Sau khi chia sẻ lại bài viết Thay đổi số phận và tạo dựng may mắn, tôi nhận được câu hỏi sau.

Hỏi: Vậy mình có cần chuẩn bị gì cho “thế giới bên kia” không anh nhỉ? 

Trả lời: Điều đó còn tuỳ vào việc em có tin rằng có thế giới bên kia hay không và tuỳ vào sự hiểu biết của em về thế giới bên kia như thế nào (có rất nhiều nền tảng về tâm linh và tôn giáo khác nhau). Tuỳ vào đó rồi mới nói đến việc có chuẩn bị hay không và quan trọng hơn là chuẩn bị như thế nào?

Anh tin vào luân hồi và tin rằng anh còn nhiều cuộc sống khác sau cuộc sống này. Nên anh cần chuẩn bị ngay bây giờ để có thể đi qua cuộc sống kế tiếp thuận lợi nhất, khi thời điểm đó xảy ra.

Nhắm mắt, mở mắt lại ngay thôi mà. 

Khép cánh cửa này lại, thì lại mở ra cánh cửa kế tiếp.

Mở cánh cửa nào kế tiếp là tuỳ ở nơi mình tin, nơi mình chọn. Và quan trọng hơn là cần phải chuẩn bị trước cho đích đến đó, thông qua việc huân tập các suy nghĩ, hành động và lời nói của bản thân mỗi ngày mà thôi.

Đơn giản. Nhưng cần kiên trì, bền chí mới có kết quả được.

Mầm sống…

Sáng sớm cuối tuần. Tĩnh lặng. Một mình. Bình yên. Sau thời yoga và thiền sáng, tiếp tục ngồi … thư giãn và review sách.

Tôi biết đến cuốn sách này từ một buổi trình pháp trong khoá thiền đầu năm, khi Thầy tôi nhắc tới một công thức dầu thực vật + phô-mai đã giúp Thầy rất hiệu quả trong cuộc chiến chống ung thư của Thầy hơn 10 năm qua. Công thức đơn giản này được đề cập đến trong một cuốn sách mang tên “Thoát khỏi ung thư“, bản gốc tiếng Anh tên là “Cancer-Free: Your Guide to Gentle, Non-toxic Healing“.

Mãi đến gần đây, khi bắt đầu chứng kiến người thân trong gia đình mắc phải căn bệnh đáng sợ này, tôi mới tìm mua cuốn sách, và đọc. Đọc ngấu nghiến. Tôi bị thuyết phục bởi nhiều thông tin mà các tác giả đã dày công nghiên cứu, thực hành và áp dụng để trực tiếp điều trị các bệnh nhân đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này, đúc kết lại trong cuốn sách để chia sẻ. Thật đáng quí. Thật vui mừng khi thấy tỉ lệ thành công thoát khỏi ung thư của các bệnh nhân được chia sẻ trong sách rất cao, cao hơn rất rất nhiều so với các phương pháp điều trị ung thư theo y học hiện đại, chính thống.

Continue reading “Cancer-Free?”

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào đầu năm 2018, tôi bắt đầu thông báo với những cộng sự thân cận và sau đó là toàn bộ nhân viên rằng, tôi sẽ rút lui khỏi vị trí Tổng giám đốc tại công ty KMS để theo đuổi con đường hạnh phúc, con đường phát triển nội tâm và tâm linh cho chính bản thân mình. Có lẽ nhiều người khá sốc trước thông tin này. Con đường mà tôi đã chọn cho cuộc sống của riêng tôi chắc chắn rằng rất khác so với hầu hết mọi người. Khi mà mọi công việc kinh doanh đều đang ở thời điểm thuận lợi, cũng là lúc tôi cảm thấy cần phải dừng lại, để đi theo lối rẽ riêng cho chính cuộc đời của tôi. Tôi không hề có ý nói rằng con đường tôi đang đi sẽ phù hợp với tất cả mọi người. Nhưng tôi hy vọng rằng, bằng cách chia sẻ câu chuyện của tôi, điều đó có thể truyền nhiều cảm hứng đến mọi người. Chắc chắn rằng ai cũng chỉ có một mong muốn tận cùng là hạnh phúc. Và tôi nghĩ rằng, câu chuyện của tôi, cách suy nghĩ của tôi có thể chuyển thành một số lời đề nghị, một số ý tưởng để mọi người có thể áp dụng trong cuộc sống của riêng mình.

Một vài tháng sau khi tôi chính thức rời khỏi vị trí Tổng giám đốc công ty, tôi bắt đầu nhận được một số phản hồi và câu hỏi từ các đồng nghiệp cũng như bạn bè xung quanh. Một số người cũng đang mong muốn có một lối rẽ như tôi. Họ thậm chí muốn điều đó xảy ra ngay lập tức. Đa phần là do họ đang cảm thấy áp lực và bế tắc trong công việc. 

Continue reading “Luật hấp dẫn?”

Chúng ta có thể làm tâm mình trở thành một mặt hồ tĩnh lặng để người khác quây quần chung quanh, và họ sẽ thấy được hình bóng của chính họ. Vì vậy, hãy sống một cuộc đời trong sáng hơn, và có lẽ mãnh liệt hơn, với sự tĩnh lặng của mình

William Butler Yeats

Tôi đọc được câu nói này từ một cuốn sách và rất đồng ý với quan điểm này. Hãy là một mặt hồ tĩnh lặng, trước hết là cho chính bản thân mình. Và sau đó, khi bạn đủ tĩnh lặng, mọi người sẽ tự thấy họ phóng chiếu thông qua mặt gương bình yên, đầy thương yêu và trí tuệ đó. Thật đơn giản để bắt đầu, để sống một cuộc sống tĩnh lặng, ý nghĩa và bình yên.

