Không có sức khoẻ cũng đồng nghĩa với việc đánh mất đi tính mạng của mình. Một trong những yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ của chúng ta là dinh dưỡng. Vậy thế nào là dinh dưỡng đúng để đảm bảo sức khoẻ của chúng ta đây, đặc biệt trong tình hình đại dịch tàn khốc hiện nay?

Bài chia sẻ này được dựa trên nội dung của bài viết gốc: Các nguyên lý cốt lõi về dinh dưỡng.

Spotify

Soundcloud

Don’t shy away from yourself!

Nhu cầu diễn đạt tâm mình là một trong những nhu cầu cơ bản nhất của bất cứ ai. Nó đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển tâm linh. H chia sẻ về đề tài ở bài nói bên dưới.

“Sự giàu có không bao gồm những sự sở hữu to lớn, mà là có ít tham muốn hơn.”
“Wealth consists not in having great possessions, but in having few wants.”

Epictetus

Thông thường, định nghĩa về sự giàu có thì thường đi kèm với tài sản, số $$ mà một người có được. Ý là nói đến một kiểu sở hữu về vật chất. Nhưng trong cách định nghĩa mà ông Epictetus nói ở trên thì yếu tố sở hữu không được đem ra. Thay vào đó, ông nói đến sự buông bỏ (ít tham muốn). Đây là sự “giàu có” về mặt tinh thần, tâm linh, trí tuệ. Và khái niệm đó sát với tư tưởng Phật giáo. Cũng có thể gọi là “sở hữu” nhiều hơn về mặt trí tuệ, tinh thần vậy. Nhưng những người như vậy thì họ càng ngày càng ít có những tham muốn vật chất hơn, hay là ít hơn những tham muốn mang tính phụ thuộc các điều kiện bên ngoài.

Tham khảo thêm bài Hạnh phúc dưới lăng kính Phật giáo về loại hạnh phúc vượt lên trên cả kiểu hạnh phúc do phụ thuộc.

Mưa tháng 10, mùa của mưa, mùa của bão, mùa của áp thấp nhiệt đới, cùng những cơn mưa nặng hạt đến nhanh.

Tôi thực sự thích cảm giác được ngồi hoặc đi chầm chậm trong căn phòng trống, đơn giản, ít đồ đạc, gọn gàng và nhìn cơn mưa nặng hạt qua khung cửa kính. Ngoài kia mưa thét và gió gầm bao nhiêu thì trong này lại tĩnh lặng và bình yên bấy nhiêu. Thật ấm áp.

Mưa thường mang đến cho tôi cảm giác chùng lại, chậm lại, tạm dừng. Mưa thường khiến tôi nghiền ngẫm sâu sắc hơn về cuộc sống. Nó mang đến cho tôi sự sâu lắng và sau đó là sự tươi mới, khi cơn mưa đã qua đi. Mưa gió cũng giống như những biến cố lớn, những đau buồn, các khó khăn xảy đến với chúng ta trong cuộc sống. Nó là dịp để chúng ta chùng lại, chậm lại, tạm dừng mọi thứ và suy nghĩ về mọi thứ, nghiền ngẫm về mọi thứ một cách sâu sắc hơn. Sự tàn khốc của đại dịch, mất mát, thiếu thốn, bức bối, lo lắng, sợ hãi, … Nó bắt buộc chúng ta phải chùng lại, chậm lại, tạm dừng và nghiền ngẫm… để vượt qua, để chữa lành, để hồi sinh và để trưởng thành.

Thật bình yên trong căn phòng trống, đơn giản, ít đồ đạc, gọn gàng và nhìn cơn mưa nặng hạt ngoài khung cửa kính. Nó cũng ví như tâm của chúng ta… Nếu nó cũng đơn giản, gọn gàng thì chúng ta mới có thể tĩnh lặng nhìn ra cuộc đời với muôn ngàn khó khăn.

Bình yên và ấm áp trong một ngày mưa tháng 10.

