Combo của Hạnh phúc giản đơn, không loay hoay tìm kiếm 🙂 cho một sáng thứ bảy nhẹ nhàng.

Sau hơn 2 tuần phát hành, cuốn Tản mạn về Hạnh phúc đã phải tái bản in tiếp đợt sách mới. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ iem quá chừng trong việc giới thiệu, quảng bá và… mua sách của iem. Đó là một trong những may mắn mà iem có được và nhận được rất nhiều trong cuộc sống của iem. Thật là hạnh phúc.

Rồi nhận được những lời nhắn dễ thương và xúc động như thế này…

“Anh cứ thấy mỗi ngày em giảm bớt mấy cái status tiêu cực là 1 phần nhờ aH đó 😉 nếu anh theo dõi và để ý từ năm 2013 tới nay nè… Nó cũng giúp em giảm bớt cái bản tánh nóng nảy cũng dc 30-40% đó aH… còn 60-70% còn lại để em từ từ nhe 😉”.

Iem vui lắm mọi người ạ, khi thấy mình có ảnh hưởng một cách tích cực đến người khác, đến cuộc sống của người khác như vậy. Đọc đoạn chia sẻ mà lòng iem tràn đầy cảm xúc.

Cuộc đời chúng ta, rút cuộc thì ai cũng sẽ cần phải tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân mình. Điều mâu thuẫn cũng chính nằm trong cụm từ “tìm kiếm hạnh phúc”. Bởi vì, khi còn tìm kiếm thì vẫn đang còn chưa tìm thấy. Chỉ khi chúng ta trưởng thành đủ về mặt trí tuệ và tâm linh để “dừng” sự tìm kiếm này thì khi đó Hạnh phúc mới ắt hẳn đã nằm trọn trong lòng bàn tay của chúng ta. Sự “dừng” này chính là đích đến của hành trình hạnh phúc. Sẽ cần rất nhiều thời gian, công sức, sự kiên trì mới có thể hiểu được chữ “dừng” này và có thể “dừng” được, để về đến đích của cuộc hành trình hạnh phúc.

Đó là một hành trình không ngừng nghỉ. Nên cần phải kiên trì, cần phải biết cách nghỉ ngơi và duy trì được động lực bên trong mình. Cần phải duy trì được một niềm tin rằng bản thân mình xứng đáng với hạnh phúc.

Hôm nay, tình cờ được forwarded lại bài viết mà một người tôi chưa quen viết ra, nhân dịp biết tin tôi rút lui khỏi công việc kinh doanh vào đầu năm 2018. Lần đầu tiên nhận và đọc bài chia sẻ này, tôi đã không khỏi giật mình và xúc động khi thấy mạch văn, giọng văn, cách viết có quá nhiều điểm tương đồng với tôi, dù hai anh em còn chưa biết đến nhau. Cô bạn này đã biết tôi qua các bài viết, các chia sẻ từ trang web của tôi. Rồi khi biết tin tôi quyết định hướng đi mới cho cuộc sống của mình, em đã viết ra những dòng bên dưới, xúc động và sâu sắc. Có lẽ do chúng tôi có cùng hướng đi trên con đường tìm cầu hạnh phúc của bản thân, nên những suy nghĩ, lời nói, hành động giống nhau đến lạ. Lời chúc cuối thông điệp cũng chính là lời chúc beHATT mà tôi sẽ sử dụng khi ký tặng cuốn sách sắp phát hành của tôi. Thật kỳ diệu. Tôi chia sẻ bài viết ở bên dưới và hy vọng bài viết có thể truyền được một cảm hứng tích cực và ý nghĩa đến các bạn, để có thể tìm về với hạnh phúc, mà nó đơn giản hơn những gì mọi người thường tưởng tượng. beHATT!

Continue reading “Vậy cuối cùng thì người ta mong gì ở cuộc đời này?”

Tôi nhận được email bên dưới vào cuối tuần. Có lẽ ai trong chúng ta cũng gặp những hoàn cảnh tương tự như vậy.

