Đây là bài chia sẻ về hạnh phúc mà tôi có dịp chia sẻ đến các đồng nghiệp tại KMS trong một buổi all-hands meeting. Con đường tìm về với thành công và hạnh phúc cần những nguyên tắc và giá trị cơ bản. Nếu bạn có thể hiểu được những thứ cơ bản này, việc còn lại chỉ cần thực hành, liên tục thực hành để tiến về với hạnh phúc và thành công mà thôi.

P.S. Bạn có thể nghe phiên bản audio bên dưới và tải về máy để nghe, khi không có Internet.

https://www.amazon.com/dp/B07WN9L2Q8

Dear Nhon,

Lâu lắm rồi, Ba mới lại ngồi xuống viết cho Nhon. Ba còn nợ 1 bài nhân ngày sinh nhật vừa rồi của con mà có lẽ trong tuần này Ba mới viết được. Thư này, Ba ghi lại câu chuyện tối hôm qua.

Gần đi ngủ, Nhon mon men ra chỗ Ba nằm, thỏ thẻ: “Con cần Ba nói chuyện với con để con dễ ngủ.” Rứa là Ba kéo em lại, khoe với em về cuốn sách Ba sắp phát hành, đã sẵn sàng để pre-order trên Amazon. Em thích lắm. Và bất chợt yêu cầu: “Cuốn sách kế tiếp Ba phải viết về con.” Một lời đề nghị thẳng thắn và dễ thương của con trẻ. Nhưng em không biết là Ba đã có viết về em trong cuốn sách sắp phát hành.

Đọc tiếp “Cuốn sách kế tiếp, ba phải viết về con…”

Là admin của trang Facebook Saigon Meditation Project, thỉnh thoảng tôi thường có các trả lời cho những phản hồi nhận được trên trang. Vừa rồi, sau khi chia sẻ lại một phản hồi rất có ý nghĩa của một độc giả của cuốn Tuyết giữa mùa hè, tôi nhận được một chia sẻ khác như sau:

Đọc những cuốn này và những cuốn dạy làm giàu thấy ra 1 điều : Đôi bên đều đúng khủng khiếp..Vấn đề là bạn chọn gì và thấy bên nào hạp hơn, đúng hơn thì áp dụng thôi nhỉ ? Hình như o có sự dung hòa.???

Câu trả lời: Dạ, ad nghĩ là nó chỉ giống nhau chữ “giàu” là nhiều thôi ạ. Những cuốn về rèn luyện nội tâm thì nói đến giàu có trong tấm lòng, trái tim. Còn mấy cuốn kia thì tập trung hơn về giàu có vật chất. Giàu có vật chất vốn dĩ không có gì sai, miễn sao làm giàu dựa trên nền tảng đạo đức, chính trực, không làm hại mình và hại ai thì chắc chắn là tốt. Tuy nhiên, vật chất (mà thường động lực ở đằng sau là lòng tham muốn) lại là “ngọn lửa” thiêu đốt sự giàu có về tấm lòng, trái tim của chúng ta. Đa phần là như vậy. Nên đó là điều cần phải cẩn thận khi lựa chọn ạ.

Hình ảnh không liên quan lắm đến nội dung bài viết :). Đơn giản chỉ là một giây phút dễ thương…

Tuần rồi, tôi có việc phải lái xe khi trời đang mưa, tầm 5h chiều. Lúc đó, ở trước mặt, bên phải có một vũng nước lớn. Trời thì đang mưa rả rích. Có hai cô gái đang tung tăng kiểu như vừa đi chợ chiều cho bữa cơm tối xong. Lội bộ bì bõm, từ từ qua vũng nước để trở về lại công ty. Rứa mà cái anh xe hơi chạy trước mặt, không biết răng ảnh không chú ý, chạy nhanh thiệt nhanh qua, nước văng tung toé ướt nhẹp hết hai cô. Tôi chạy sau, thấy vậy, mém chửi thề.