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Bản thân là dân học từ lớp chuyên toán (mà tôi chỉ xem đó là một cách dán nhãn cho các thành phần học sinh ưu tú một cách không cần thiết), vài chục năm sau khi ra trường, sau khi lặn, ngụp trong cuộc sống, tôi nhận ra rằng, tỉ lệ cá nhân thành công trong các lớp chuyên này không cao, thậm chí còn có thể thấp hơn so với các lớp thường. Một điều đặc biệt khác tôi thường thấy là những người thành công trong cuộc sống sau khi ra rời khỏi trường lớp, đa phần lại không phải là những người đạt được thành tích học tập ưu tú. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải quá quan tâm đến việc lớp chuyên, lớp chọn? Việc quan trọng là chúng ta cần phải chuẩn bị cho lớp trẻ những gì chúng cần để có thể thành công và hạnh phúc trong cuộc sống sau này, chứ chắc chắn không phải là điểm số, thành tích, các cuộc thi này nọ. Chắc chắn là chúng đang thiếu một thứ gì đó mà giáo dục chưa đưa ra được câu trả lời.

Continue reading “Trí tuệ và phước báu”

Tôi vẫn thường tự trêu đùa với bản thân một sự thật rằng, tôi chẳng có thú chụp hình người, mà toàn là chụp mấy thứ lặt vặt quanh tôi. Cây cỏ, hoa lá, ấm trà, tách cà-phê, món ăn, nón bảo hiểm, … Tất tần tật, nhưng không phải là người.

Cuối tuần rồi, lúc đang một mình nhâm nhi ly cà-phê sáng và tách trà, tôi lại loay hoay lôi cái điện thoại ra chụp lại những gì đang có trên bàn. Đơn giản chỉ là tôi cảm thấy cần phải ghi lại, chứ không có gì đặc biệt cả. Và thế là … chụp.

Chỉ đơn giản như vậy. Và khi nhìn lại 2 bức hình chụp được, tôi cảm nhận rõ được 1 chữ tiếng Anh gọi là “perspective”. Tiếng Việt thì có thể tạm tạm sử dụng một vài từ để giải thích. Đại loại như có thể dùng các chữ như: khía cạnh, góc nhìn, cách nhìn, …

Continue reading “Góc nhìn, cách nhìn có thể khác biệt, nhưng…”

Một mình!
Tĩnh lặng
Và bình yên…

Một mình nhưng không hề có cảm giác cô đơn, trống vắng. Một mình nhưng vẫn tràn đầy cảm giác cân bằng, kết nối với xung quanh, với những người mình thương yêu.

Thiệt là mâu thuẫn. Nhưng điều đó là có thật…

Tôi nhận được email từ một người bạn, băn khoăn về việc liệu có “tréo nghoe” khi vừa muốn có một tâm bình an lại vừa muốn theo đuổi đam mê không? Một câu hỏi mà tôi nghĩ ai cũng gặp phải. Tôi chia sẻ nội dung tôi đã trả lời ở đây. Hy vọng nó hữu ích đến người đọc.

Hello em,

Em nên quay trở lại với câu hỏi cơ bản của cuộc đời? Em định nghĩa như thế nào là hạnh phúc? Điều gì sẽ làm em hạnh phúc? Và em thử đạt được điều đó, rồi tự đánh giá lại xem liệu nó có làm em hạnh phúc không? Tiến trình này cứ thế lặp lại hoài, và em sẽ trưởng thành hơn, hạnh phúc hơn trong vòng tròn phát triển tâm linh này. Điều mấu chốt là không nên phung phí công sức mình nếu cuối cùng, em chẳng đem lại hạnh phúc được cho bản thân.

Continue reading “Tâm bình an vs. Theo đuổi đam mê”

Thỉnh thoảng, khi tâm bạn có thể thư giãn, an tĩnh và bình yên, bạn có thể cảm nhận được rằng bạn đang thực sự trở về với thiên nhiên. Vào khoảnh khắc đó, thiên nhiên cũng trở nên gần gủi, hoà nhập với bạn làm một. Khi đó, bạn như là gốc cây, tảng đá giữa thiên nhiên, nơi ong, bướm có thể bình yên nương tựa vào bạn. Những phút giây an tĩnh thật là quí giá, thật là ý nghĩa.

Thời gian… không chờ đợi ai cả

Tôi nhận được quà sinh nhật là một cái đồng hồ xinh xắn từ cháu gái tôi vào một buổi tối muộn. Sau một hồi ngắm nghía, tôi quyết định chỗ treo ở ngay trên một khung hình cây gia đình (family tree). Trông hợp lý và ổn.

Bất ngờ, ngày hôm nay, khi đang đi bộ lui tới thư giãn, tôi chợt nhìn lên và nhận ra được một thông điệp sâu xa đầy ẩn ý trong sự sắp đặt trên. Thời gian và gia đình. Một lời nhắc nhở quí giá và luôn luôn là khó khăn cho hầu hết mọi người. Vì công việc, vì cuộc sống, vì tham vọng, dường như chúng ta không có đủ thời gian dành cho gia đình, dành cho những người chúng ta yêu thương, những người đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của chúng ta.

Continue reading “Thời gian… tik tok”

Hoa trong nhà, chào đón tháng 3! Đây là hoa sống đời. Cái tên thật ý nghĩa. Cái gì sống đời được? Chỉ có các qui luật vận hành tự nhiên là sống đời được.

