Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào một buổi chiều muộn cuối hè, tôi cùng một số anh em bà con ra thắp hương tại khu vực nghĩa trang gia đình bên nội của tôi ở gần sân bay Tp. Vinh. Người em con ông chú của tôi cùng với các anh em họ hàng khác mới kịp tôn tạo lại khu mộ bao gồm mộ phần của ông nội, bà nội của tôi, và các anh, em, con, cháu họ hàng của ba tôi. Sau khi sắp lễ và thắp nén hương, trong lúc chờ để hoá vàng mã, tôi trầm ngâm và nghĩ ngợi. 300 năm nữa, những nấm mộ này sẽ đi về đâu? Sẽ trở nên như thế nào?

Có lẽ sẽ chẳng cần đến 300 năm. Mà chỉ cần thêm 2 đến 3 thế hệ nữa thôi, chẳng còn ai nhớ nỗi chính xác những bộ xương cũ ở dưới những nấm mộ này là của ai. Chúng ta cần phải chấp nhận một sự thật lạnh lùng đó. Và dù muốn hay không, cát bụi cũng sẽ phải trở về với cát bụi, vô danh cần trở về với vô danh.

Đọc tiếp “Khi tôi chết, hãy thiêu và rải tro xác của tôi”

Trưa vắng, nhởn nhơ. Người bận rộn thì ước được như ngưu nhân kia, nhàn nhã. Ngưu nhân thì có lẽ đang nghĩ “nóng quá, cha mạ ơi”. Không biết cái nào là toại nguyện, cái nào là bất toại nguyện nữa hí. Rứa mới khổ hè.

Pót hình và câu trên lên Facebook xong liền nhận được phản hồi: “Vậy làm sao cho hết khổ?” Một nhu cầu chính đáng cho bất cứ ai. Nếu bắt đầu biết sự khổ đau, ý thức được sự bất toại nguyện này rồi thì chúng ta đã nắm được 50% giải pháp. Vấn đề thường gặp phải là chúng ta cứ bị cuộc sống cuốn đi một cách vô ý thức mà không biết rằng chúng ta đang bị trói buộc vào số đông, định kiến, các thói quen có hại. Nếu chúng ta không biết và nhận ra rằng chúng ta đang đau khổ, đang bất toại nguyện thì làm sao chúng ta có thể bắt đầu giải quyết?

50% còn lại chính là sự chú tâm và kiên trì trải nghiệm và học hỏi từ cuộc sống, từ những người xung quanh để chúng ta ngày càng bớt sự bất toại nguyện, ngày càng tăng sự thoả mãn. “Biết” đau khổ là khởi nguồn, là động cơ đẩy chúng ta đến với hạnh phúc.

Sức khoẻ luôn là một tài sản vô giá cho bất cứ ai… Những câu như:

  • “Cái giường đắt nhất là giường bệnh” hay
  • “Người ta dành tất cả tuổi trẻ và sức khoẻ để kiếm tiền, và dành toàn bộ tiền kiếm được để… chữa bệnh”

…Có vẻ như ai cũng hiểu. Nhưng không phải ai cũng đủ kỷ luật để dành thời gian rèn luyện thân thể, ăn uống đúng cách và duy trì một lối sống tích cực. Và kết quả là những “lời nguyền” trên có nhiều khả năng trở thành hiện thực hơn. Hãy cẩn thận!

Với thời đại Internet ngày nay, cũng chẳng cần quá tốn kém lắm để có thể tự lo cho bản thân. Bật Youtube lên là quá chừng video hướng dẫn tập yoga ở nhiều cấp độ dễ khó khác nhau. Và cứ thế mà tập thôi hè. Không phụ thuộc vào thời tiết. Và tiết kiệm được khá nhiều thời gian trong việc đi lại, sắp xếp.

Còn những ai không tự tập được như vậy thì bắt buộc phải sử dụng biện pháp mạnh hơn chút :). Trả tiền membership cho phòng GYM. Rồi vì tiếc tiền quá mà phải sắp xếp đi tập hí :)…

Chúc cả nhà khoẻ mạnh!