Vui thay, thấy hai cô nớ vẫn vui vẻ, nhìn nhau cười. Xem như không có gì quá to tát. Tiếp tục đi vô cổng công ty. Thặk là hoành tráng. Giữ được thái độ như 2 cô nớ mới ngon hè?

Trích từ cuốn Tản mạn về hạnh phúc. Bạn có thể mua sách ở Amazon.com tại đây.

LỜI MỞ ĐẦU

Cuộc đời thiệt đúng là … cuộc đời… Lên kế hoạch một đường, kết quả một nẻo. Cuốn sách đầu tiên mà tôi ấp ủ là cuốn Hành trình hạnh phúc 1.0, tên mà tôi đang tạm đặt cho nó. Nhưng sau một thời gian, cuốn sách bạn cầm trên tay lại là cuốn đầu tiên tôi xuất bản, như là một món quà đặc biệt gửi đến gia đình của tôi, bạn bè của tôi, những người mà tôi đã tiếp xúc và có những ảnh hưởng nhất định lên cuộc sống của họ.

Cuốn sách này là tuyển tập các bài viết tôi đã viết ra và chia sẻ trực tiếp tại trang web cá nhân của tôi, trong suốt 10 năm vừa rồi. Sau khi tổng hợp lại, tôi thấy có đủ ý tứ để mọi người có thể tham khảo về những khía cạnh khác nhau trong cuộc sống của bản thân tôi, trong quá trình trải nghiệm 10 năm qua. Những bài viết này phản ảnh chân thực con đường mà tôi đã và đang từng bước đi tìm hạnh phúc cho chính bản thân mình. Đối với riêng bản thân tôi, điều quí giá hơn có lẽ là những bài viết này được viết ra một cách “thật” nhất với con người của tôi tại từng thời điểm cụ thể trong suốt 10 năm.

Đọc tiếp “Tản mạn về hạnh phúc”

Càng “già” đi, càng trưởng thành hơn, tôi nghiệm ra được một điều quan trọng, rất quan trọng. Cuộc sống, cách cảm nhận cuộc sống của chúng ta, cách chúng ta sống cuộc sống này, cách chúng ta hành xử cần phải càng ngày càng đơn giản hơn thì mới là đúng đắn. Càng trưởng thành hơn, càng cần phải đơn giản hơn. Đó là chân lý mà tôi cảm nhận được.

Và điều này cũng hoàn toàn đúng đắn với các kỹ năng quan trọng như quản lý, lãnh đạo. Tôi đã dành khoảng 20 năm vừa qua để rèn luyện và phát triển các kỹ năng này thông qua công việc của tôi. Tôi đã đọc khá nhiều lý thuyết, sách vở về quản lý và lãnh đạo. Sau hết tất cả những gì đã xảy, tôi chợt nhận ra rằng việc bị “rối loạn” bởi các mô hình, bởi các lý thuyết mà rất nhiều học giả, các nhà nghiên cứu đưa ra thật là thiếu hiệu quả. Tôi đã từng nghe những định nghĩa dài dòng, hàn lâm về “kỹ năng lãnh đạo”, mà thậm chí nhớ được cũng đã khó rồi, thế thì làm sao có thể thực hành được. Thật là bối rối.

Đọc tiếp “Trưởng thành hơn đồng nghĩa với đơn giản hơn”

Con sóng vào bờ, thoáng chốc rồi lại trở về với biển khơi. Dù chỉ trong một phút giây ngắn ngủi, con sóng cũng đã kịp lưu lại những vệt dài trên bãi cát. Vệt sóng…

Chúng ta đến và đi khỏi cuộc đời này. Dù có trăm năm, ngoảnh lại thì cũng chỉ là một cơn gió thoảng vụt bay. Chúng ta để lại những gì cho cuộc đời này…? Những dấu ấn … Đọc tiếp “Tản mạn Đà Nẵng: Vệt sóng”

Hôm qua, trong buổi chia sẻ về chủ đề Leadership 101, tôi nhận được câu hỏi sau từ khán phòng: “Trong quá trình phát triển bản thân mình, khi cần từ bỏ vị trí, trách nhiệm, rào cản lớn nhất anh gặp là gì?”