Trong bài này, tôi chia sẻ một số điều về hạnh phúc, các tầng mức của hạnh phúc dưới lăng kính của Phật giáo. Những ai mới tìm hiểu về Phật pháp có thể sẽ cảm thấy Phật pháp hơi bi quan, yếm thế, khi nhấn mạnh chữ khổ, vốn là 1 chữ mang tính … khổ. Tuy nhiên, thực ra, đó mới là thực tế, mới là sự thật. Vậy chúng ta có thể tiến về hạnh phúc như thế nào với chữ “khổ” to lớn này?

If we want greater clarity in our purpose or deeper and more meaningful spiritual lives, vulnerability is the path.
Nếu chúng ta muốn được sáng rõ hơn về mục đích của cuộc đời hoặc muốn có được một cuộc sống sâu sắc hơn, có ý nghĩa hơn về mặt tâm linh, thì sự tổn thương chính là con đường.

Brené Brown

Tản mạn ngày CN!

On Spotify

Do not take life too seriously. You will never get out of it alive.

Elbert Hubbard

Tôi thấy thật khó dịch câu nói trên ra tiếng Việt sao cho ngắn gọn và mạch lạc. Nó làm tôi liên tưởng tới pháp thiền niệm chết trong Phật giáo. Niệm chết là 1 trong bốn loại thiền bảo vệ thường được sử dụng với thiền vipassana, bao gồm: quán tưởng về Đức Phật, quán tưởng về sự ô trược của các bộ phận trên cơ thể, thiền tâm từ, quán tưởng về cái chết – niệm chết. Các bạn tham khảo chi tiết ở trong bài viết này.

Ngày mai hay kiếp sau, không biết điều nào sẽ đến trước? Nếu chỉ còn một ngày để sống, bạn thực sự sẽ muốn làm gì với đoạn thời gian ngắn ngủi còn lại? Thời gian là một tài nguyên giới hạn. Cái chết là chắc chắn. Nhưng chúng ta lại chẳng biết khi nào?

Continue reading “Ngày mai hay kiếp sau, chẳng biết điều nào sẽ đến trước?”

Tuổi 31 em đã tự nhận thấy mình không còn hợp với những buổi tiếp khách, đánh golf, hay rượu bia, không còn hào hứng tranh luận đúng sai trên social, không còn kiếm tiền bằng mọi giá.
Nhưng bước sang tuổi 31 em vẫn còn đó những nỗi lo về độc lập tài chính, liệu rằng mình có ổn không với dòng tiền tích lũy không nhiều như hiện tại. Vẫn còn đó nỗi lo cho gia đình và con cái sau này, cũng như là nỗi lo về những người thân xung quanh.
Lúc có chánh niệm chiếu sáng thì em đủ tự tin để tận hưởng và thưởng thức trọn vẹn điều kiện hạnh phúc hiện tại, nhưng khi thiếu nó thì các nỗi lo trên lại xuất hiện. Nó như kiểu một đèn pin chiếu sáng mà pin bên trong chưa ổn định.
Em chưa biết lúc 31 tuổi anh Hùng có những trăn trở như em không?

Continue reading “Câu trả lời hoàn hảo: Thực hành chánh niệm”

Từ tà kiến nghe có vẻ nặng nề và đó cũng là một thuật ngữ được dùng khá phổ biến trong Phật pháp. Nhưng thực ra, ý nghĩa của nó chẳng phải quá nặng nề. Tà kiến chỉ để nói đến những hiểu biết không đúng đắn.

Rõ ràng là chúng ta đã, đang và sẽ còn có nhiều hiểu biết không đúng đắn trong cuộc đời. Vậy thì chúng ta cần bắt đầu “xử lý” tà kiến từ đâu?

Cần bắt đầu từ những gì là đơn giản, là cơ bản nhất: hiểu biết và chấp nhận sự thay đổi không ngừng và luật nhân quả.

Continue reading “Tà kiến?”