Hi anh Việt Hùng,
Chắc cũng là cái duyên nên em mới biết tới blog của anh. Sau khi đọc những gì anh chia sẻ trên blog em thấy rất hay, có thể đây cũng là những điều mà em đang tìm kiếm. Em vẫn đang cải thiện bản thân mình mỗi ngày. Nhưng mà hiện tại em vẫn chưa vượt qua được 1 vấn đề trong suy nghĩ của em. Đó là em có nghe được những lời phàn nàn nhận xét không hay, trách móc từ người thân của em (không nói trực tiếp cho em mà nói qua những người khác) mặc dù em cũng không biết mình đã làm gì sai. Em cũng ngủ ngon, em cũng ko làm gì mà trái đạo đức. Hoặc cũng có thể cùng 1 sự việc mà em đã làm nhưng em và người thân của em lại có cách nhìn nhận khác nhau, từ việc nhìn nhận khác đó nên nó trở thành những điều không hài lòng và trách móc em.
Cho em hỏi là làm sao em có thể bỏ qua được những lời nhận xét ấy cứ lãng vãng trong đầu em ạ.
Rất mong nhận được phản hồi của anh ạ.

Tôi chia sẻ phần trả lời và hy vọng có thể mang lại những đề nghị hữu ích đến các bạn.

Hello em!

Việc này thì cũng thường gặp và ai cũng gặp. Kể cả một con người vĩ đại như Đức Phật thì vẫn có nhiều kẻ ganh ghét, nói xấu trước mặt cũng như sau lưng. Nên đó là lẽ thường ở cuộc sống mà chúng ta không thể tránh được. Không có cách gì tránh được. Đằng nào thì cũng có người sẽ không cùng quan điểm với chúng ta, không đủ thông tin và không hiểu về chúng ta, dẫn đến việc họ có những đánh giá, nhận xét sai lầm về chúng ta. Họ có thể nói trước mặt hoặc sau lưng chúng ta. Chẳng thể nào kiểm soát được. Mà nếu không thể kiểm soát và thay đổi được thì tốt nhất là chúng ta nên tập trung vào việc khác. Nguyên tắc là như vậy. Nhưng thực tế là chúng ta vẫn bị những đánh giá và phán xét của người khác làm phiền. Mà nếu không khéo, nó lại ảnh hưởng tiêu cực, cực đoan đến cuộc sống của mình. Để “xử lý” việc này thì cần thời gian, cần rèn luyện. Mấu chốt là nếu em càng trưởng thành hơn (thông qua việc trải nghiệm các khó khăn như thế này và rút ra các bài học từ việc trải nghiệm đó) thì em lại càng nhẹ nhàng, dễ dàng và hiệu quả hơn trong việc đối trị với những thử thách tương tự, khi gặp lại. Việc này, chúng ta chỉ giải quyết ở trong tâm mình. Ở đây, anh chia sẻ một vài ý và đề nghị và hy vọng em có thể áp dụng được.

Continue reading ““Xử lý” các đánh giá, nhận xét không đúng về mình?”

Có rất nhiều người nói khoác mà không biết xấu hổ: “Tôi làm việc rất trong sạch, ngước lên không xấu hổ với trời, cúi xuống không hổ thẹn với đất, chẳng có việc gì mà phải sám hối.” Tất nhiên ở thế gian có rất nhiều người quân tử làm việc chính đáng, phong thái chính trực; nhưng không thể quên đi đời quá khứ mà không nói đến, chỉ biết khởi tâm động niệm ngay hiện tại.

Hoà thượng Thích Thánh Nghiêm trong cuốn Sống đạo giữa đời thường

Thực tế mà nói, chúng ta đã phạm biết bao nhiêu sai lầm trong quá khứ và hiện tại. Đó là một việc vốn dĩ rất đỗi bình thường, bởi vì đa phần chúng ta cũng chỉ là những con người bình thường với bao hỉ, nộ, ái, ố, tham lam, sân giận và thiếu hiểu biết.

Nên chúng ta chẳng cần “mần” mấy cái khẳng định chắc thật đại loại như “ngước lên” với chẳng “ngước xuống”. Việc cần làm chỉ đơn giản là thu thúc suy nghĩ, hành động, và lời nói trong hiện tại để có thể tăng trưởng trí tuệ, và thanh lọc bớt những gì bất thiện mà do thiếu hiểu biết chúng ta đã gieo xuống từ trong quá khứ.

Một cách thực tế thì đây là một quá trình thanh lọc, thanh tịnh hoá kéo dài xuyên suốt cả cuộc đời, và còn cả trong nhiều cuộc đời kế tiếp của chúng ta. Lựa chọn hiệu quả nhất chính là sự kiên nhẫn và tỉnh táo để có thể chỉnh sửa bản thân từng tí chút một trong hiện tại ở đây, hằng có thể hướng tới một tương lại tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn.

