ lại bài viết Thay đổi số phận và tạo dựng may mắn, tôi nhận được câu hỏi sau.

Hỏi: Vậy mình có cần chuẩn bị gì cho “thế giới bên kia” không anh nhỉ? 

Trả lời: Điều đó còn tuỳ vào việc em có tin rằng có thế giới bên kia hay không và tuỳ vào sự hiểu biết của em về thế giới bên kia như thế nào (có rất nhiều nền tảng về tâm linh và tôn giáo khác nhau). Tuỳ vào đó rồi mới nói đến việc có chuẩn bị hay không và quan trọng hơn là chuẩn bị như thế nào?

Anh tin vào luân hồi và tin rằng anh còn nhiều cuộc sống khác sau cuộc sống này. Nên anh cần chuẩn bị ngay bây giờ để có thể đi qua cuộc sống kế tiếp thuận lợi nhất, khi thời điểm đó xảy ra.

Nhắm mắt, mở mắt lại ngay thôi mà. 

Khép cánh cửa này lại, thì lại mở ra cánh cửa kế tiếp.

Mở cánh cửa nào kế tiếp là tuỳ ở nơi mình tin, nơi mình chọn. Và quan trọng hơn là cần phải chuẩn bị trước cho đích đến đó, thông qua việc huân tập các suy nghĩ, hành động và lời nói của bản thân mỗi ngày mà thôi.

Đơn giản. Nhưng cần kiên trì, bền chí mới có kết quả được.

Mầm sống…

Tôi nhận được email từ một người bạn, băn khoăn về việc liệu có “tréo nghoe” khi vừa muốn có một tâm bình an lại vừa muốn theo đuổi đam mê không? Một câu hỏi mà tôi nghĩ ai cũng gặp phải. Tôi chia sẻ nội dung tôi đã trả lời ở đây. Hy vọng nó hữu ích đến người đọc.

Hello em,

Em nên quay trở lại với câu hỏi cơ bản của cuộc đời? Em định nghĩa như thế nào là hạnh phúc? Điều gì sẽ làm em hạnh phúc? Và em thử đạt được điều đó, rồi tự đánh giá lại xem liệu nó có làm em hạnh phúc không? Tiến trình này cứ thế lặp lại hoài, và em sẽ trưởng thành hơn, hạnh phúc hơn trong vòng tròn phát triển tâm linh này. Điều mấu chốt là không nên phung phí công sức mình nếu cuối cùng, em chẳng đem lại hạnh phúc được cho bản thân.

Continue reading “Tâm bình an vs. Theo đuổi đam mê”

fullsizeoutput_ae37.jpeg

Gần đây, tôi nhận được câu hỏi này từ một người bạn. Thiết nghĩ, có lẽ cũng có nhiều người có câu hỏi tương tự, nên tôi chia sẻ lại đây để mọi người cùng tham khảo.

Anh Hung oi,

Cam on anh rat nhieu vi cac bai viet gan day ve hanh phuc. Em doc va ngo ra duoc rat nhieu dieu va thay hanh phuc hon. Em co gap mot vai ban o ben Anh va ho cung rat thich nghien cuu them ve Phat Giao, de co duoc inner peace va inner happiness. Anh co the recommend giup em mot vai cuon sach hay ve chu de nay bang tieng Anh de em order tang cho cac ban duoc khong a? Em cam on Anh nhieu!

Anh oi, em thay cai list nay. Anh co the tu van gium em cuon nao la phu hop nhat cho nguoi nhap mon khong a? 12 Buddhist Books To Read On Your Path To Enlightenment

Thực tế mà nói, khó có thể nói cái nào là phù hợp, cái nào là không phù hợp. Bởi vì mỗi một con người chúng ta quá khác nhau. Nên có một số điểm sau tôi sẽ đề nghị mọi người lưu ý.