Việc này quả thật là khó đối với bất cứ ai. Chúng ta thường phải nhận lãnh khá nhiều trách nhiệm trong cuộc đời của chúng ta. Có những trách nhiệm đến một cách tự nhiên, hợp lý. Có những trách nhiệm đến bởi tham vọng. Có những trách nhiệm đến bởi mong muốn được có một bộ mặt bên ngoài tốt đẹp từ trong sâu thẳm nhất (và thường là được che dấu bởi những lý do đại loại như thương yêu, chăm sóc, quan tâm,…) Chúng ta có cả 1000 lý do để “biện hộ” cho những gì chúng ta đang làm, đang tin vào. Nhưng điều đó là đúng hay sai thì chắc chắn chỉ có thời gian mới nói được.

Có khi nào chúng ta có tự hỏi rằng liệu những gì chúng ta đang làm là đúng đắn, là cần thiết, là phù hợp với mục đích cuộc đời của chúng ta, là có lợi ích cho chúng ta về mặt phát triển trí tuệ, là từng bước giúp chúng ta hiểu biết hơn, trưởng thành hơn, là giúp chúng ta hạnh phúc hơn?

Đọc tiếp “Rào cản của sự buông bỏ?”

Tôi học được điều này từ Sư Ajanh Brahm… Mỗi khi bạn không thích ở tại ngay chính nơi bạn đang ở, đó chính là lúc bạn đang … ở tù, bị bỏ tù. Tù ngục của chính tâm trí bạn. Không cần phải vào nhà tù mới ở tù.

Như vậy, có thể hình dung là phần lớn chúng ta đều “ở tù” trong tâm trí của chúng ta. Khá thường xuyên trong suốt cuộc đời của chính chúng ta. Khi cảm nhận sâu sắc được điều này, có thể thấy rằng chúng ta có nhiều, rất nhiều tự do ở đó. Tự do làm việc với chính tâm trí của chúng ta để giải phóng khỏi ngục tù do chính tâm trí của chúng ta, do sự thiếu hiểu biết của chính chúng ta “bày binh, bố trận” và “bỏ tù” chúng ta hàng ngày.

“Vượt ngục” không bao giờ là dễ dàng cả, chắc chắn là như thế. Nhưng ít ra với sự hiểu biết và với một khát khao mãnh liệt tìm đến tự do, chúng ta có quyền tin và hy vọng làm chủ được sự tự do trong tâm trí này. Hãy bắt đầu bằng việc tìm hiểu tâm của chính mình!

P.S. Title của bức hình là “Cổng lên thiên đường” … Cần tin rằng có con đường đó, để có thêm động lực tìm đến nơi chốn đó.

Cuộc sống tươi đẹp không phải trong quá khứ, chẳng phải ở tương lai. Chỉ có thể tươi đẹp ở hiện tại, ngay ở đây, ngay bây giờ. Những phút giây rực rỡ này sẽ thoáng qua, biến mất, không bao giờ ở lại. Nên cần sự cảm nhận trọn vẹn với hiện tại, cảm nhận để thấy cuộc sống tươi đẹp hơn, sâu sắc hơn trong mỗi một giây phút đang bình thản trôi qua.

Đây là phần thu âm một buổi nói chuyện public H chia sẻ vào năm ngoái về hạnh phúc. Bây giờ có thời gian nên sẽ từ từ biên tập và chia sẻ đến mọi người. Bản tiếng Anh H đã chia sẻ rồi. Bản tiếng Việt dài gấp ba lần bản tiếng Anh. Nhiều câu chuyện hơn được chia sẻ. Các suy nghĩ của H có lẽ phù hợp hơn với những anh chị trên 35 tuổi. Dưới 35 tuổi có thể hơi “hoang mang” khi nghe các chia sẻ này ha ha. Nên cứ cảnh báo trước cho chắc ăn 🙂.