Em chào Anh,

Anh có thể chia sẻ cho em một chút về cách Anh đã làm để mình có thể sống trung thực với cảm xúc và việc bị cảm xúc làm chủ, cảm xúc điều khiển – kéo đi.

Em cảm thấy mình không phải là người chân thật nhưng thật sự em vẫn chưa biết làm ntn khi nghe bài pháp Cảm xúc và Người chân thật. Em cảm thấy trong mình có sự mâu thuẫn

Hello em,
Để trả lời câu hỏi của em thì tuỳ ở từng người thôi. Anh có một số suy nghĩ như sau nhé.

  • Với bản thân anh, một cách nào đó, trong người anh đã có sẳn niềm tin về việc trung thực và sống hướng thiện rất mạnh. Anh cũng không hiểu sao anh lại có được thuận lợi đó. Khi anh lấy cái Strengths Finder 2.0 assessment, anh thấy top 5 strengths của anh có theme Belief, nghĩa là 1 cách nào đó anh đã có sẳn trong người 1 set of core values, đã có sẳn, rất mạnh mẽ. Do anh có sẳn trong người các cá tính này nên việc nhận biết cảm xúc và không để cho nó làm hại mình, đặc biệt là các cảm xúc mang tính có thể dẫn dắt đến các hành động về đạo đức thì anh dễ bắt được và tự nhắc mình không làm chuyện tổn hại về mặt đạo đức. Đó có lẽ là điểm may mắn của anh.
Continue reading ““Xử lý” cảm xúc tiêu cực”

Tôi nhận được bức thư này vào một buổi sáng Chủ nhật. Cuối tuần là những lúc chúng ta vừa cùng lúc thư giãn, nghỉ ngơi, và cùng lúc nghiền ngẫm sâu sắc về những câu hỏi cho cuộc đời của chúng ta…

Chào Anh

Em rất vui khi theo dõi FB của Anh và được đọc những bài chia sẻ.

Từ trước đến h em vẫn thấy mình không có sự ổn định tâm lý, dù đã trải qua rất nhiều cách khác nhau. Tình cờ thấy chia sẻ của Anh về sự trưởng thành về mặt tâm lý qua những mối quan hệ tốt đẹp nhưng hiện tại em cảm thấy sợ và nghi ngờ dường như cả thế gian, luôn cả chính bản thân mình; hông biết anh có kinh nghiệm hay đã từng gặp trường hợp ntnay không và điều cần làm để từng bước có sự ổn định, vững vàng và trưởng thành về tâm lý?

P/S: Hiện nay em đã 31 tuổi nhưng không chỉ sự nhận xét từ bên ngoài mà ngay cả bản thân em cũng cảm nhận mình rất con nít và em cũng rất nhạy cảm với sự nhận xét này.

Hiện tại thì em cảm thấy mình đang đóng cửa 1 mình vì khi tiếp xúc với bất cứ ai, em cũng nghi ngờ và cảm giác rất sợ.

Nhưng em rất muốn mình có thể có được những sự kết nối tốt đẹp trong cuộc sống và sống 1 cuộc đời xứng đáng mà mình đã được trao tặng.

Hy vọng nhận được sự chia sẻ của Anh
Cám ơn Anh và Chúc Anh & gia đình có ngày cuối tuần vui vẻ

Hello em!

Cũng khó em nhỉ? Khi một mặt thì muốn xây dựng các mối quan hệ, nhưng một mặt thì lại cứ phải đóng kín bởi vì không cảm thấy yên tâm khi mở rộng mối quan hệ trong ngữ cảnh có quá nhiều tiêu cực ngoài kia, có quá nhiều nguy hiểm rình rập ngoài kia.

Continue reading “Bối rối tuổi 31”

Tình cờ bắt gặp chúa tể của bầu trời một cách bất ngờ nhất, ở khoảng rừng bên cạnh một hồ nước rộng lớn. Không thể không vội vàng giơ điện thoại lên và ghi lại khoảnh khắc bay lượn nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, thong thả nhưng dứt khoát này.

Rồi tình cờ liên tưởng và ví von hình ảnh này với hình ảnh của một bậc cao thượng và trí tuệ. Các biểu hiện của một bậc trí tuệ thường rất thong thả, thư giãn, mát mẻ, đầy từ tâm. Nhưng cũng đồng thời họ cũng là những người mãnh liệt, quyết đoán, đầy uy lực. Và hơn hết thảy, họ có thể bay cao, bay xa như thế, nhưng lại rất thong thả, thư giãn, gần như không thấy cần phải cố gắng gì. Thật tuyệt vời.