P.S. H thường tập theo các bài hướng dẫn bên dưới của Fightmaster Yoga…

Sau khi chia sẻ lại bài viết Thay đổi số phận và tạo dựng may mắn, tôi nhận được câu hỏi sau.

Hỏi: Vậy mình có cần chuẩn bị gì cho “thế giới bên kia” không anh nhỉ? 

Trả lời: Điều đó còn tuỳ vào việc em có tin rằng có thế giới bên kia hay không và tuỳ vào sự hiểu biết của em về thế giới bên kia như thế nào (có rất nhiều nền tảng về tâm linh và tôn giáo khác nhau). Tuỳ vào đó rồi mới nói đến việc có chuẩn bị hay không và quan trọng hơn là chuẩn bị như thế nào?

Anh tin vào luân hồi và tin rằng anh còn nhiều cuộc sống khác sau cuộc sống này. Nên anh cần chuẩn bị ngay bây giờ để có thể đi qua cuộc sống kế tiếp thuận lợi nhất, khi thời điểm đó xảy ra.

Nhắm mắt, mở mắt lại ngay thôi mà. 

Khép cánh cửa này lại, thì lại mở ra cánh cửa kế tiếp.

Mở cánh cửa nào kế tiếp là tuỳ ở nơi mình tin, nơi mình chọn. Và quan trọng hơn là cần phải chuẩn bị trước cho đích đến đó, thông qua việc huân tập các suy nghĩ, hành động và lời nói của bản thân mỗi ngày mà thôi.

Đơn giản. Nhưng cần kiên trì, bền chí mới có kết quả được.

Mầm sống…

Sáng sớm cuối tuần. Tĩnh lặng. Một mình. Bình yên. Sau thời yoga và thiền sáng, tiếp tục ngồi … thư giãn và review sách.

Tôi biết đến cuốn sách này từ một buổi trình pháp trong khoá thiền đầu năm, khi Thầy tôi nhắc tới một công thức dầu thực vật + phô-mai đã giúp Thầy rất hiệu quả trong cuộc chiến chống ung thư của Thầy hơn 10 năm qua. Công thức đơn giản này được đề cập đến trong một cuốn sách mang tên “Thoát khỏi ung thư“, bản gốc tiếng Anh tên là “Cancer-Free: Your Guide to Gentle, Non-toxic Healing“.

Mãi đến gần đây, khi bắt đầu chứng kiến người thân trong gia đình mắc phải căn bệnh đáng sợ này, tôi mới tìm mua cuốn sách, và đọc. Đọc ngấu nghiến. Tôi bị thuyết phục bởi nhiều thông tin mà các tác giả đã dày công nghiên cứu, thực hành và áp dụng để trực tiếp điều trị các bệnh nhân đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này, đúc kết lại trong cuốn sách để chia sẻ. Thật đáng quí. Thật vui mừng khi thấy tỉ lệ thành công thoát khỏi ung thư của các bệnh nhân được chia sẻ trong sách rất cao, cao hơn rất rất nhiều so với các phương pháp điều trị ung thư theo y học hiện đại, chính thống.

Đọc tiếp “Cancer-Free?”

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào đầu năm 2018, tôi bắt đầu thông báo với những cộng sự thân cận và sau đó là toàn bộ nhân viên rằng, tôi sẽ rút lui khỏi vị trí Tổng giám đốc tại công ty KMS để theo đuổi con đường hạnh phúc, con đường phát triển nội tâm và tâm linh cho chính bản thân mình. Có lẽ nhiều người khá sốc trước thông tin này. Con đường mà tôi đã chọn cho cuộc sống của riêng tôi chắc chắn rằng rất khác so với hầu hết mọi người. Khi mà mọi công việc kinh doanh đều đang ở thời điểm thuận lợi, cũng là lúc tôi cảm thấy cần phải dừng lại, để đi theo lối rẽ riêng cho chính cuộc đời của tôi. Tôi không hề có ý nói rằng con đường tôi đang đi sẽ phù hợp với tất cả mọi người. Nhưng tôi hy vọng rằng, bằng cách chia sẻ câu chuyện của tôi, điều đó có thể truyền nhiều cảm hứng đến mọi người. Chắc chắn rằng ai cũng chỉ có một mong muốn tận cùng là hạnh phúc. Và tôi nghĩ rằng, câu chuyện của tôi, cách suy nghĩ của tôi có thể chuyển thành một số lời đề nghị, một số ý tưởng để mọi người có thể áp dụng trong cuộc sống của riêng mình.