Mục tiêu cuối cùng của bất cứ ai chung quy lại cũng là hai chữ hạnh phúc. Nếu những việc chúng ta làm mỗi ngày không hướng chúng ta đến được các chân hạnh phúc thì đó chính là một sự lãng phí, một sự đầu tư không có lợi. Hãy cẩn thận! Mặc dù việc nào là đúng, việc nào là sai trong cuộc sống thật khó phân định, chúng ta luôn có thể quan sát thực tế những gì chúng ta cảm nhận mỗi ngày để có thể điều chỉnh lời nói,, hành động, và suy nghĩ của mình sao cho tốt hơn, đúng đắn hơn, lợi ích hơn. Đó chính là con đường đến hạnh phúc đích thực vậy.

Một cuộc sống cân bằng, thuận tự nhiên chính là một cuộc sống hạnh phúc.

P.S. Phiên bản audio only có thể nghe và tải về ở trên Soundcloud như bên dưới nhé.

“Chúng ta thường cạnh tranh để được công nhận là hạnh phúc hơn là trở thành người hạnh phúc.”

La Rochefoucauld

Chừng nào chúng ta có thể buông bỏ ước muốn được công nhận, buông bỏ mong muốn chứng tỏ với mọi người xung quanh, để bắt đầu quan tâm và sống cho chính hạnh phúc của bản thân mình, sống cho chính mình, khi đó mọi thứ sẽ sáng rõ hơn, dần dẫn dắt chúng ta đến với hạnh phúc đích thực.

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào một buổi chiều muộn cuối hè, tôi cùng một số anh em bà con ra thắp hương tại khu vực nghĩa trang gia đình bên nội của tôi ở gần sân bay Tp. Vinh. Người em con ông chú của tôi cùng với các anh em họ hàng khác mới kịp tôn tạo lại khu mộ bao gồm mộ phần của ông nội, bà nội của tôi, và các anh, em, con, cháu họ hàng của ba tôi. Sau khi sắp lễ và thắp nén hương, trong lúc chờ để hoá vàng mã, tôi trầm ngâm và nghĩ ngợi. 300 năm nữa, những nấm mộ này sẽ đi về đâu? Sẽ trở nên như thế nào?

Có lẽ sẽ chẳng cần đến 300 năm. Mà chỉ cần thêm 2 đến 3 thế hệ nữa thôi, chẳng còn ai nhớ nỗi chính xác những bộ xương cũ ở dưới những nấm mộ này là của ai. Chúng ta cần phải chấp nhận một sự thật lạnh lùng đó. Và dù muốn hay không, cát bụi cũng sẽ phải trở về với cát bụi, vô danh cần trở về với vô danh.

Đọc tiếp “Khi tôi chết, hãy thiêu và rải tro xác của tôi”

Trưa vắng, nhởn nhơ. Người bận rộn thì ước được như ngưu nhân kia, nhàn nhã. Ngưu nhân thì có lẽ đang nghĩ “nóng quá, cha mạ ơi”. Không biết cái nào là toại nguyện, cái nào là bất toại nguyện nữa hí. Rứa mới khổ hè.

Pót hình và câu trên lên Facebook xong liền nhận được phản hồi: “Vậy làm sao cho hết khổ?” Một nhu cầu chính đáng cho bất cứ ai. Nếu bắt đầu biết sự khổ đau, ý thức được sự bất toại nguyện này rồi thì chúng ta đã nắm được 50% giải pháp. Vấn đề thường gặp phải là chúng ta cứ bị cuộc sống cuốn đi một cách vô ý thức mà không biết rằng chúng ta đang bị trói buộc vào số đông, định kiến, các thói quen có hại. Nếu chúng ta không biết và nhận ra rằng chúng ta đang đau khổ, đang bất toại nguyện thì làm sao chúng ta có thể bắt đầu giải quyết?

50% còn lại chính là sự chú tâm và kiên trì trải nghiệm và học hỏi từ cuộc sống, từ những người xung quanh để chúng ta ngày càng bớt sự bất toại nguyện, ngày càng tăng sự thoả mãn. “Biết” đau khổ là khởi nguồn, là động cơ đẩy chúng ta đến với hạnh phúc.