Đi ăn sáng thứ bảy với con gái. Một buổi sáng ngủ nướng, ăn trễ như mọi khi. Cũng chẳng cần phải làm gì đặc biệt để có được những giây phút đáng quí này. Chỉ cần có … thời gian… Độc lập và tự do về thời gian luôn là một thử thách đối với bất cứ ai. Tự do về thời gian để được là chính mình, sống cho chính mình một cách ý nghĩa, một cách yêu thương. Và đó cũng là tiêu chí để xem chúng ta có đang tiến gần hơn đến với hạnh phúc hay không?

Tôi khuyên các bố mẹ nên tinh tế dành thời gian quan sát hành động, lời nói và suy nghĩ của con trẻ. Có những thứ sẽ không thay đổi đối với các bé cho đến khi trưởng thành. Tôi thậm chí còn cố gắng ghi chép lại các ghi chú này để có thể quan sát và ghi nhớ tốt hơn về cá tính, tính cách cũng như các xu hướng của con gái chúng tôi. Tôi đã tạo mục “Thư gửi con gái” (mà tôi có chia sẻ một vài bài viết ở đây) và cố gắng ghi chép, chụp hình, quay video lại các hình ảnh, lời nói, câu chuyện của con gái.

Trong vai trò làm bố, làm mẹ, cần hiểu sâu sắc về điều này để có thể tôn trọng con (như con đang là) và tạo điều kiện để hỗ trợ và phát triển các xu hướng và thế mạnh của con, thay vì phát triển con theo ý kiến và mong muốn chủ quan của cha mẹ. Ví dụ như mong rằng con lớn lên sẽ trở thành một bác sĩ giỏi, thành một người tháo vát quán xuyến mọi việc. Vấn đề là có thể con trẻ lại không có các tài năng phù hợp đó, mà bố mẹ lại ép cháu thì kết quả chắc chắn chỉ là một thất bại và khổ đau cho cả hai phía.

Trích dẫn từ cuốn sách Tản mạn về hạnh phúc

Nhận được tin vui vào sáng sớm, khi 5 bản in “nháp” nữa đã được chuyển đến nhà chị bạn. Và tôi sẽ được cầm nó trên tay vào đầu tuần tới. Không thể nôn nao hơn :).

Tối hôm qua, tôi cũng đã kịp tạo trang Author trên Amazon… Hì hì… cũng bắt đầu đi ra thế giới này nọ hí, mọi người. Dự án cuốn Tản mạn về hạnh phúc này đến thật bất ngờ, và cuốn sách được hoàn thành thật nhanh. Hy vọng mọi người sẽ thích và tìm được nhiều điều hữu ích từ các chia sẻ này. Sách sẽ phát hành trên Amazon vào ngày 9/9 (cả phiên bản Kindle và Paperback). Các bạn có thể pre-order phiên bản Kindle từ bây giờ rồi nè…

Chúc mọi người một weekend bình an, ấm áp và đầy thương yêu.

Đây là bài chia sẻ về hạnh phúc mà tôi có dịp chia sẻ đến các đồng nghiệp tại KMS trong một buổi all-hands meeting. Con đường tìm về với thành công và hạnh phúc cần những nguyên tắc và giá trị cơ bản. Nếu bạn có thể hiểu được những điều cơ bản này, việc còn lại chỉ cần thực hành, liên tục thực hành để tiến về với hạnh phúc và thành công mà thôi.

P.S. Bạn có thể nghe phiên bản audio bên dưới và tải về máy để nghe, khi không có Internet.

Là admin của trang Facebook Saigon Meditation Project, thỉnh thoảng tôi thường có các trả lời cho những phản hồi nhận được trên trang. Vừa rồi, sau khi chia sẻ lại một phản hồi rất có ý nghĩa của một độc giả của cuốn Tuyết giữa mùa hè, tôi nhận được một chia sẻ khác như sau:

Đọc những cuốn này và những cuốn dạy làm giàu thấy ra 1 điều : Đôi bên đều đúng khủng khiếp..Vấn đề là bạn chọn gì và thấy bên nào hạp hơn, đúng hơn thì áp dụng thôi nhỉ ? Hình như o có sự dung hòa.???