Một vài tháng sau khi tôi chính thức rời khỏi vị trí Tổng giám đốc công ty, tôi bắt đầu nhận được một số phản hồi và câu hỏi từ các đồng nghiệp cũng như bạn bè xung quanh. Một số người cũng đang mong muốn có một lối rẽ như tôi. Họ thậm chí muốn điều đó xảy ra ngay lập tức. Đa phần là do họ đang cảm thấy áp lực và bế tắc trong công việc. 

Đọc tiếp “Luật hấp dẫn?”

Chúng ta có thể làm tâm mình trở thành một mặt hồ tĩnh lặng để người khác quây quần chung quanh, và họ sẽ thấy được hình bóng của chính họ. Vì vậy, hãy sống một cuộc đời trong sáng hơn, và có lẽ mãnh liệt hơn, với sự tĩnh lặng của mình

William Butler Yeats

Tôi đọc được câu nói này từ một cuốn sách và rất đồng ý với quan điểm này. Hãy là một mặt hồ tĩnh lặng, trước hết là cho chính bản thân mình. Và sau đó, khi bạn đủ tĩnh lặng, mọi người sẽ tự thấy họ phóng chiếu thông qua mặt gương bình yên, đầy thương yêu và trí tuệ đó. Thật đơn giản để bắt đầu, để sống một cuộc sống tĩnh lặng, ý nghĩa và bình yên.

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Bản thân là dân học từ lớp chuyên toán (mà tôi chỉ xem đó là một cách dán nhãn cho các thành phần học sinh ưu tú một cách không cần thiết), vài chục năm sau khi ra trường, sau khi lặn, ngụp trong cuộc sống, tôi nhận ra rằng, tỉ lệ cá nhân thành công trong các lớp chuyên này không cao, thậm chí còn có thể thấp hơn so với các lớp thường. Một điều đặc biệt khác tôi thường thấy là những người thành công trong cuộc sống sau khi ra rời khỏi trường lớp, đa phần lại không phải là những người đạt được thành tích học tập ưu tú. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải quá quan tâm đến việc lớp chuyên, lớp chọn? Việc quan trọng là chúng ta cần phải chuẩn bị cho lớp trẻ những gì chúng cần để có thể thành công và hạnh phúc trong cuộc sống sau này, chứ chắc chắn không phải là điểm số, thành tích, các cuộc thi này nọ. Chắc chắn là chúng đang thiếu một thứ gì đó mà giáo dục chưa đưa ra được câu trả lời.

Đọc tiếp “Trí tuệ và phước báu”

Tôi vẫn thường tự trêu đùa với bản thân một sự thật rằng, tôi chẳng có thú chụp hình người, mà toàn là chụp mấy thứ lặt vặt quanh tôi. Cây cỏ, hoa lá, ấm trà, tách cà-phê, món ăn, nón bảo hiểm, … Tất tần tật, nhưng không phải là người.

Cuối tuần rồi, lúc đang một mình nhâm nhi ly cà-phê sáng và tách trà, tôi lại loay hoay lôi cái điện thoại ra chụp lại những gì đang có trên bàn. Đơn giản chỉ là tôi cảm thấy cần phải ghi lại, chứ không có gì đặc biệt cả. Và thế là … chụp.

Chỉ đơn giản như vậy. Và khi nhìn lại 2 bức hình chụp được, tôi cảm nhận rõ được 1 chữ tiếng Anh gọi là “perspective”. Tiếng Việt thì có thể tạm tạm sử dụng một vài từ để giải thích. Đại loại như có thể dùng các chữ như: khía cạnh, góc nhìn, cách nhìn, …

Đọc tiếp “Góc nhìn, cách nhìn có thể khác biệt, nhưng…”

Một mình!
Tĩnh lặng
Và bình yên…

Một mình nhưng không hề có cảm giác cô đơn, trống vắng. Một mình nhưng vẫn tràn đầy cảm giác cân bằng, kết nối với xung quanh, với những người mình thương yêu.