  • Về con đường hạnh phúc, cần phải bắt đầu bằng mong muốn thực sự và nghiêm túc tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân, mong muốn học hỏi thực sự, với một sự kiên trì và một tâm trí rộng mở để học hỏi.
  • Về câu trả lời cho một con đường hạnh phúc đích thực, đến thời điểm này, tôi tin và chỉ tin vào một con đường duy nhất mà Đức Phật đã để lại cho muôn vàn đời sau. Tuy nhiên, đó cũng là điều thách thức. Con đường theo dấu chân Phật này có vẻ như khác nhau một cách rất là tinh tế đối với mỗi một người chúng ta.
  • Và điều này cũng đúng với đối việc tìm kiếm sách vở phù hợp. Có những cuốn sách, tôi học được nhiều điều tâm đắc và sâu sắc. Nhưng khi tôi tặng cho nhiều người, thực tế là nó lại là một cuốn sách “dở” cho họ. Họ thậm chí không hiểu những gì tác giả đã gửi vào trang sách. Và chắc chắn là không cảm nhận được một điều gì có ích, ngoại trừ việc… bối rối :). Continue reading “Sách nào hay để học Phật pháp?”

IMG_6657.JPG

Tôi nhận được bức thư dài này vào một ngày bận rộn. Có lẽ nhiều người cũng nhìn thấy một phần nào đó của mình trong câu chuyện này. Xin chia sẻ đến mọi người câu chuyện này và phần trả lời của tôi. Hy vọng mọi người có thể tìm thấy một số đề nghị hữu ích trong đó.

Chào anh,không biết em gửi cái message này thì có làm phiền anh quá không vì em nghĩ anh rất là bận rộn với công việc, nhưng hôm nay khi mà em đọc về blog của anh trong suốt cả đêm thì em nghĩ có lẽ nên viết một cái gì đó nói về tâm sự của mình để gửi cho anh cho đỡ ngứa tay cũng như mong muốn được nói chuyện với một người có kinh nghiệm phát triển con người như anh.Thường thì chả ai chịu đọc những gì em viết cả 😦

Em là một sinh viên sắp ra trường tại một trường đại học tư và chả danh tiếng gì cả .Cũng như bao sinh viên sắp ra trường khác thì nỗi lo “việc làm” ám ảnh em bao tháng này.Tối nào em cũng không ngủ được rồi lại lên mạng tìm những cái blog IT của các anh chị để đọc về kinh nghiệm phỏng vấn,xin việc,ôn tập,…rồi lại cảm thấy thích đọc blog từ khi nào không biết.Mỗi ngày em đều đợi mọi người trong nhà ngủ hết,khi mà không gian yên tĩnh nhất để đọc blog . Ban đầu chỉ là đọc bài về công nghệ, ôn tập kiến thức rồi từ từ rảnh sinh nông nổi đọc cả những bài về ngành nghề,về con người,về cuộc sống..Rồi khi đọc nhiều quá,em lại nhân ra mình thật sự vô dụng …

Em năm nay đã 24 tuổi ,ở cái tuổi mà bạn bè hầu như ai cũng đã có việc làm riêng,kiếm được thật nhiều tiền,làm được những lớn lao..thì em vẫn chỉ đi học,dường như đi học là cái cớ an toàn nhất để mà em có thể trốn tránh đi làm. Ba năm học cao đẳng,hai năm học liên thông em luôn cố gắng học chăm chỉ đi học đầy đủ hết sức có thể. Cuối cùng thì kết quả cũng xứng đáng với công sức của em bỏ ra,GPA của em cao nhất lớp 2,67/4 khi học Cao Đẳng và 3,34/4 khi học Đại Học . Em vui và cũng hãnh diện lắm,nhưng rồi em chợt nhận ra mình là kẻ thất bại nhất lớp. Bây giờ hầu như mấy đứa bạn trong lớp đều tự kiếm được tiền, những người mà em từng nghĩ họ sẽ thất bại vì chẳng chịu học hành gì cả ,để rồi giờ ngay cả thằng bạn học tệ nhất lớp cũng kiếm được công việc bán hàng lương 10 triệu/tháng. Còn bây giờ, em một đứa mà ngay cả việc nộp CV xin việc còn sợ thì làm được gì. Vì sợ và thiếu tự tin mà em đánh mất nhiều cơ hội để có thể phát triển bản thân hơn thì em quá là vô dụng rồi. Continue reading “Đối diện với sợ hãi”

IMG_8969.JPG

Tôi thường có những buổi nói chuyện với người quen và bạn bè. Và trong rất nhiều các buổi nói chuyện đó, mọi người muốn tìm một lời khuyên cho cuộc sống có phần bế tắc và đau khổ của họ.