Sau khi chia sẻ lại bài viết Thay đổi số phận và tạo dựng may mắn, tôi nhận được câu hỏi sau.

Hỏi: Vậy mình có cần chuẩn bị gì cho “thế giới bên kia” không anh nhỉ? 

Trả lời: Điều đó còn tuỳ vào việc em có tin rằng có thế giới bên kia hay không và tuỳ vào sự hiểu biết của em về thế giới bên kia như thế nào (có rất nhiều nền tảng về tâm linh và tôn giáo khác nhau). Tuỳ vào đó rồi mới nói đến việc có chuẩn bị hay không và quan trọng hơn là chuẩn bị như thế nào?

Anh tin vào luân hồi và tin rằng anh còn nhiều cuộc sống khác sau cuộc sống này. Nên anh cần chuẩn bị ngay bây giờ để có thể đi qua cuộc sống kế tiếp thuận lợi nhất, khi thời điểm đó xảy ra.

Nhắm mắt, mở mắt lại ngay thôi mà. 

Khép cánh cửa này lại, thì lại mở ra cánh cửa kế tiếp.

Mở cánh cửa nào kế tiếp là tuỳ ở nơi mình tin, nơi mình chọn. Và quan trọng hơn là cần phải chuẩn bị trước cho đích đến đó, thông qua việc huân tập các suy nghĩ, hành động và lời nói của bản thân mỗi ngày mà thôi.

Đơn giản. Nhưng cần kiên trì, bền chí mới có kết quả được.

Mầm sống…

Sáng sớm cuối tuần. Tĩnh lặng. Một mình. Bình yên. Sau thời yoga và thiền sáng, tiếp tục ngồi … thư giãn và review sách.

Tôi biết đến cuốn sách này từ một buổi trình pháp trong khoá thiền đầu năm, khi Thầy tôi nhắc tới một công thức dầu thực vật + phô-mai đã giúp Thầy rất hiệu quả trong cuộc chiến chống ung thư của Thầy hơn 10 năm qua. Công thức đơn giản này được đề cập đến trong một cuốn sách mang tên “Thoát khỏi ung thư“, bản gốc tiếng Anh tên là “Cancer-Free: Your Guide to Gentle, Non-toxic Healing“.

Mãi đến gần đây, khi bắt đầu chứng kiến người thân trong gia đình mắc phải căn bệnh đáng sợ này, tôi mới tìm mua cuốn sách, và đọc. Đọc ngấu nghiến. Tôi bị thuyết phục bởi nhiều thông tin mà các tác giả đã dày công nghiên cứu, thực hành và áp dụng để trực tiếp điều trị các bệnh nhân đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này, đúc kết lại trong cuốn sách để chia sẻ. Thật đáng quí. Thật vui mừng khi thấy tỉ lệ thành công thoát khỏi ung thư của các bệnh nhân được chia sẻ trong sách rất cao, cao hơn rất rất nhiều so với các phương pháp điều trị ung thư theo y học hiện đại, chính thống.

Đọc tiếp “Cancer-Free?”

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào đầu năm 2018, tôi bắt đầu thông báo với những cộng sự thân cận và sau đó là toàn bộ nhân viên rằng, tôi sẽ rút lui khỏi vị trí Tổng giám đốc tại công ty KMS để theo đuổi con đường hạnh phúc, con đường phát triển nội tâm và tâm linh cho chính bản thân mình. Có lẽ nhiều người khá sốc trước thông tin này. Con đường mà tôi đã chọn cho cuộc sống của riêng tôi chắc chắn rằng rất khác so với hầu hết mọi người. Khi mà mọi công việc kinh doanh đều đang ở thời điểm thuận lợi, cũng là lúc tôi cảm thấy cần phải dừng lại, để đi theo lối rẽ riêng cho chính cuộc đời của tôi. Tôi không hề có ý nói rằng con đường tôi đang đi sẽ phù hợp với tất cả mọi người. Nhưng tôi hy vọng rằng, bằng cách chia sẻ câu chuyện của tôi, điều đó có thể truyền nhiều cảm hứng đến mọi người. Chắc chắn rằng ai cũng chỉ có một mong muốn tận cùng là hạnh phúc. Và tôi nghĩ rằng, câu chuyện của tôi, cách suy nghĩ của tôi có thể chuyển thành một số lời đề nghị, một số ý tưởng để mọi người có thể áp dụng trong cuộc sống của riêng mình.