Thiệt là mâu thuẫn. Nhưng điều đó là có thật…

Tôi nhận được email từ một người bạn, băn khoăn về việc liệu có “tréo nghoe” khi vừa muốn có một tâm bình an lại vừa muốn theo đuổi đam mê không? Một câu hỏi mà tôi nghĩ ai cũng gặp phải. Tôi chia sẻ nội dung tôi đã trả lời ở đây. Hy vọng nó hữu ích đến người đọc.

Hello em,

Em nên quay trở lại với câu hỏi cơ bản của cuộc đời? Em định nghĩa như thế nào là hạnh phúc? Điều gì sẽ làm em hạnh phúc? Và em thử đạt được điều đó, rồi tự đánh giá lại xem liệu nó có làm em hạnh phúc không? Tiến trình này cứ thế lặp lại hoài, và em sẽ trưởng thành hơn, hạnh phúc hơn trong vòng tròn phát triển tâm linh này. Điều mấu chốt là không nên phung phí công sức mình nếu cuối cùng, em chẳng đem lại hạnh phúc được cho bản thân.

Đọc tiếp “Tâm bình an vs. Theo đuổi đam mê”

Thỉnh thoảng, khi tâm bạn có thể thư giãn, an tĩnh và bình yên, bạn có thể cảm nhận được rằng bạn đang thực sự trở về với thiên nhiên. Vào khoảnh khắc đó, thiên nhiên cũng trở nên gần gủi, hoà nhập với bạn làm một. Khi đó, bạn như là gốc cây, tảng đá giữa thiên nhiên, nơi ong, bướm có thể bình yên nương tựa vào bạn. Những phút giây an tĩnh thật là quí giá, thật là ý nghĩa.

Thời gian… không chờ đợi ai cả

Tôi nhận được quà sinh nhật là một cái đồng hồ xinh xắn từ cháu gái tôi vào một buổi tối muộn. Sau một hồi ngắm nghía, tôi quyết định chỗ treo ở ngay trên một khung hình cây gia đình (family tree). Trông hợp lý và ổn.

Bất ngờ, ngày hôm nay, khi đang đi bộ lui tới thư giãn, tôi chợt nhìn lên và nhận ra được một thông điệp sâu xa đầy ẩn ý trong sự sắp đặt trên. Thời gian và gia đình. Một lời nhắc nhở quí giá và luôn luôn là khó khăn cho hầu hết mọi người. Vì công việc, vì cuộc sống, vì tham vọng, dường như chúng ta không có đủ thời gian dành cho gia đình, dành cho những người chúng ta yêu thương, những người đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.

Đọc tiếp “Thời gian… tik tok”

Hoa trong nhà, chào đón tháng 3! Đây là hoa sống đời. Cái tên thật ý nghĩa. Cái gì sống đời được? Chỉ có các qui luật vận hành tự nhiên là sống đời được.

Mỗi ngày qua đi, nhiều bài học lại đến. Như Ngài Sayadaw U Jotika có dạy rằng, cuộc đời này là một trường học. Chỉ có bài học nối tiếp bài học. Không tốt nghiệp. Học một bài học nào đó chưa xong thì nó cứ quay lại, cố gắng dạy bạn thêm lần nữa cho đến khi bạn thuộc bài (hy vọng là như vậy). Học xong bài học này rồi thì bài học mới lại đến. Cứ thế, cứ thế, tiếp diễn. Không có thành công hay thất bại. Không có xấu hay tốt. Không có hạnh phúc hay đau khổ. Chỉ là những bài học kế tiếp nhau, kế tiếp nhau. Học nhanh, học nhiều, học sâu sắc thì đó chính là tiến trình trưởng thành và phát triển tâm linh của bản thân.