Mỗi ngày qua đi, nhiều bài học lại đến. Như Ngài Sayadaw U Jotika có dạy rằng, cuộc đời này là một trường học. Chỉ có bài học nối tiếp bài học. Không tốt nghiệp. Học một bài học nào đó chưa xong thì nó cứ quay lại, cố gắng dạy bạn thêm lần nữa cho đến khi bạn thuộc bài (hy vọng là như vậy). Học xong bài học này rồi thì bài học mới lại đến. Cứ thế, cứ thế, tiếp diễn. Không có thành công hay thất bại. Không có xấu hay tốt. Không có hạnh phúc hay đau khổ. Chỉ là những bài học kế tiếp nhau, kế tiếp nhau. Học nhanh, học nhiều, học sâu sắc thì đó chính là tiến trình trưởng thành và phát triển tâm linh của bản thân.

Continue reading “Cuộc đời là một trường học, không có ngày tốt nghiệp”

Những giây phút giao thừa sắp đến. Thời gian cứ bình thản trôi qua mỗi ngày.

Năm nay, tôi đã không hoàn thành được cuốn sách đầu tiên về chủ đề hạnh phúc như đã mong muốn. Thay vào đó, tôi lại làm được một số việc cho bản thân, có những cột mốc quan trọng, có những thời khắc nghỉ ngơi quí giá, và lại tiếp tục học được những bài học đắt giá về các mối quan hệ giữa con người và con người. Thật đáng quí.

Đặc biệt là vào những ngày cuối năm tất bật, cuối cùng cuốn sách mà tôi yêu thích, Tuyết giữa mùa hè (một cuốn sách vô cùng sâu sắc cho những ai nghiêm túc muốn tìm kiếm sự thật và hạnh phúc) cũng đã in ấn xong và kịp tới tay một số người thân và bạn bè. Đó là một món quà nhỏ bé đến độc giả, mà tôi vui mừng khi được đóng góp một phần nhỏ bé của mình vào việc tái bản. Mọi người có thể đặt mua sách trực tuyến trên Tiki. Cuốn sách nhỏ này chắc chắn là cần thiết cho các tín đồ hạnh phúc và cũng là một món quà đầy ý nghĩa mà các bạn có thể gửi tặng đến người thân và bạn bè.

Năm mới, không có món quà nào hơn ngoài câu chuyện về hạnh phúc tôi chia sẻ trong cuốn sách đầu tiên của tôi (một cuốn sách vẫn đang dang dở và chưa kịp hoàn thành trong năm 2018). Xin gửi đến mọi người như một món quà đầu năm với hy vọng có thể truyền cảm hứng đến mọi người về con đường hạnh phúc.

Hạnh phúc chỉ đến với những người xứng đáng có nó. Sự xứng đáng với hạnh phúc bắt đầu từ sự tự trọng, có trách nhiệm với bản thân và những điều mình làm, tự lo được cho bản thân mà không làm hại ai, không làm phiền người khác. Như một lời dạy của Ngài Sayadaw U Jotika: “Con người ta chỉ có thể vươn cao ngang với mức độ tự trọng họ có được.” Thật là một lời dạy đơn giản, súc tích và uy lực.

Cầu mong mọi người được bình yên! Cầu mong mọi người được hạnh phúc, đừng đau khổ, oan trái. Cầu mong mọi người được sức khoẻ, đừng bệnh tật, ốm đau. Chúc mừng năm mới 2019!

Đa phần là thất bại khi đi tìm hạnh phúc

Trong một lần Thầy của tôi, Sư Tâm Pháp, có buổi nói chuyện ngắn tại công ty KMS Technology Việt Nam, Thầy mở đầu bằng chính câu chuyện của Thầy. Thầy là một tu sĩ Phật giáo, thực hành theo truyền thống Phật giáo Nguyên thuỷ (Theravada). Y áo của Thầy đắp lên mình khá khác lạ so với y áo của các  truyền thống Phật giáo khác phổ biến tại Việt Nam. Và có người đã hỏi Thầy rằng, tại sao Thầy lại chọn con đường này, con đường xuất gia? Câu trả lời của Thầy rất đơn giản. Thầy cũng như bao con người khác trong cuộc sống này, đang trên con đường tìm cầu hạnh phúc. Và con đường Thầy đang chọn để đi là con đường mà Thầy thấy phù hợp cho bản thân. Con đường đó có thể không phù hợp cho tất cả mọi người. Tuy nhiên, mỗi một ngày qua đi, Thầy có thể cảm nhận và xác nhận cho bản thân được rằng đó là con đường đúng đắn cho Thầy. 

Continue reading “Lời chúc năm mới 2019!”

Hãy tự thưởng cho bạn những phút giây bình yên quí giá. Đơn giản là bạn chỉ cần tìm một nơi yên tĩnh và theo hướng dẫn trong đoạn thu âm sau.

Tiếng Việt

Reward yourself those peaceful moments which are invaluable for free. Simply find a quiet place and follow the script here.

(English script)

Rực rỡ và bình yên

Tôi vừa trở về sau hơn một tuần bận rộn. Bận rộn với quá nhiều niềm vui. Mệt, nhưng tinh thần rất thoải mái và bình yên. Bình yên để khởi đầu năm mới, 2019. Và đúng là tôi đã khởi đầu năm mới như thế thật, thật là bình yên.

Tôi đã có đủ duyên lành để tham dự một khoá thiền dài ngày với Thầy của tôi bắt đầu vào một ngày cuối năm 2018. Khoá thiền kết thúc đúng vào ngày 1/1/2019.

Đêm cuối năm, khi mọi người ngoài kia đang mãi mê với tiệc tùng, chúc tụng, với sự ồn ào, kích động của quá nhiều “món” giải trí, chúng tôi gồm hơn 40 người, đón chào năm mới trong yên lặng, với việc đi ngủ sớm để có thể dậy sớm vào ngày mai, để bắt đầu nghi thức thọ bát quan trai giới buổi sáng trước khoá thiền lúc 4h30.

Continue reading “Bình yên 2019!”