Dưới đây là đoạn trao đổi giữa Sư Tâm Pháp và học trò của Thầy. Đây là những điều tâm huyết, được đúc kết từ trong chính quá trình hơn 20 năm tu tập của Thầy. Bài viết gốc được đăng tại trang web của Sư (www.sutamphap.com).

Tôi đã ghi âm lại để bản thân có thể lắng nghe hằng ngày, nhằm ghi nhớ cũng như có thể thực hành được tốt hơn. Tôi xin chia sẻ lại với các bạn ở đây, và hy vọng các bạn cũng có thể hưởng được, nhận lãnh được các lợi ích từ những lời dạy của Thầy. Nhận lãnh có nghĩa là lắng nghe và thực hành. Nhận lãnh có nghĩa là làm theo. Xin chúc các bạn được mọi thuận lợi và bình an.

P.S. Các bạn có thể nghe bản audio như bên dưới.

Thật bình yên biết bao khi có được khoảnh khắc này tại Saigon, nơi phồn hoa đô hội, vào một buổi sớm, nắng lên.

Thứ hai, khi đi bộ thể dục vào buổi sáng tôi đã không thể không dừng lại để tận hưởng sự tĩnh lặng, tươi mới như được ghi lại ở hình trên, trong nắng sớm. Tĩnh lặng và bình yên. Những phút giây ngắn ngủi này thật quí báu và có tác động vô cùng sâu sắc đến tâm của chúng ta.

Như một vị thiền sư đã chỉ dạy, tâm của chúng ta là một nhà máy sản xuất phiền não. Tâm cứ liên tục, liên tục “sản xuất” ra rất nhiều phiền não mỗi ngày. Chúng ta phiền não bởi do tâm chúng ta suy nghĩ. Nên khi chúng ta có thể dừng lại, tạm thời không suy nghĩ, tạm dừng, thì dù khoảnh khắc đó có thể chỉ bằng một cái chớp mắt, ngắn ngủi, nhưng vị ngọt của hạnh phúc, sự bình yên, sự tươi mới, sự tích cực, sự ngập tràn là vô bờ.

Continue reading “Khoảnh khắc của bình yên”

Khoảnh khắc trong trẻo ghi lại trong buổi sớm mai…

Chiếc “áo đầm” của tự nhiên…

Tàn úa để rồi hồi sinh.
Mầm sống nằm ở ngay trong sự chết.
Ra đi để rồi trở về.
Ngày mới nắng lên!

Bài pháp Sự cô độc của Thiền sư Sayadaw U Jotika
Dịch Việt: Nguyên Bình
Hiệu đính: Sư Tâm Pháp
Người đọc: Việt Hùng

Sự cô độc và phương cách tiến đến với hạnh phúc chính là điều mà thiền sư Sayadaw U Jotika chỉ ra trong bài pháp ngắn này. Ngắn, nhưng thật sâu sắc và ý nghĩa.

Khi ta có vấn đề, nếu ta đi nói với một người ngu ngốc, người đó sẽ chỉ khiến chúng ta cảm thấy vấn đề lớn hơn ta nghĩ. Người đó sẽ không giúp ta giải quyết được vấn đề mà chỉ làm ta cảm thấy là vấn đề này rất phức tạp. Nhưng nếu nói chuyện với một người học Pháp, hành thiền và phát triển trí tuệ, anh ấy/cô ấy sẽ giúp ta nhìn thấy rằng vấn đề cũng không lớn lắm, không có vấn đề gì là thực sự lớn cả.

Ai cũng có quyền hạnh phúc và chúng ta cần phải có trách nhiệm cho chính mình được hạnh phúc. Nếu bạn muốn khỏi cô đơn, hãy trở nên hạnh phúc! Chúc các bạn được hạnh phúc, dù “cô độc”!

P.S. Tham khảo bài viết gốc tại: https://sutamphap.com/su-co-doc-thien-su-sayadaw-u-jotika/

Một bông hoa nở. Có được tới cả 2 tuần ngắm ngắm nhìn nhìn, từ khi em nó còn bé xíu cho đến hôm nay.