Trong một lần trò chuyện như thế, bạn của tôi cố gắng yêu cầu tôi xem có thể chỉ chỗ nào cô ấy đã sai trong hoàn cảnh của cô ấy. Thực tế mà nói, tôi cũng chỉ là một con người bình thường cùng với hỉ, nộ, ái, ố. Tôi cũng phải luôn tự mình xử lý các vấn đề của bản thân. Chắc chắn rằng, ai cũng có vấn đề của riêng mình, muôn hình vạn trạng. Nên nếu ai đó yêu cầu làm việc như trên, thực sự tôi cảm thấy khó để trả lời được thấu đáo. Tôi cũng chẳng giỏi giang gì trong việc đánh giá người khác :).

Trong cuộc trò chuyện trên, bạn của tôi cũng đã ở tuổi 40, tạm gọi là được nửa cuộc đời rồi. Và lời đáp của tôi đến bạn rằng, có lẽ không cần phải chỉ ra cái nào sai, cái nào đúng, ai sai ai đúng làm chi nữa. Nếu những gì bạn làm là đúng, là hợp lý, là thuận với tự nhiên thì chắc chắn rằng đến thời điểm này, hơn nửa cuộc đời rồi, bạn sẽ càng ngày càng thấy bớt đi phần đau khổ và phiền muộn. Thực tế là bạn ngày càng thấy mình bế tắc và đau khổ. Nên có thể kết luận chắc chắn rằng, có cái gì đó đã sai, đã không đúng. Điều đó là chắc chắn rồi. Và nếu bạn cứ tiếp tục hành động, suy nghĩ và nói năng như thế thì có lẽ kết quả cũng chẳng có gì khác đi hơn so với 40 năm vừa qua. Bạn cần phải thay đổi. Thay đổi trong suy nghĩ, hành động và lời nói.

Nếu bạn tìm thấy bản thân mình cũng tương tự như trong hoàn cảnh trên, bạn bế tắc, dù rằng bạn nghĩ là bản thân đã không có gì sai, hãy suy nghĩ lại. Hãy thay đổi. Thay đổi chắc chắn không dễ dàng gì, nhưng chỉ có cách đó thì mới có thể giúp bạn thoát ra khỏi khổ đau. Phật pháp là một pháp môn đặc biệt cho vấn đề này, pháp môn để vượt thoát khổ đau, để tự do vượt lên trên sự đau khổ. Và bạn luôn có thể bắt đầu từ chính bản thân mình, không cần đi tìm kiếm đâu xa xôi.

Bạn còn nghi ngờ phải không? Tặng bạn thêm bài này để tham khảo: Nổi loạn và tự do. Trong bài này, Ngài Sayadaw U. Jotika có chia sẻ một lời dạy của Đức Phật, cùng với lời giải thích của Ngài.

Bản thân bạn chính là nơi nương tựa của chính bạn. Bằng cách đào tạo bản thân và thiết lập một kỷ luật tốt cho bản thân, bạn có thể đạt được sự nương tựa vào chính bản thân mình” – Lời dạy của Đức Phật

IMG_8852
Hình minh hoạ chỉ mang tính chất nói rằng đây là một suy nghĩ tản mạn nhân một buổi sáng tươi mới

Câu trên có vẻ quen thuộc với nhiều người, đặc biệt là phụ nữ. Nhưng đôi khi nghịch lý lại nằm chính ngay trong yêu cầu đó. Tôi đã từng nghe một người bạn tôi than phiền về hoàn cảnh của cô ấy và nói ra mong muốn như trên.

Phản hồi của tôi ngay tức thì rằng: “Bạn chẳng cần ai tin tưởng và yêu thương bạn cả. Chỉ cần bạn tin tưởng và yêu thương bản thân là đủ rồi. Bởi vì, ngay cả chính bản thân bạn còn không tin tưởng và thương yêu bạn thì làm sao bạn có thể mong muốn một người khác có thể tin tưởng và yêu thương bạn được?”