Tôi viết bài chia sẻ này bằng tiếng Anh, viết một mạch sau khi hoàn thành cuộc đi bộ leo núi 4 tiếng đồng hồ, một mình lên đỉnh núi Yên Tử vào tháng 5 năm 2014. Đến giờ phút này, hơn 4 năm sau đó, khi đọc lại những dòng chia sẻ của bài viết, cảm xúc vẫn dâng trào như những giây phút trải nghiệm vào năm ấy. Tôi dịch Việt bài này để có thể chia sẻ rộng rãi hơn đến mọi người những bài học và ý tứ mà tôi tâm đắc. Và hy vọng nó hữu ích đối với mọi người.

Độ cao 1068 mét, 6km đường rừng với hàng ngàn bậc thang cắt ngang núi, 4 tiếng đồng hồ để đi bộ từ chân núi lên đến đỉnh núi, và một vài bài học tuyệt vời cũng như các nghiền ngẫm trong lúc đổ mồ hôi chinh phục thử thách Yên Tử. Tôi sẽ chia sẻ với các bạn những gì tôi đã học được qua trải nghiệm khó quên này.

01
Trên đỉnh phù vân (Đỉnh núi Yên Tử)

Nhưng trước khi đi vào phần chia sẻ, bạn có thể dành chút ít thời gian để nhìn xem gương mặt của tôi bên dưới, sau cuộc đi bộ leo núi 4 tiếng đồng hồ. Kiệt sức? Không … không thể giải thích được đó là cái gì. Cảm giác và trải nghiệm này thật tuyệt vời, vượt quá sự mô tả của từ ngữ. Toàn bộ cơ thể và áo quần của tôi đều ướt sũng mồ hôi pha lẫn nước mưa.

01
Cơ thể mệt mỏi, nhưng cảm xúc thì lại tuyệt vời, sau khi hoàn thành cuộc đi bộ leo núi

Trong chuyến đi công tác tại Hà Nội để nhận danh hiệu Sao Khuê dành cho công ty KMS Technology Vietnam, tôi đã quyết định làm một điều gì đó khác đi (sau bao lần ra Hà Nội). Tôi đã nghe nói về núi Yên Tử, nơi có nhiều chùa và đền thờ cổ được xây dựng từ thời Đức vua Trần Nhân Tông (Đức vua còn được mệnh danh là Đức Phật hoàng của Việt Nam) vào thế kỉ thứ 12. Và tôi nghĩ rằng đó có lẽ là một sự khám phá thú vị. Đỉnh núi ở độ cao 1068 mét với ngôi chùa Đồng, 6km đường rừng với hàng ngàn bậc thang cắt ngang núi.

01
Bản đồ Google núi Yên Tử

Tôi bay từ Saigon ra Hà Nội trong một đêm muộn vào thứ sáu. Chuyến bay trễ giờ. Tôi kịp đi ngủ vào lúc 1:30 sáng và dậy sớm vào lúc 5:30. Ăn sáng vào lúc 6:00 với một cốc sữa tươi nhỏ, một dĩa trái cây nhỏ, và một ly nước táo nhỏ. 6:20, sẳn sàng xuất phát. 9:30, tôi đã đến chân núi Yên Tử. Tốt rồi… hãy bắt đầu…

Tôi 37 tuổi vào thời điểm đó, trong tình trạng sức khoẻ tốt với chỉ số BMI là 24 (được phân loại cân nặng ổn ;-)). Tôi mang theo 2 chai nước dắt vào bao lưng như trong hình và thêm một cái máy chụp hình DSLR Canon Rebel T2i. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi leo núi kiểu như vậy (và thời gian dự kiến là tầm 4-6 tiếng tổng cộng cho cuộc leo núi này, theo những gì tôi tìm được trên Internet).

01
Những thứ tôi chuẩn bị mang theo cho chuyến đi bộ leo núi

Nhanh hay chậm?

Tôi hăm hở bắt đầu. Những bước đi nhanh lên cao. Đó là một cảm giác tuyệt vời, khi bắt đầu thử thách, luôn là như vậy. Nhưng chỉ kéo dài được 30 phút, trước khi tôi cảm giác như không thể nhấc chân lên nổi nữa. Vâng, chỉ mới 30 phút. Và tôi biết vẫn còn 3-4 tiếng đồng hồ trước mặt, để có thể đến được đích là đỉnh núi Yên Tử. Tôi bắt đầu đếm: “1, 2, 3, dừng.” Đổi chân để bắt đầu đếm 1, 2, 3, lại đổi chân, 1, 2, 3 và … dừng. Nghỉ một chút, và lại bắt đầu lại tiến trình 1, 2, 3. Chậm như thế thôi.

01
Nơi bắt đầu dưới chân núi Yên Tử (theo tôi nhớ là cầu qua suối Giải oan, nơi có quá nhiều cung phi gieo mình tự vẫn sau khi Đức vua Trần Nhân Tông quyết định xuất gia)

Nhanh hay chậm? Điều nào tốt hơn? Không có điều nào cả. Phù hợp là điều tốt nhất.

Tôi nhận ra rằng tốc độ bước chân tôi chọn để bắt đầu không phù hợp với cuộc đi bộ leo núi này. Bởi vì sự phấn khích và việc không hình dung được về cuộc leo núi, tôi đã bắt đầu với tốc độ bước chân nhanh và đã kiệt sức nhanh chóng chỉ sau 30 phút khởi hành. Bài học này rất đúng cho chính trong cuộc sống này. Nhanh hay chậm? Điều nào tốt hơn? Không có điều nào cả. Phù hợp là điều tốt nhất. Đơn giản thế thôi, đúng không? Nhiều lúc cần phải thật nhanh, những lúc khác lại phải chậm. Và nhiều nhiều lúc khác nữa thì lại ở giữa nhanh và chậm. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào việc bạn muốn làm gì, ngữ cảnh, tình huống và điều kiện hiện tại của bạn. Và vào ngày hôm đó, để có thể leo lên đỉnh Yên Tử, tôi phải đổi tốc độ bước chân của mình cho phù hợp với thực tế sau khi học được bài học này khi đang trên đường lên núi, nếu tôi thực sự muốn hoàn thành công việc này.