Câu trả lời: Dạ, ad nghĩ là nó chỉ giống nhau chữ “giàu” là nhiều thôi ạ. Những cuốn về rèn luyện nội tâm thì nói đến giàu có trong tấm lòng, trái tim. Còn mấy cuốn kia thì tập trung hơn về giàu có vật chất. Giàu có vật chất vốn dĩ không có gì sai, miễn sao làm giàu dựa trên nền tảng đạo đức, chính trực, không làm hại mình và hại ai thì chắc chắn là tốt. Tuy nhiên, vật chất (mà thường động lực ở đằng sau là lòng tham muốn) lại là “ngọn lửa” thiêu đốt sự giàu có về tấm lòng, trái tim của chúng ta. Đa phần là như vậy. Nên đó là điều cần phải cẩn thận khi lựa chọn ạ.

Hình ảnh không liên quan lắm đến nội dung bài viết :). Đơn giản chỉ là một giây phút dễ thương…

Tình cờ nghe lóm được khi đang cafe sáng nay…

“L, con có muốn uống nước cam không?” – một cô gái trẻ hỏi vọng ra từ góc quán. Mềnh nhìn quanh nhìn quất, không biết cổ đang hỏi ai. Ngay tức khắc, có một giọng trả lời trong trẻo, vui vẻ từ một góc khác của quán. Một bé gái tầm 5 tuổi chạy vụt qua về góc cô gái trẻ: “Con muốn uống nước cam… con muốn uống nước cam…”

Thật ngạc nhiên, mềnh nghe bà mẹ trẻ đáp lại: “Con có nhớ là ở nhà mình còn cam không? Chút về mẹ làm cho con.”

Rứa thì tại sao lại hỏi bé gái câu đầu tiên hè? Thật là bối rối cho bé… Con trẻ đâu cần phải bị bối rối như vậy nè. Và có lẽ sự bối rối đó đến từ chính sự bối rối của người lớn.

Hỏi cái gì, hỏi như thế nào? Điều đó thật sự quan trọng. Câu hỏi đúng sẽ giúp chúng ta có câu trả lời hợp lý và hữu ích. Bởi vì câu hỏi có ảnh hưởng mang tính định hướng và dẫn dắt rất lớn đến suy nghĩ, hành động và lời nói của chúng ta.

Và hơn thế nữa, đừng chuyển sự bối rối từ người lớn qua con trẻ. Hãy cẩn thận!

P.S. Mọi người tham khảo thêm một số bài viết liên quan đến việc làm cha, làm mẹ H đã posted ở đây nhé: https://viethungnguyen.com/tag/lam-cha-me-tot/

Tuần rồi, tôi có việc phải lái xe khi trời đang mưa, tầm 5h chiều. Lúc đó, ở trước mặt, bên phải có một vũng nước lớn. Trời thì đang mưa rả rích. Có hai cô gái đang tung tăng kiểu như vừa đi chợ chiều cho bữa cơm tối xong. Lội bộ bì bõm, từ từ qua vũng nước để trở về lại công ty. Rứa mà cái anh xe hơi chạy trước mặt, không biết răng ảnh không chú ý, chạy nhanh thiệt nhanh qua, nước văng tung toé ướt nhẹp hết hai cô. Tôi chạy sau, thấy vậy, mém chửi thề.

Vui thay, thấy hai cô nớ vẫn vui vẻ, nhìn nhau cười. Xem như không có gì quá to tát. Tiếp tục đi vô cổng công ty. Thặk là hoành tráng. Giữ được thái độ như 2 cô nớ mới ngon hè?

Càng “già” đi, càng trưởng thành hơn, tôi nghiệm ra được một điều quan trọng, rất quan trọng. Cuộc sống, cách cảm nhận cuộc sống của chúng ta, cách chúng ta sống cuộc sống này, cách chúng ta hành xử cần phải càng ngày càng đơn giản hơn thì mới là đúng đắn. Càng trưởng thành hơn, càng cần phải đơn giản hơn. Đó là chân lý mà tôi cảm nhận được.