Đọc tiếp “Cuộc đời là một trường học, không có ngày tốt nghiệp”

Những giây phút giao thừa sắp đến. Thời gian cứ bình thản trôi qua mỗi ngày.

Năm nay, tôi đã không hoàn thành được cuốn sách đầu tiên về chủ đề hạnh phúc như đã mong muốn. Thay vào đó, tôi lại làm được một số việc cho bản thân, có những cột mốc quan trọng, có những thời khắc nghỉ ngơi quí giá, và lại tiếp tục học được những bài học đắt giá về các mối quan hệ giữa con người và con người. Thật đáng quí.

Đặc biệt là vào những ngày cuối năm tất bật, cuối cùng cuốn sách mà tôi yêu thích, Tuyết giữa mùa hè (một cuốn sách vô cùng sâu sắc cho những ai nghiêm túc muốn tìm kiếm sự thật và hạnh phúc) cũng đã in ấn xong và kịp tới tay một số người thân và bạn bè. Đó là một món quà nhỏ bé đến độc giả, mà tôi vui mừng khi được đóng góp một phần nhỏ bé của mình vào việc tái bản. Mọi người có thể đặt mua sách trực tuyến trên Tiki. Cuốn sách nhỏ này chắc chắn là cần thiết cho các tín đồ hạnh phúc và cũng là một món quà đầy ý nghĩa mà các bạn có thể gửi tặng đến người thân và bạn bè.

Năm mới, không có món quà nào hơn ngoài câu chuyện về hạnh phúc tôi chia sẻ trong cuốn sách đầu tiên của tôi (một cuốn sách vẫn đang dang dở và chưa kịp hoàn thành trong năm 2018). Xin gửi đến mọi người như một món quà đầu năm với hy vọng có thể truyền cảm hứng đến mọi người về con đường hạnh phúc.

Hạnh phúc chỉ đến với những người xứng đáng có nó. Sự xứng đáng với hạnh phúc bắt đầu từ sự tự trọng, có trách nhiệm với bản thân và những điều mình làm, tự lo được cho bản thân mà không làm hại ai, không làm phiền người khác. Như một lời dạy của Ngài Sayadaw U Jotika: “Con người ta chỉ có thể vươn cao ngang với mức độ tự trọng họ có được.” Thật là một lời dạy đơn giản, súc tích và uy lực.

Cầu mong mọi người được bình yên! Cầu mong mọi người được hạnh phúc, đừng đau khổ, oan trái. Cầu mong mọi người được sức khoẻ, đừng bệnh tật, ốm đau. Chúc mừng năm mới 2019!

Đa phần là thất bại khi đi tìm hạnh phúc

Trong một lần Thầy của tôi, Sư Tâm Pháp, có buổi nói chuyện ngắn tại công ty KMS Technology Việt Nam, Thầy mở đầu bằng chính câu chuyện của Thầy. Thầy là một tu sĩ Phật giáo, thực hành theo truyền thống Phật giáo Nguyên thuỷ (Theravada). Y áo của Thầy đắp lên mình khá khác lạ so với y áo của các  truyền thống Phật giáo khác phổ biến tại Việt Nam. Và có người đã hỏi Thầy rằng, tại sao Thầy lại chọn con đường này, con đường xuất gia? Câu trả lời của Thầy rất đơn giản. Thầy cũng như bao con người khác trong cuộc sống này, đang trên con đường tìm cầu hạnh phúc. Và con đường Thầy đang chọn để đi là con đường mà Thầy thấy phù hợp cho bản thân. Con đường đó có thể không phù hợp cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, mỗi một ngày qua đi, Thầy có thể cảm nhận và xác nhận cho bản thân được rằng đó là con đường đúng đắn cho Thầy. 

Đọc tiếp “Lời chúc năm mới 2019!”

Hãy tự thưởng cho bạn những phút giây bình yên quí giá. Đơn giản là bạn chỉ cần tìm một nơi yên tĩnh và theo hướng dẫn trong đoạn thu âm sau.

Tiếng Việt

Reward yourself those peaceful moments which are invaluable for free. Simply find a quiet place and follow the script here.