Bạn nghĩ là bạn khoẻ mạnh? Suy nghĩ lại một lần nữa nhé 😉

Sau khi thay đổi chiến thuật, tôi tiếp tục đi chậm hơn một chút. Một lúc sau, có một nhóm các vị có vẻ lớn tuổi bắt kịp tôi trên đường. Họ nhanh chóng qua mặt tôi về phía trước. Tôi thấy trong nhóm có một cụ bà khá lớn tuổi. Tò mò, tôi cố gắng nghe lỏm xem họ nói gì. “Bà bao nhiêu tuổi rồi?”, cụ bà nhận được câu hỏi từ một người đi hướng ngược lại, xuống núi. “74”… Ha ha… Đó thực sự là một liều thuốc, sốc tinh thần tôi lên lại. Tôi không thể tưởng tượng được tôi trông sẽ như thế nào ở tuổi 74 và nếu tôi có thể có được sức khoẻ như bà cụ, có thể đi nhanh như thế ở tuổi 74.

Tôi thực sự cần suy nghĩ thấu đáo về việc này. Trong khi tôi không thể thay đổi được một sự thật rằng cơ thể của tôi đang ngày một già đi, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng tôi sẽ ở trong một tình trạng sức khoẻ tốt hơn khi tuổi già đến, nếu như tôi quan tâm đến sức khoẻ của bản thân ngay từ hôm nay. Vâng, ngay từ bây giờ. Bạn chỉ có thể thay đổi tương lai từ những gì bạn làm vào ngay trong thời điểm hiện tại, ngay ngày hôm nay. Hãy suy nghĩ về điều đó. Và nếu bạn không hành động ngay tại thời điểm này, làm sao bạn có thể hy vọng bạn sẽ có một sức khoẻ tốt hoặc một tương lai tốt đẹp vào ngày mai?

Tôi quá hạnh phúc cho bà cụ…

Bạn chỉ có thể thay đổi tương lai từ những gì bạn làm vào ngay trong thời điểm hiện tại, ngay ngày hôm nay. Hãy làm đi.

Khi tôi gần lên đến đỉnh Yên Tử (còn cách khoảng 100 mét), tôi lại gặp một nhóm lữ khách khác, trong đó có một cụ bà với nụ cười rạng rỡ (xem hình trên) đang ngồi nghỉ ngơi trên một tảng đá lớn. Từ câu chuyện của cụ, tôi biết được rằng cụ bắt đầu đi bộ lên núi vào lúc 9:00 sáng (tôi bắt đầu sau nhóm của cụ 30 phút). Lúc này đã là 12:30 chiều. Như vậy là mất 4.5 tiếng để nhóm của cụ leo lên đến đây. Và đây là lần thứ 2 cụ tự leo lên đỉnh Yên Tử như vậy. Cụ sống ở Hà Nội. “Bà bao nhiêu tuổi rồi?”, tôi hỏi. “Gần 80. Năm nay bà 79 rồi.”, bà trả lời.

Tôi cười trong hạnh phúc khi biết tuổi của cụ và xin phép cụ chụp một bức hình của cụ để tôi có thể cho những người trẻ tuổi hơn (như tôi chẳng hạn) xem và truyền cảm hứng để họ leo núi như thế này. Nên tôi có được bức hình của cụ bà như trên.

Nếu bạn nghĩ là bạn khoẻ mạnh, hãy suy nghĩ lại một lần nữa nhé và tự thách thức bản thân bạn có thể được như cụ bà hạnh phúc này. Không phải là điều gì khó, nhưng điều này đòi hỏi kỷ luật của bạn – tập thể dục đều đặn. 3 lần một tuần, 30 phút mỗi lần, và cần phải ra mồ hôi. Chọn cho bản thân bất cứ môn thể thao nào: bóng đá, cầu lông, tennis, bơi, … Hoặc một thứ gì đó dễ hơn như mang giày vào và… chạy. Đơn giản mà, phải không? Hãy làm ngay từ bây giờ, trước khi trở nên quá trễ.

Đội nhóm vs. Cá nhân?

Tiếp tục với cuộc leo núi của tôi, khi tôi tiếp tục đi bộ lên núi một cách chậm rãi, một nhóm các bạn trẻ đi sau bắt kịp tôi trên đường lên núi. Tôi thầm lặng theo sau “gia nhập” họ và cảm thấy tuyệt vời. Bởi vì tôi không còn cảm thấy tôi cô đơn leo núi một mình. Kế đó, tôi được khích lệ bởi năng lượng của đám đông. Và đồng thời, tôi cũng phải gò ép bản thân để bước mạnh hơn, nhanh hơn để có thể kịp nhịp điệu của nhóm mà không bị bỏ lại đằng sau. Sau một hồi như vậy, tôi đã tự hỏi bản thân mình. Tôi có cần phải làm điều này không? Đó là một bài tập tốt để có thể khiến bản thân làm việc căng thẳng và nỗ lực hơn :). Tuy nhiên, liệu điều đó có đúng không? Và đó có phải là cách duy nhất để “nhấn ga” khả năng của tôi? Tôi không có được câu trả lời vào thời điểm đó. Tuy nhiên, tôi chắc chắn được một điều rằng tôi đã bước đi bởi vì tôi không muốn bị bỏ lại đằng sau. Tôi cố gắng bước tới và cố gắng theo kịp tốc độ của nhóm bởi vì tôi không muốn mất thể diện với những người mới gặp (mà thậm chí còn chưa làm quen, nói chuyện). Và tôi nghĩ rằng đó chính là lý do tại sao tôi cảm thấy có một cái gì đó không đúng và tôi bắt đầu tự vấn bản thân mình.