Thật đẹp, thật trong sáng, thật tinh khiết, thật bình yên.

Thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn như vậy vào buổi sớm tinh sương.

Hạnh phúc.

Chợt nhớ đến lời dạy của thiền sư rằng có loại hạnh phúc mà không cần lý do gì cả. Đó quả thật là một điều kì diệu.

Chúc mọi người một thứ sáu bình an và hạnh phúc!

Một ngày mới, nắng lên!
Ngày thì luôn luôn mới, dù nắng có lên hay không.
Tâm con người thì chưa chắc đã như vậy, thường chỉ muốn “dính chặt” với ngày hôm qua.
Ngày mới đã qua, tâm chưa chắc đã mới.
Hãy cẩn thận. Hãy làm mới tâm của mình mỗi ngày.
Làm mới là nhận biết và buông bỏ đi những suy nghĩ, thói quen xấu.
Mỗi ngày một ít. Chỉ cần một ít thôi. Nhưng cần đều đặn, cần liên tục.
Mỗi ngày cứ mới hơn lên một ít từ đó.
Rồi theo thời gian, sẽ chỉ còn sự tươi mới mỗi ngày ùa về trong nắng ấm.
Một ngày mới, nắng lên!

Nghĩ vẫn vơ sau một hồi “lội bộ” buổi sáng

Trong công việc và trong cuộc sống, nói và làm luôn là hai khía cạnh khá đặc biệt… Nếu tổ hợp việc nói và làm, chúng ta sẽ có 1 ma trận với 4 tổ hợp như bên dưới: (1) Nói không giỏi, làm cũng không giỏi, (2) Chỉ nói giỏi, mà làm thì không được như lời nói, (3) Nói thì dở, im im lặng lặng, nhưng lại làm được việc, (4) Nói năng thuyết phục, việc làm cũng đạt được kết quả tương ứng với lời nói.

Hãy thử đơn giản tự đánh giá, xếp loại bản thân xem bạn “lọt” vào ô nào trong 4 ô bên dưới? Tôi tin rằng, những may mắn bạn có được cũng như sự tin cậy mà mọi người có thể dành cho bạn tuỳ thuộc vào việc bạn đang ở ô nào trong 4 ô này.

Continue reading “Nói vs. Làm”

Sáng chủ nhật. Trời mù mây. Mát mẻ. Có vẻ muốn mưa, mà chẳng mưa được.

Dọn dẹp buổi sáng xong, lại pha ly cafe huyền thoại cùng bình trà. Bày ra chỗ cũ. Thêm một chút nhạc “Khi mùa đông tàn phai” cho nghe có vẻ hợp hợp một chút với bầu trời màu xám. Bình yên.

Ly cafe và bình trà này đã trở thành “huyền thoại” đối với tôi bởi do “khung hình” này cứ lặp lại đối với tôi trong biết bao buổi sáng rồi. Nhưng mỗi lần bày ra, lại thấy tươi, thấy mới. Khi nào cũng muốn ghi lại một khung hình lặp lại này. Dù rằng, chẳng có thành phần nào trong hình khác đi. Chỉ có những phút giây nó khác đi, vị mới của cafe, vị mới của trà, vị mới của không khí tinh mơ buổi sáng là tươi, là mới… Thật bình yên.

Có quá nhiều việc chúng ta “lặp” lại mỗi ngày trong cuộc sống của mình. Liệu những vòng lặp đó có được bình yên, có được tươi mới mỗi ngày? Nếu cứ phải lặp lại mỗi ngày một số việc, nhưng bản thân mình lại không cảm nhận được sự bình yên, sự tươi mới, thì bạn cần cẩn thận về điều đó. Cần suy ngẫm về điều đó. Bởi vì, nếu những sự lặp lại đó không là tích cực thì nó là tiêu cực. Và mỗi một tiêu cực lặp lại mỗi ngày chính là gánh nặng vô hình chúng ta mang vác vào người cùng năm tháng. Điều đó chắc chắn sẽ dần lấy mất sự bình yên của bạn. Hãy cẩn thận.