Một vài tháng sau khi tôi chính thức rời khỏi vị trí Tổng giám đốc công ty, tôi bắt đầu nhận được một số phản hồi và câu hỏi từ các đồng nghiệp cũng như bạn bè xung quanh. Một số người cũng đang mong muốn có một lối rẽ như tôi. Họ thậm chí muốn điều đó xảy ra ngay lập tức. Đa phần là do họ đang cảm thấy áp lực và bế tắc trong công việc. 

Đọc tiếp “Luật hấp dẫn?”

Có được cái bình trà, tự kỉ lui, tự kỉ tới hoài. Tự kỉ “chiên nghiệp”. Thực ra, tìm được sự bình yên khi ở một mình thật là quý giá…

Bình yên chứ không phải là chạy trốn, không phải là cô đơn, không phải cố lừa dối bản thân rằng “tui okay” 🙂.

Chẳng thể nào lừa dối được chính mình.

(Trời mấy bữa ni nóng quá nên tự kỉ hơn chăng?)

Chúng ta có thể làm tâm mình trở thành một mặt hồ tĩnh lặng để người khác quây quần chung quanh, và họ sẽ thấy được hình bóng của chính họ. Vì vậy, hãy sống một cuộc đời trong sáng hơn, và có lẽ mãnh liệt hơn, với sự tĩnh lặng của mình

William Butler Yeats

Tôi đọc được câu nói này từ một cuốn sách và rất đồng ý với quan điểm này. Hãy là một mặt hồ tĩnh lặng, trước hết là cho chính bản thân mình. Và sau đó, khi bạn đủ tĩnh lặng, mọi người sẽ tự thấy họ phóng chiếu thông qua mặt gương bình yên, đầy thương yêu và trí tuệ đó. Thật đơn giản để bắt đầu, để sống một cuộc sống tĩnh lặng, ý nghĩa và bình yên.

Đoá hoa sen kiêu sa đẹp đẽ được hai ngày, rồi cũng đến lúc cũng phải tàn tạ và xác xơ.

Sinh. Diệt. Vô thường. Chúng ta đến với cuộc sống này để rồi ra đi. Không ai tránh khỏi. Nhưng mọi người có vẻ như chỉ thấy vô thường xung quanh mình, mọi người xung quanh mình (chứ không phải chính bản thân ta) đang già đi, dần ra đi khỏi cuộc sống này. Mà thường quên mất rằng chính mình cũng đang bước nhanh trong tiến trình ấy.

Chúng ta không thể thay đổi qui luật tự nhiên của sinh diệt, vô thường này. Chắc chắn là vậy. Chúng ta chỉ có thể chuẩn bị để “hợp tác” với tiến trình này tốt nhất. Nếu biết sẽ đến lúc tàn tạ, hãy thử hỏi bản thân bây giờ cần phải làm gì, để có thể “tàn tạ” một cách thuận lợi nhất? Và hơn thế nữa để có thể đi tới kiếp sống kế tiếp một cách ý nghĩa và thuận lợi nhất? Và bắt tay vào làm ngay, không chờ đợi.

Ra đi là để trở lại. Chắc chắn là vậy. Trở lại như thế nào là tuỳ ở hành động, suy nghĩ và lời nói chúng ta gieo trồng tại đây, ngay ở thời điểm này.

Trước hết, hãy thả lỏng thân, tâm thật đều đặn. Thân và tâm bạn sẽ “cho” bạn biết cần phải làm gì. Câu trả lời nằm ngay chính trong thân và tâm của bạn. Không có ở ngoài kia.

Tản mạn nhân lúc ngắm cánh sen tàn trong buổi trưa nắng đổ lửa của Saigon.