Tôi đã bước đi không cho chính tôi, mà bởi do áp lực từ người khác. Điều này bật ra một mối quan tâm lớn hơn. Trong cuộc sống này, nhiều lần, chúng ta đã không thực sự sống cuộc đời của chúng ta. Chúng ta sống cuộc đời cho một ai đó. Đó có phải là cách tốt nhất? Nói một cách khác, chúng ta chỉ theo sau quán tính của những gì được yêu cầu bởi những người xung quanh, chứ không phải được yêu cầu bởi chính bản thân chúng ta. Đó có phải là sống? Hoặc trong nhiều lần khác, chúng ta chỉ cố gắng làm sao cho tốt bằng những người xung quanh, giàu có bằng những người xung quanh, nổi tiếng bằng những người xung quanh, nếu chúng ta không thể hơn họ… Rất nhiều thứ “bởi vì những người xung quanh” này, chứ không phải bởi vì chính bản thân chúng ta.

Tôi đề nghị bạn suy nghĩ thêm về điều này. Bạn muốn sống cuộc sống của người khác hay bạn muốn sống cuộc sống của chính bạn? Nếu bạn muốn sống cuộc sống của chính bạn, hãy dừng lại và suy nghĩ nhiều hơn về điều đó. Đừng để quán tính hay những yêu cầu của những người xung quanh làm cho bạn bối rối.  Bạn là độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Và bạn cần tìm lại chính bản thân mình, nếu bạn đã đánh mất nó hoặc nếu bạn đang đánh mất nó bởi vì bạn đang sống cuộc sống của người khác.

Phải hay trái? Hãy lựa chọn một bên. Bạn không thể chọn cả hai.

Tại bất cứ một thời điểm nào, người duy nhất tôi cần phải đương đầu chính là TÔI. Chấm hết. Và một mình có thể giúp tôi nghiền ngẫm tốt hơn về sự thật đó.

Sau khi có cảm nhận này, tôi quyết định tách rời khỏi nhóm ở ngã 3 kế tiếp. Tôi đã không biết, vào lúc đó, rằng nếu quyết định này là tốt hay xấu. Ở thời điểm đó, sương mù khắp nơi. Tôi không thể nhìn thấy gì quá 10 mét. Và vào ngày hôm đó, có khá ít người leo núi trên đường. Nên nếu tôi tách nhóm, tôi sẽ phải đi một mình. Và thực tế là như vậy. Một mình thì luôn luôn có cảm giác sợ hãi, đúng không? Đặc biệt là vào một ngày mưa gió, ở giữa núi và rừng. Đó chính là thử thách. Và đó là lúc tôi cảm nhận được điều gì là tuyệt vời khi có đồng bọn, để cảm thấy an toàn hơn.

Tuy nhiên, càng suy nghĩ về việc này, tôi học ra được một điều. Trong khi chúng ta nghĩ rằng mọi thứ sẽ tốt nếu được bao bọc xung quanh bởi bạn bè và người thân, hầu hết thời gian trong ngày của chúng ta lại thực sự là một mình với … chính bản thân mình. Hãy suy nghĩ cẩn thận nhé. Bạn nói với chính bản thân bạn là chủ yếu, bạn lắng nghe bạn là chủ yếu và bạn dành hầu hết thời gian với chính bản thân bạn. Như vậy, sẽ là không bất thường chút nào, nếu bạn phải một mình ở ngoài kia. Ngữ cảnh đội nhóm, đồng nghiệp, bạn bè có thể làm cho bạn nhầm rằng bạn dành ít thời gian cho bản thân. Nhưng tôi không tin điều này. Tại bất cứ một thời điểm nào, người duy nhất bạn phải đương đầu và dành thời gian với chính là bạn. Chấm hết. Và một mình có thể giúp bạn nghiền ngẫm tốt hơn về sự thật này. TÔI chính là thử thách lớn nhất của tôi. Điều tốt nhất là tôi có thể kiểm soát được cái TÔI to lớn bên trong cơ thể này. Rõ ràng là việc đó không hề dễ dàng gì. Tôi giận dữ. Tôi chán nản. Tôi mệt mỏi… cho dù tôi muốn hay không. Tôi có thể làm được gì với sự thật này? Đó là một câu hỏi lớn mà tôi không có ý định trả lời trong khuôn khổ bài viết này. Tuy nhiên, tôi phải học để đương đầu với sự thật này mỗi ngày.

Trở lại với câu chuyện leo núi, sau một vài giây do dự, lo lắng, tôi đã quyết định tiến về phía trước, tách ra khỏi nhóm. Thật tình là có nhiều lần khi đi một mình trong ngày hôm đó, tôi đã thoáng có ý nghĩ bỏ cuộc (sẽ không ai biết việc này, ngoài trừ cái TÔI ở bên trong của tôi biết việc tôi bỏ cuộc). Hai chân của tôi và cơ thể của tôi đã quá mệt. Và sau đó, tôi đã tự vấn bản thân tại sao tôi quyết định leo núi Yên Tử lúc ban đầu: Chắc chắn là để leo lên đến đỉnh núi. Một cách nhanh chóng, tôi cương quyết thách thức bản thân để hoàn thành mục tiêu. Cố gắng lên “bé”, tiếp tục đi thôi.

Hãy tập trung vào một vài bước kế tiếp mà thôi, chỉ cần đúng hướng là được

Bạn không cần phải nhìn được quá xa. Và nhiều lúc, điều đó là không thể.

