Từ tà kiến nghe có vẻ nặng nề và đó cũng là một thuật ngữ được dùng khá phổ biến trong Phật pháp. Nhưng thực ra, ý nghĩa của nó chẳng phải quá nặng nề. Tà kiến chỉ để nói đến những hiểu biết không đúng đắn.

Rõ ràng là chúng ta đã, đang và sẽ còn có nhiều hiểu biết không đúng đắn trong cuộc đời. Vậy thì chúng ta cần bắt đầu “xử lý” tà kiến từ đâu?

Cần bắt đầu từ những gì là đơn giản, là cơ bản nhất: hiểu biết và chấp nhận sự thay đổi không ngừng và luật nhân quả.

Continue reading “Tà kiến?”

Dưới đây là đoạn trao đổi giữa Sư Tâm Pháp và học trò của Thầy. Đây là những điều tâm huyết, được đúc kết từ trong chính quá trình hơn 20 năm tu tập của Thầy. Bài viết gốc được đăng tại trang web của Sư (www.sutamphap.com).

Tôi đã ghi âm lại để bản thân có thể lắng nghe hằng ngày, nhằm ghi nhớ cũng như có thể thực hành được tốt hơn. Tôi xin chia sẻ lại với các bạn ở đây, và hy vọng các bạn cũng có thể hưởng được, nhận lãnh được các lợi ích từ những lời dạy của Thầy. Nhận lãnh có nghĩa là lắng nghe và thực hành. Nhận lãnh có nghĩa là làm theo. Xin chúc các bạn được mọi thuận lợi và bình an.

P.S. Các bạn có thể nghe bản audio như bên dưới.

Thật bình yên biết bao khi có được khoảnh khắc này tại Saigon, nơi phồn hoa đô hội, vào một buổi sớm, nắng lên.

Thứ hai, khi đi bộ thể dục vào buổi sáng tôi đã không thể không dừng lại để tận hưởng sự tĩnh lặng, tươi mới như được ghi lại ở hình trên, trong nắng sớm. Tĩnh lặng và bình yên. Những phút giây ngắn ngủi này thật quí báu và có tác động vô cùng sâu sắc đến tâm của chúng ta.

Như một vị thiền sư đã chỉ dạy, tâm của chúng ta là một nhà máy sản xuất phiền não. Tâm cứ liên tục, liên tục “sản xuất” ra rất nhiều phiền não mỗi ngày. Chúng ta phiền não bởi do tâm chúng ta suy nghĩ. Nên khi chúng ta có thể dừng lại, tạm thời không suy nghĩ, tạm dừng, thì dù khoảnh khắc đó có thể chỉ bằng một cái chớp mắt, ngắn ngủi, nhưng vị ngọt của hạnh phúc, sự bình yên, sự tươi mới, sự tích cực, sự ngập tràn là vô bờ.

Continue reading “Khoảnh khắc của bình yên”

Khoảnh khắc trong trẻo ghi lại trong buổi sớm mai…

Chiếc “áo đầm” của tự nhiên…

Tàn úa để rồi hồi sinh.
Mầm sống nằm ở ngay trong sự chết.
Ra đi để rồi trở về.
Ngày mới nắng lên!

Bài pháp Sự cô độc của Thiền sư Sayadaw U Jotika
Dịch Việt: Nguyên Bình
Hiệu đính: Sư Tâm Pháp
Người đọc: Việt Hùng

Sự cô độc và phương cách tiến đến với hạnh phúc chính là điều mà thiền sư Sayadaw U Jotika chỉ ra trong bài pháp ngắn này. Ngắn, nhưng thật sâu sắc và ý nghĩa.

Khi ta có vấn đề, nếu ta đi nói với một người ngu ngốc, người đó sẽ chỉ khiến chúng ta cảm thấy vấn đề lớn hơn ta nghĩ. Người đó sẽ không giúp ta giải quyết được vấn đề mà chỉ làm ta cảm thấy là vấn đề này rất phức tạp. Nhưng nếu nói chuyện với một người học Pháp, hành thiền và phát triển trí tuệ, anh ấy/cô ấy sẽ giúp ta nhìn thấy rằng vấn đề cũng không lớn lắm, không có vấn đề gì là thực sự lớn cả.

Ai cũng có quyền hạnh phúc và chúng ta cần phải có trách nhiệm cho chính mình được hạnh phúc. Nếu bạn muốn khỏi cô đơn, hãy trở nên hạnh phúc! Chúc các bạn được hạnh phúc, dù “cô độc”!

P.S. Tham khảo bài viết gốc tại: https://sutamphap.com/su-co-doc-thien-su-sayadaw-u-jotika/

Một bông hoa nở. Có được tới cả 2 tuần ngắm ngắm nhìn nhìn, từ khi em nó còn bé xíu cho đến hôm nay.

Thật đẹp, thật trong sáng, thật tinh khiết, thật bình yên.

Thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn như vậy vào buổi sớm tinh sương.

Hạnh phúc.

Chợt nhớ đến lời dạy của thiền sư rằng có loại hạnh phúc mà không cần lý do gì cả. Đó quả thật là một điều kì diệu.

Chúc mọi người một thứ sáu bình an và hạnh phúc!

Một ngày mới, nắng lên!
Ngày thì luôn luôn mới, dù nắng có lên hay không.
Tâm con người thì chưa chắc đã như vậy, thường chỉ muốn “dính chặt” với ngày hôm qua.
Ngày mới đã qua, tâm chưa chắc đã mới.
Hãy cẩn thận. Hãy làm mới tâm của mình mỗi ngày.
Làm mới là nhận biết và buông bỏ đi những suy nghĩ, thói quen xấu.
Mỗi ngày một ít. Chỉ cần một ít thôi. Nhưng cần đều đặn, cần liên tục.
Mỗi ngày cứ mới hơn lên một ít từ đó.
Rồi theo thời gian, sẽ chỉ còn sự tươi mới mỗi ngày ùa về trong nắng ấm.
Một ngày mới, nắng lên!

Nghĩ vẫn vơ sau một hồi “lội bộ” buổi sáng

Trong công việc và trong cuộc sống, nói và làm luôn là hai khía cạnh khá đặc biệt… Đó chính là hai trong ba loại hoạt động chủ yếu của con người: suy nghĩ, hành động, và lời nói.

Nếu tổ hợp việc nói và làm, chúng ta sẽ có 1 ma trận với 4 tổ hợp như bên dưới: (1) Nói không giỏi, làm cũng không giỏi, (2) Chỉ nói giỏi, mà làm thì không được như lời nói, (3) Nói thì dở, im im lặng lặng, nhưng lại làm được việc, (4) Nói năng thuyết phục, việc làm cũng đạt được kết quả tương ứng với lời nói.

Hãy thử đơn giản tự đánh giá, xếp loại bản thân xem bạn “lọt” vào ô nào trong 4 ô bên dưới? Tôi tin rằng, may mắn bạn có được cũng như sự tin cậy của mọi người có thể đặt lên bạn tuỳ thuộc vào việc bạn đang ở ô nào trong 4 ô này.

Continue reading “Nói vs. Làm”

Sáng chủ nhật. Trời mù mây. Mát mẻ. Có vẻ muốn mưa, mà chẳng mưa được.

Dọn dẹp buổi sáng xong, lại pha ly cafe huyền thoại cùng bình trà. Bày ra chỗ cũ. Thêm một chút nhạc “Khi mùa đông tàn phai” cho nghe có vẻ hợp hợp một chút với bầu trời màu xám. Bình yên.

Ly cafe và bình trà này đã trở thành “huyền thoại” đối với tôi bởi do “khung hình” này cứ lặp lại đối với tôi trong biết bao buổi sáng rồi. Nhưng mỗi lần bày ra, lại thấy tươi, thấy mới. Khi nào cũng muốn ghi lại một khung hình lặp lại này. Dù rằng, chẳng có thành phần nào trong hình khác đi. Chỉ có những phút giây nó khác đi, vị mới của cafe, vị mới của trà, vị mới của không khí tinh mơ buổi sáng là tươi, là mới… Thật bình yên.

Có quá nhiều việc chúng ta “lặp” lại mỗi ngày trong cuộc sống của mình. Liệu những vòng lặp đó có được bình yên, có được tươi mới mỗi ngày? Nếu cứ phải lặp lại mỗi ngày một số việc, nhưng bản thân mình lại không cảm nhận được sự bình yên, sự tươi mới, thì bạn cần cẩn thận về điều đó. Cần suy ngẫm về điều đó. Bởi vì, nếu những sự lặp lại đó không là tích cực thì nó là tiêu cực. Và mỗi một tiêu cực lặp lại mỗi ngày chính là gánh nặng vô hình chúng ta mang vác vào người cùng năm tháng. Điều đó chắc chắn sẽ dần lấy mất sự bình yên của bạn. Hãy cẩn thận.

Một vòng lặp khác trong ngày là buổi chiều muộn vùng thôn quê, thường được kết thúc với việc rác lá trong vườn được gom lại và đốt. Khói bay là là, len lỏi giữa các tán cây. Rồi theo gió bay vào nhà. Mùi khói chiều và khung cảnh khu vườn bồng bềnh trong khói thật là bình yên. Đó cũng là lúc báo hiệu kết thúc một ngày làm việc để nghỉ ngơi. Thật ý nghĩa và bình yên với những vòng “lặp” cuối ngày như vậy. Những vòng “lặp” của bình yên.

Và đây là câu hỏi dành riêng cho bạn: Các vòng “lặp” trong cuộc đời của bạn có được tươi mới, được tích cực, và được bình yên không?