Một vòng lặp khác trong ngày là buổi chiều muộn vùng thôn quê, thường được kết thúc với việc rác lá trong vườn được gom lại và đốt. Khói bay là là, len lỏi giữa các tán cây. Rồi theo gió bay vào nhà. Mùi khói chiều và khung cảnh khu vườn bồng bềnh trong khói thật là bình yên. Đó cũng là lúc báo hiệu kết thúc một ngày làm việc để nghỉ ngơi. Thật ý nghĩa và bình yên với những vòng “lặp” cuối ngày như vậy. Những vòng “lặp” của bình yên.

Và đây là câu hỏi dành riêng cho bạn: Các vòng “lặp” trong cuộc đời của bạn có được tươi mới, được tích cực, và được bình yên không?

Hôm nay, trong lúc dọn dẹp, chợt bắt gặp một cảm giác thật tích cực khi nhìn vào cái thùng rác rỗng, vừa mới thay bao rác xong. Cảm giác cứ như mới được làm mới lại, rỗng rang, thênh thang, khi rác cũ đã được gói ghém lại trong bao rác cũ và được mang đi. Sạch sẽ, tinh khôi. Nhìn vào bao rác mới được đặt trong thùng rác sẳn sàng nhận rác mới, tự nhiên trong người dâng trào cảm giác cũng như sẳn sàng, sẳn sàng đón nhận, sẳn sàng chấp nhận. Sẳn sàng với đầy năng lượng.

Những cảm nhận trên cũng thật đúng khi chúng ta dọn dẹp tâm trí của chúng ta, khi chúng ta có thể có được một tâm trí rỗng rang. Gieo trồng các suy nghĩ tích cực, làm các việc tích cực, nói năng một cách tích cực chính là việc dọn dẹp cho tâm mình. Và kết quả là chúng ta được tinh khôi, sẳn sàng cho những thử thách trong cuộc sống và tràn đầy năng lượng.

Cho tâm trí thư giãn và nghỉ ngơi là một trong những việc tích cực để dọn dẹp tâm trí mình. Bạn luôn có thể thư giãn với hướng dẫn thu âm trong bài viết: Hãy thư giãn.

Tự do là ở ngoài kia, ngoài cánh cổng? Hay tự do là được bình yên ở sau cánh cổng, ở bên trong này? Chẳng phải. Tự do chính là việc vượt lên được cả ở bên trong và bên ngoài, vượt lên trên được cái xấu và cả cái tốt, vượt lên trên được mọi đau khổ và cả mọi hạnh phúc, vượt lên trên được cả thất bại và thành công, vượt lên trên được sự ghét bỏ và cả sự thương yêu.

Khi chúng ta có thể vượt lên trên mọi sự trói buộc, ràng buộc đó, tự do khỏi mọi sự trói buộc trong tâm trí, chúng ta như con chim ưng, tung hoành giữa bao la của bầu trời.

Nhà tôi có vài cây ớt được anh hàng xóm tốt bụng gieo trồng cho đến ngày ra trái mang tặng cho vào dịp Tết để trang trí nhà cửa. Vào ngày Tết, màu xanh, màu đỏ của trái ớt mang lại nhiều cảm xúc tươi mới và tích cực cho mọi người.

Rồi Tết qua đi, ớt dần được ngắt và ăn trong từng bữa cơm. Hết trái. Cây chỉ còn lá mà không ra hoa, kết trái, cho dù chúng tôi vẫn tưới nước cho cây đều đặn. Cây trông có vẻ yếu ớt, thiếu sức sống.

Và rồi một hôm, vợ tôi phát hiện ra một điều… Nếu cô ấy sử dụng nước vo gạo để tưới cây ớt thì một cách nào đó, cây xanh trở lại, đầy sức sống trở lại, và ra hoa kết trái trở lại. Thật vui khi thấy điều đó, khi thấy có kết quả.

Continue reading “Cây ớt”