Nhiều lần trên đường lên núi, tôi nghe những người đi lên hỏi những người đi xuống: “Còn bao lâu nữa thì tới đỉnh vậy anh/chị?”, “Còn bao lâu nữa thì đến chùa Đồng?” Tôi sử dụng chức năng theo dấu của Google trên điện thoại của tôi. Và một vài lần, trong khi tôi không cần hỏi những câu hỏi như trên, tôi đã mở điện thoại lên và cố gắng nhìn xem tôi đang ở đâu và còn bao lâu. Cũng là những câu hỏi tương tự mà thôi… chỉ sử dụng phương tiện khác để trả lời. Có lẽ đó là điều làm cho tôi yêu công nghệ. Tuy nhiên, khi tôi nghĩ sâu hơn về việc này, tôi học được một điều. Có thực sự hữu ích khi nhìn quanh và mãi hỏi những câu hỏi như vậy? Điều đó có thực sự giúp bạn cải thiện điều gì không? Mọi người có thể trả lời “Gần tới rồi…”, tuy nhiên sự thật thì có thể còn xa. Người ta nói vậy để động viên bạn. Hoặc có những người khác thì có thể nói sự thật là “còn xa”. Và một số câu trả lời, thậm chí chúng ta không thể kiểm chứng để biết được câu trả lời là đúng hay sai ;-). Như vậy thì tại sao chúng ta phải quan tâm đến nó? Cho dù câu trả lời như thế nào đi nữa thì tôi vẫn cứ phải bước tiếp đi lên núi. Điều này không thay đổi lắm. Tuy nhiên, nếu tôi mất tập trung và cứ tìm kiếm những thông tin như vậy, điều đó có thể lấy đi của tôi một chút sức.

Bài học tôi nhận ra từ việc này rằng nếu bạn tin và quyết định làm một việc gì đó, chỉ cần tập trung làm một vài bước kế tiếp, trong khi đảm bảo rằng bạn đang đi đúng hướng. Chỉ cần như thế thôi. Và bạn sẽ hành động dễ dàng hơn cũng như hiệu quả hơn nhiều. Đừng phí sức bằng cách nhìn ngó xung quanh và tìm kiếm những câu trả lời không cần thiết. Điều này có thể áp dụng được vào mọi việc, bao gồm việc kinh doanh.

Chẳng thể nào diễn tả được, bạn cần phải tự trải nghiệm lấy

Nếu bạn muốn chia sẻ với ai một điều gì đó tuyệt vời, đừng chỉ kể lại câu chuyện của bạn, mà hãy khuyến khích họ làm điều đó. Tôi tin rằng trải nghiệm tuyệt vời nhất là thông qua hành động, không phải chỉ lắng nghe câu chuyện.

Và đây là điều cuối cùng tôi chia sẻ trong bài viết này. Cảm xúc của tôi dâng trào khi lên tới đỉnh núi Yên Tử. Mặc dù tôi không thể nhìn xa quá 10 mét vào ngày hôm đó, thật là đẹp khi lên đến đỉnh núi. Tôi đã chụp thật nhiều hình sử dụng cả chiếc máy ảnh Canon và điện thoại của tôi. Và tôi chợt nhận ra rằng tất cả những hình ảnh tôi ghi lại đều không thể nào đẹp bằng những gì thực tế tôi thấy được. Làm sao mà máy ảnh có thể trọn vẹn ghi lại được mọi thứ nhỉ? Nó chỉ có thể ghi lại được khá nhiều thông tin như màu sắc, hình dáng, … Tuy nhiên, nó thất bại trong việc ghi lại nhiều thứ. Và sẽ không thực tế chút nào khi mong đợi một chiếc máy ảnh có thể trọn vẹn ghi lại hết tất cả mọi thứ, cho dù người chụp có tài giỏi đến đâu.

Thật tuyệt vời khi đứng trên đỉnh Yên Tử. Không từ ngữ nào, không phương tiện nào có thể diễn tả cảm xúc và cái đẹp này đến bất cứ ai, ngoại trừ chính bản thân họ phải lên tới đó và cảm nhận, trải nghiệm nó trực tiếp. Chấm hết. Đó là điều tôi học được khi xem lại những hình ảnh tôi đã chụp, sau khi lên đến đỉnh núi Yên Tử.

Nếu bạn muốn chia sẻ với ai một điều gì đó tuyệt vời, đừng chỉ kể lại câu chuyện của bạn, mà hãy khuyến khích họ làm điều đó. Tôi tin rằng trải nghiệm tuyệt vời nhất là thông qua hành động, không phải chỉ lắng nghe câu chuyện.

Tôi nghĩ rằng đây là blog dài nhất mà tôi đã từng viết. Và nó sắp kết thúc. Độ cao 1068 mét, 6km đường rừng với hàng ngàn bậc thang cắt ngang núi, 4 tiếng leo lên và một vài bài học tuyệt vời cũng như các nghiền ngẫm cho bản thân tôi khi đang chảy mồ hôi leo núi. Tôi đề nghị bạn, vâng BẠN (tôi đang nói chuyện với bạn ;-)), cũng dành thời gian và làm một chuyến leo núi Yên Tử như tôi đã làm vào ngày hôm đó. Tôi chắc chắn rằng bạn sẽ thích thú, cho dù bạn đi một mình hay với một nhóm bạn.

Hoa cỏ làm thật tốt được một việc: toả sáng và đem đến niềm vui cho mọi người, mọi nhà. Trong Phật pháp, đây gọi là vô duyên từ. Tâm từ vô điều kiện. Học tập được tâm từ này từ cây cỏ chắc chắn là một việc nên làm.

hQJqRSmHQO2kHaVvh52YpQ.jpgĐọc tới đoạn này trong cuốn 13 things mentally strong parents don’t do và thấy cần phải dịch và chia sẻ… Bạn có thấy mình trong những hoàn cảnh sau?