(English script)

Rực rỡ và bình yên

Tôi vừa trở về sau hơn một tuần bận rộn. Bận rộn với quá nhiều niềm vui. Mệt, nhưng tinh thần rất thoải mái và bình yên. Bình yên để khởi đầu năm mới, 2019. Và đúng là tôi đã khởi đầu năm mới như thế thật, thật là bình yên.

Tôi đã có đủ duyên lành để tham dự một khoá thiền dài ngày với Thầy của tôi bắt đầu vào một ngày cuối năm 2018. Khoá thiền kết thúc đúng vào ngày 1/1/2019.

Đêm cuối năm, khi mọi người ngoài kia đang mãi mê với tiệc tùng, chúc tụng, với sự ồn ào, kích động của quá nhiều “món” giải trí, chúng tôi gồm hơn 40 người, đón chào năm mới trong yên lặng, với việc đi ngủ sớm để có thể dậy sớm vào ngày mai, để bắt đầu nghi thức thọ bát quan trai giới buổi sáng trước khoá thiền lúc 4h30.

Đọc tiếp “Bình yên 2019!”

Tôi viết bài chia sẻ này bằng tiếng Anh, viết một mạch sau khi hoàn thành cuộc đi bộ leo núi 4 tiếng đồng hồ, một mình lên đỉnh núi Yên Tử vào tháng 5 năm 2014. Đến giờ phút này, hơn 4 năm sau đó, khi đọc lại những dòng chia sẻ của bài viết, cảm xúc vẫn dâng trào như những giây phút trải nghiệm vào năm ấy. Tôi dịch Việt bài này để có thể chia sẻ rộng rãi hơn đến mọi người những bài học và ý tứ mà tôi tâm đắc. Và hy vọng nó hữu ích đối với mọi người.

Độ cao 1068 mét, 6km đường rừng với hàng ngàn bậc thang cắt ngang núi, 4 tiếng đồng hồ để đi bộ từ chân núi lên đến đỉnh núi, và một vài bài học tuyệt vời cũng như các nghiền ngẫm trong lúc đổ mồ hôi chinh phục thử thách Yên Tử. Tôi sẽ chia sẻ với các bạn những gì tôi đã học được qua trải nghiệm khó quên này.

01
Trên đỉnh phù vân (Đỉnh núi Yên Tử)

Đọc tiếp “Thử thách Yên Tử và các bài học”

Hoa cỏ làm thật tốt được một việc: toả sáng và đem đến niềm vui cho mọi người, mọi nhà. Trong Phật pháp, đây gọi là vô duyên từ. Tâm từ vô điều kiện. Học tập được tâm từ này từ cây cỏ chắc chắn là một việc nên làm.

hQJqRSmHQO2kHaVvh52YpQ.jpgĐọc tới đoạn này trong cuốn 13 things mentally strong parents don’t do và thấy cần phải dịch và chia sẻ… Bạn có thấy mình trong những hoàn cảnh sau?

Trích đoạn từ sách…

  1. Bạn nghĩ rằng có một ai đó hoặc có những hoàn cảnh không may mắn đã ngăn cản bạn để bạn có thể đạt được những tốt đẹp nhất.
  2. Bạn nghĩ rằng nói chung thì những người khác thường may mắn hơn bạn.
  3. Trong khi một số giải pháp có thể hiệu quả cho những người khác, vấn đề của bạn khó khăn hơn gấp bội lần.
  4. Bạn dành rất nhiều thời gian than phiền về hành vi của người khác và điều đó đã ảnh hưởng tồi tệ đến bạn như thế nào.
  5. Bạn tin rằng không có gì xảy ra một cách đúng đắn trong cuộc sống của bạn cả.

Chẳng nên tin vào bất cứ điều gì ở trên cả. Đó là cách suy nghĩ tự xem mình là nạn nhân trong cuộc sống này và nó sẽ lấy đi rất nhiều cơ hội cũng như năng lượng của bạn. Và cũng vì đó mà cuộc sống này trở nên bớt tươi đẹp hơn vốn dĩ như nó đang là. Đọc tiếp “Victim thinking – Vấn đề không của riêng ai”