Và điều này cũng hoàn toàn đúng đắn với các kỹ năng quan trọng như quản lý, lãnh đạo. Tôi đã dành khoảng 20 năm vừa qua để rèn luyện và phát triển các kỹ năng này thông qua công việc của tôi. Tôi đã đọc khá nhiều lý thuyết, sách vở về quản lý và lãnh đạo. Sau hết tất cả những gì đã xảy, tôi chợt nhận ra rằng việc bị “rối loạn” bởi các mô hình, bởi các lý thuyết mà rất nhiều học giả, các nhà nghiên cứu đưa ra thật là thiếu hiệu quả. Tôi đã từng nghe những định nghĩa dài dòng, hàn lâm về “kỹ năng lãnh đạo”, mà thậm chí nhớ được cũng đã khó rồi, thế thì làm sao có thể thực hành được. Thật là bối rối.

Continue reading “Trưởng thành hơn đồng nghĩa với đơn giản hơn”

Con sóng vào bờ, thoáng chốc rồi lại trở về với biển khơi. Dù chỉ trong một phút giây ngắn ngủi, con sóng cũng đã kịp lưu lại những vệt dài trên bãi cát. Vệt sóng…

Chúng ta đến và đi khỏi cuộc đời này. Dù có trăm năm, ngoảnh lại thì cũng chỉ là một cơn gió thoảng vụt bay. Chúng ta để lại những gì cho cuộc đời này…? Những dấu ấn … Continue reading “Tản mạn Đà Nẵng: Vệt sóng”

Hôm qua, trong buổi chia sẻ về chủ đề Leadership 101, tôi nhận được câu hỏi sau từ khán phòng: “Trong quá trình phát triển bản thân mình, khi cần từ bỏ vị trí, trách nhiệm, rào cản lớn nhất anh gặp là gì?”

Việc này quả thật là khó đối với bất cứ ai. Chúng ta thường phải nhận lãnh khá nhiều trách nhiệm trong cuộc đời của chúng ta. Có những trách nhiệm đến một cách tự nhiên, hợp lý. Có những trách nhiệm đến bởi tham vọng. Có những trách nhiệm đến bởi mong muốn được có một bộ mặt bên ngoài tốt đẹp từ trong sâu thẳm nhất (và thường là được che dấu bởi những lý do đại loại như thương yêu, chăm sóc, quan tâm,…) Chúng ta có cả 1000 lý do để “biện hộ” cho những gì chúng ta đang làm, đang tin vào. Nhưng điều đó là đúng hay sai thì chắc chắn chỉ có thời gian mới nói được.

Có khi nào chúng ta có tự hỏi rằng liệu những gì chúng ta đang làm là đúng đắn, là cần thiết, là phù hợp với mục đích cuộc đời của chúng ta, là có lợi ích cho chúng ta về mặt phát triển trí tuệ, là từng bước giúp chúng ta hiểu biết hơn, trưởng thành hơn, là giúp chúng ta hạnh phúc hơn?

Continue reading “Rào cản của sự buông bỏ?”

Đây là phần thu âm một buổi nói chuyện public H chia sẻ vào năm ngoái về hạnh phúc. Bây giờ có thời gian nên sẽ từ từ biên tập và chia sẻ đến mọi người. Bản tiếng Anh H đã chia sẻ rồi. Bản tiếng Việt dài gấp ba lần bản tiếng Anh. Nhiều câu chuyện hơn được chia sẻ. Các suy nghĩ của H có lẽ phù hợp hơn với những anh chị trên 35 tuổi. Dưới 35 tuổi có thể hơi “hoang mang” khi nghe các chia sẻ này ha ha. Nên cứ cảnh báo trước cho chắc ăn 🙂.

Mục tiêu cuối cùng của bất cứ ai chung quy lại cũng là hai chữ hạnh phúc. Nếu những việc chúng ta làm mỗi ngày không hướng chúng ta đến được các chân hạnh phúc thì đó chính là một sự lãng phí, một sự đầu tư không có lợi. Hãy cẩn thận! Mặc dù việc nào là đúng, việc nào là sai trong cuộc sống thật khó phân định, chúng ta luôn có thể quan sát thực tế những gì chúng ta cảm nhận mỗi ngày để có thể điều chỉnh lời nói,, hành động, và suy nghĩ của mình sao cho tốt hơn, đúng đắn hơn, lợi ích hơn. Đó chính là con đường đến hạnh phúc đích thực vậy.

Một cuộc sống cân bằng, thuận tự nhiên chính là một cuộc sống hạnh phúc.

P.S. Phiên bản audio only có thể nghe và tải về ở trên Soundcloud như bên dưới nhé.