Trích đoạn từ sách…

  1. Bạn nghĩ rằng có một ai đó hoặc có những hoàn cảnh không may mắn đã ngăn cản bạn để bạn có thể đạt được những tốt đẹp nhất.
  2. Bạn nghĩ rằng nói chung thì những người khác thường may mắn hơn bạn.
  3. Trong khi một số giải pháp có thể hiệu quả cho những người khác, vấn đề của bạn khó khăn hơn gấp bội lần.
  4. Bạn dành rất nhiều thời gian than phiền về hành vi của người khác và điều đó đã ảnh hưởng tồi tệ đến bạn như thế nào.
  5. Bạn tin rằng không có gì xảy ra một cách đúng đắn trong cuộc sống của bạn cả.

Chẳng nên tin vào bất cứ điều gì ở trên cả. Đó là cách suy nghĩ tự xem mình là nạn nhân trong cuộc sống này và nó sẽ lấy đi rất nhiều cơ hội cũng như năng lượng của bạn. Và cũng vì đó mà cuộc sống này trở nên bớt tươi đẹp hơn vốn dĩ như nó đang là. Continue reading “Victim thinking – Vấn đề không của riêng ai”

fullsizeoutput_b316.jpeg

“Mỗi khi trong nhà bạn có một khoảng trống, có phải bạn sẽ nghĩ ngay đến việc lấp đầy nó như thể ‘có thêm chỗ để đồ’ hay không? Trên một chiếc bàn trống chỉ cần để một lọ hoa một cành là đủ. Nếu bạn định để tạp chí, sách báo hay bánh kẹo thì tốt nhất là nên bỏ ý nghĩ đó đi.
Mỗi lần nhìn thấy một khoảng trống, bạn đều sẽ đặt một vật gì đó để lấp đầy khoảng trống ấy. Chính hành động này làm nhà bạn lộn xộn hơn. Và nếu sống trong một không gian lộn xộn như vậy thì đến một lúc nào đó, chính tinh thần của bạn cũng sẽ rối tung cả lên.
Những khoảng không gian trống không phải để lấp đầy, mà chúng tồn tại để giúp tinh thần bạn được thoải mái hơn.”
Trích dẫn từ cuốn Sống đơn giản cho mình thanh thản của Thiền sư Shunmyo Masuno

Đây là sự thật, một sự thật có thể được áp dụng trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc sống: sắp xếp nhà cửa, tình cảm yêu đương, dọn dẹp tâm hồn, … Continue reading “Khoảng trống cần thiết cho tâm hồn”

two-wolves
Image source: https://wolvesonline.com/tag/breeding-pair/

Tôi tình cờ đọc được câu chuyện dân gian của người Cherokee (một tộc người thổ dân Bắc Mỹ) đầy ý nghĩa này. Thấy câu chuyện quá ý nghĩa, nên tôi dịch sang tiếng Việt ở đây để có thể chia sẻ đến với mọi người. Phiên bản gốc tiếng Anh ở bên dưới nhé.

Hai con chó sói

Một cụ già người Cherokee dạy người cháu của cụ về cuộc sống. “Có một trận chiến đang diễn ra ở bên trong con người của ông”, cụ nói với người cháu trai.

“Một cuộc chiến kinh khủng con ạ, giữa hai con chó sói. Một bên là con chó sói của quỉ dữ… đó là hiện thân của giận dữ, sự thèm muốn, đố kị, sự khổ đau, nuối tiếc, lòng tham, sự kiêu ngạo, tự ti, cảm giác tội lỗi, sự thấp kém, dối trá, sự tự hào một cách giả dối, tự cao, tự đại và hiện thân của một cái tôi (tự ngã) to lớn.” Ông tiếp tục: “Con sói kia là một con sói tử tế. Nó là hiện thân của niềm vui, sự bình an, sự yêu thương, hy vọng, sự thanh thản, khiêm tốn, sự tử tế, tấm lòng nhân từ, rộng lượng, sự cảm thông, rộng rãi, chân lý, lòng trắc ẩn, và niềm tin.

Ở bên trong con người con cũng như bao người khác, ai cũng có cùng một cuộc chiến như thế đang xảy ra trong mỗi một giây phút.”

Người cháu suy nghĩ về lời dạy trong chốc lát và sau đó hỏi ông: “Vậy thì con sói nào sẽ chiến thắng?”

Người ông đáp một cách đơn giản: “Con sói mà con cho nó ăn.”

Vâng, chúng ta không thể đổ lỗi cho ai trong cuộc sống này về những gì chúng ta đang phải gánh chịu hoặc tận hưởng. Chính thức ăn tâm hồn mà chúng ta nạp vào hàng ngày là yếu tố quyết định cho những gì mỗi một chúng ta xứng đáng được hưởng ngay tại thời điểm bây giờ cũng như mai sau. Continue reading “Hai con chó sói”

fullsizeoutput_afbd

Sức mạnh của tự nhiên và bản năng tự nhiên trong vạn vật luôn là một điều đáng kinh ngạc và khâm phục. Có điều, con người của chúng ta, với hiểu biết có hạn hoặc do lòng tham lam và giận dữ, lại đi ngược lại quá nhiều với những gì tự nhiên đang vận hành. Thật đáng tiếc. Kết quả là bệnh tật trong thân và đặc biệt là trong tâm của chúng ta trở nên ngày càng trầm trọng, khó đỡ. Chỉ cần dừng lại, cho tâm trí nghỉ ngơi thì chúng ta hoàn toàn có thể khôi phục lại những gì mẹ thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta, trên chính cơ thể của chúng ta.

(Tâm sự của một thanh niên U50 vào một sáng chủ nhật, sau khi cho tâm trí nghỉ ngơi…) Chúc mọi người một CN ấm áp.