Đúng là câu trả lời đôi khi nằm ngay chính trong câu hỏi. Nếu bạn có thể xây dựng cho mình sự tự tin và thực sự biết yêu thương và chăm sóc bản thân thì nhất định những người khác sẽ nhìn vào bạn và tôn trọng bạn. Để từ đó, họ có thể bắt đầu tin tưởng và thương yêu bạn.

Một sự thật khác nữa là nếu bạn là người biết yêu thương bản thân thì không bao giờ bạn muốn làm hại bất cứ ai khác. Chỉ có sự ích kỷ, lòng tham lam, sự giận dữ thì mới mang đến những ý nghĩ tiêu cực và hại người. Sự ích kỷ, lòng tham, và sự giận dữ thì lại không bao giờ nằm trong phạm trù của sự yêu thương.

Để một ai đó có thể tin tưởng và yêu thương bạn, trước hết cần bạn tin tưởng, tôn trọng bản thân mình và yêu thương bản thân mình.  Điều kiện cần nằm ở mấu chốt này. Bạn cần nhớ điều đó. Hãy bắt đầu từ việc đơn giản này cho một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Bạn còn do dự? Tặng bạn thêm bài này để tham khảo: Nổi loạn và tự do. Trong bài này, Ngài Sayadaw U. Jotika có chia sẻ một lời dạy của Đức Phật, cùng với lời giải thích của Ngài.

Bản thân bạn chính là nơi nương tựa của chính bạn. Bằng cách đào tạo bản thân và thiết lập một kỷ luật tốt cho bản thân, bạn có thể đạt được sự nương tựa vào chính bản thân mình” – Lời dạy của Đức Phật

Giu gin dao duoc de tam binh an

Vâng. Điều này thật đơn giản và dễ hiểu. Nhưng nó thường hay bị quên mất bởi sự tham lam, lòng ích kỷ, sự sợ hãi trong mỗi chúng ta. Và rồi chúng ta lại tự làm tổn thương chính tâm hồn mình bằng sự bất an do kết quả của lòng tham, ích kỷ và sợ hãi của chính bản thân mình. Thật là một vòng luẩn quẩn. Hãy bắt đầu thanh lọc tâm mình bằng việc nghiêm cẩn thực hành đạo đức trong từng suy nghĩ, lời nói và hành động. Dứt khoát không làm hại ai, kể cả chính mình (Vâng, chúng ta nhiều lúc làm hại bản thân mà không hay. Hãy cẩn thận và chân thật với bản thân.)

Phản hồi: Làm sao để tự nhận ra bản thân đang sống thiếu đạo đức khi mỗi người dù có đạo đức hay ko có đạo đức (theo cách nhìn từ phía ng khác) luôn nghĩ rằng mình đang rất có đạo đức??? Continue reading “Tâm thanh tịnh chính do bởi việc giữ gìn nền tảng đạo đức”

Vo thuong va viec doi dien voi su that

Dám? Để có thể can đảm và tự tin sống ở cuộc đời này, không phải là cần phải cởi gió, đạp mây, dời núi, lấp biển. Mà chính là ở chỗ có thể nhìn được rõ ràng những gì đang thực sự xảy ra và dám chấp nhận sự thật đó. Và từ đó có thể lựa chọn cho bản thân một con đường đúng đắn nhất.

(Đăng lại từ Saigon Meditation Project Facebook Page)

Sau khi chia sẻ lại hình ảnh và lời bình trên tài khoản cá nhân của tôi trên Facebook, tôi nhận được một câu hỏi như sau:

Hỏi: Co may ai dam nhin nhan su that dau A Hung?