Bắt đầu “hì hụi” với dự án này…

Tôi đang thực hiện series các inspirational talks xung quanh việc phát triển kỹ năng quản lý và kỹ năng lãnh đạo. Bài nói đầu tiên, Manager 101, chia sẻ những điều cơ bản một nhà quản lý cần biết. Tôi hy vọng đây sẽ là một nguồn thông tin hữu ích, một nguồn cảm hứng đến cho bất cứ ai muốn trở thành một nhà quản lý xuất sắc, muốn trở thành một nhà lãnh đạo truyền cảm hứng đến những người xung quanh.

Phần thưởng lớn nhất của việc trở thành một nhà quản lý xuất sắc, một nhà lãnh đạo xuất sắc nằm ngoài chức danh, vị trí, và các phần thưởng về tài chính có được. Tôi tin rằng phần thưởng lớn nhất có được và tồn tại vững bền chính là sự ảnh hưởng tích cực mà chính chúng ta đã tạo được đến những người xung quanh ta. Và điều đó chắc chắc là nguồn cội của vô vàn hạnh phúc và một cuộc sống viên mãn cho bất cứ ai.

P.S. Bạn có thể nghe phiên bản audio bên dưới.

“Chúng ta thường cạnh tranh để được công nhận là hạnh phúc hơn là trở thành người hạnh phúc.”

La Rochefoucauld

Chừng nào chúng ta có thể buông bỏ ước muốn được công nhận, buông bỏ mong muốn chứng tỏ với mọi người xung quanh, để bắt đầu quan tâm và sống cho chính hạnh phúc của bản thân mình, sống cho chính mình, khi đó mọi thứ sẽ sáng rõ hơn, dần dẫn dắt chúng ta đến với hạnh phúc đích thực.

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào một buổi chiều muộn cuối hè, tôi cùng một số anh em bà con ra thắp hương tại khu vực nghĩa trang gia đình bên nội của tôi ở gần sân bay Tp. Vinh. Người em con ông chú của tôi cùng với các anh em họ hàng khác mới kịp tôn tạo lại khu mộ bao gồm mộ phần của ông nội, bà nội của tôi, và các anh, em, con, cháu họ hàng của ba tôi. Sau khi sắp lễ và thắp nén hương, trong lúc chờ để hoá vàng mã, tôi trầm ngâm và nghĩ ngợi. 300 năm nữa, những nấm mộ này sẽ đi về đâu? Sẽ trở nên như thế nào?

Có lẽ sẽ chẳng cần đến 300 năm. Mà chỉ cần thêm 2 đến 3 thế hệ nữa thôi, chẳng còn ai nhớ nỗi chính xác những bộ xương cũ ở dưới những nấm mộ này là của ai. Chúng ta cần phải chấp nhận một sự thật lạnh lùng đó. Và dù muốn hay không, cát bụi cũng sẽ phải trở về với cát bụi, vô danh cần trở về với vô danh.

Continue reading “Khi tôi chết, hãy thiêu và rải tro xác của tôi”

Trưa vắng, nhởn nhơ. Người bận rộn thì ước được như ngưu nhân kia, nhàn nhã. Ngưu nhân thì có lẽ đang nghĩ “nóng quá, cha mạ ơi”. Không biết cái nào là toại nguyện, cái nào là bất toại nguyện nữa hí. Rứa mới khổ hè.

Pót hình và câu trên lên Facebook xong liền nhận được phản hồi: “Vậy làm sao cho hết khổ?” Một nhu cầu chính đáng cho bất cứ ai. Nếu bắt đầu biết sự khổ đau, ý thức được sự bất toại nguyện này rồi thì chúng ta đã nắm được 50% giải pháp. Vấn đề thường gặp phải là chúng ta cứ bị cuộc sống cuốn đi một cách vô ý thức mà không biết rằng chúng ta đang bị trói buộc vào số đông, định kiến, các thói quen có hại. Nếu chúng ta không biết và nhận ra rằng chúng ta đang đau khổ, đang bất toại nguyện thì làm sao chúng ta có thể bắt đầu giải quyết?

50% còn lại chính là sự chú tâm và kiên trì trải nghiệm và học hỏi từ cuộc sống, từ những người xung quanh để chúng ta ngày càng bớt sự bất toại nguyện, ngày càng tăng sự thoả mãn. “Biết” đau khổ là khởi nguồn, là động cơ đẩy chúng ta đến với hạnh phúc.