Đáp: Không thẳng thắn nhìn vào sự thật, chạy trốn sự thật, không chấp nhận những gì đã, đang xảy ra như nó đang là là một vấn đề cốt lõi của khổ đau và trầm cảm. Đó là lý do trong cuộc sống ngày càng phức tạp này, đầu óc mọi người cứ rối tung lên hết và trầm cảm cũng như lệch lạc về tâm trí. Có lẽ không dễ để chữa căn bệnh này. Nhưng luôn có thể bắt đầu bằng việc sống giản đơn hơn, về với thiên nhiên nhiều hơn. Continue reading “Vô thường và việc đối diện với sự thật này”

IMG_8006Hôm nay, khi chia sẻ lại bài viết 2 năm trước về đề tài Phiền muộn trên Facebook, tôi nhận được một số bình luận và tôi đã trả lời thêm để chia sẻ về việc đối trị với phiền muộn như bên dưới.

Lời bình luận: Nếu khi rơi vào tâm thế đau khổ, phiền muộn thì thường rất ít ng có thể tĩnh tâm “đối diện và quan sát” vấn đề gặp phải.
Tip nhanh trong trường hợp này là “lấy nỗi đau/phiền muộn lớn hơn để đè lên nỗi đau hiện tại đó”, để rồi mình sẽ tự vượt qua nỗi đau đó 1 cách nhẹ nhàng hơn, bình thản hơn or có thể là đột nhiên mình tự nhận ra rằng mình vượt qua nó khi nào k hay 🙂

Trả lời: Theo anh thì không nên. Cái đó giống như việc lấy một hòn đá nặng đè lên, che lại miệng của một cái hố rác. Nó tạm thời không bốc mùi. Nhưng thực tế thì mọi việc vẫn còn đó. Chưa kể việc gánh thêm một nổi đau lớn hơn đè lên thì tâm trí còn phải nhận lãnh thêm một chấn thương về tâm lý nặng nề nữa. Có lẽ cũng do sử dụng chiến lược này, nên anh thấy càng ngày càng có nhiều người trầm cảm nặng nề trong cuộc sống hiện đại. Theo anh, đó không phải là cách tích cực. Continue reading “Rèn luyện nội tâm là phương thức đối trị tốt nhất cho phiền muộn”

IMG_5803

Sau khi chia sẻ bài viết Tự tin đến từ đâu?, tôi nhận được câu hỏi như sau trên Facebook. Xin chia sẻ với mọi người câu hỏi cũng như câu trả lời của tôi.

Có 1 đoạn em tâm đắc nhưng cũng bị confuse: khi mình biết khả năng của mình, biết môi trường mình muốn cống hiến nhưng nếu lỡ có những tác động nào đó mà mình k đc cống hiến thì giải pháp là đổi môi trường hả anh VHung?:)

Việc nhận biết như trên là sự nhận biết cần thiết. Ông bà ta cũng thường nói là “biết mình, biết người, trăm trận trăm thắng đó thôi”. Thường thì mình “lơ” mất cái vụ biết mình, mà lại dành quá nhiều công sức cho vụ biết người. Nên không được cân bằng.

Continue reading “Thay đổi môi trường, nếu không cống hiến được?”

1004
Công viên về chiều quá đẹp

Sau khi chia sẻ bài viết Tự tin đến từ đâu?, tôi nhận được câu hỏi này trên Facebook. Xin chia sẻ lại đây với mọi người câu hỏi và câu trả lời của tôi bên dưới.

Bài viết nói rằng những trải nghiệm, những thăng trầm sẽ tạo nên tự tin. Nhưng em lại thấy càng lớn tuổi, càng nhiều trải nghiệm người ta lại ít mạo hiểm hơn, thường sẽ chọn những giải pháp an toàn cao, điều này cóđồng nghĩa với việc sự tự tin đã giảm đi k ạ?

“Theo anh cần phân biệt giữa mạo hiểm và tự tin. Bản thân tự tin không có nghĩa là mạo hiểm và mạo hiểm cũng không có nghĩa là tự tin. Mạo hiểm thì hơi có phần cực đoan hơn sang phía “liều lĩnh”, mặc dù anh không có ý nói rằng phẩm chất mạo hiểm là tiêu cực hay xấu. Nên không phải cứ cầu toàn, ít mạo hiểm là bớt tự tin đi, anh nghĩ vậy. Cầu toàn đúng hay sai và có tự tin hay không thì cũng phải tuỳ thuộc vào hoàn cảnh cụ thể em ạ. Continue reading “Mạo hiểm vs. tự tin?”