Một bông hoa nở. Có được tới cả 2 tuần ngắm ngắm nhìn nhìn, từ khi em nó còn bé xíu cho đến hôm nay.

Thật đẹp, thật trong sáng, thật tinh khiết, thật bình yên.

Thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn như vậy vào buổi sớm tinh sương.

Hạnh phúc.

Chợt nhớ đến lời dạy của thiền sư rằng có loại hạnh phúc mà không cần lý do gì cả. Đó quả thật là một điều kì diệu.

Chúc mọi người một thứ sáu bình an và hạnh phúc!

Đây là bài chia sẻ về chủ đề Quản trị nghề nghiệp mà H đã có dịp đến vào giao lưu với hơn 200 sinh viên tại trường Đại học UIT Tp.HCM.

Quản trị nghề nghiệp là hành trình của cả cuộc đời. Và càng lớn lên, càng trưởng thành thì quản trị nghề nghiệp càng gần về hơn với quản trị cuộc đời, hướng tới hạnh phúc. Hy vọng mọi người có thể tìm thấy cho mình thật nhiều đề nghị từ những câu chuyện thực tế trong cuộc sống của H như được chia sẻ trong bài. Chúc mọi người được thuận lợi và bình an.

#beHATT!

Tóm tắt nội dung

  • Phần 01:
    • Nghề chọn người hay người chọn nghề? Điều nào tốt hơn?
    • Mục tiêu của việc đi làm là gì?
    • Các định hướng chung cho việc phát triển nghề nghiệp
  • Phần 02:
    • Giá trị của giấc mơ
    • Luật hấp dẫn
    • Các giá trị cốt lõi làm nên thành công
    • “Lần thứ nhất”
  • Phần 03:
    • Tìm hiểu thế mạnh của bản thân và phát triển nghề nghiệp dựa trên thế mạnh của bản thân mình
    • Xây dựng thương hiệu cá nhân thông qua suy nghĩ, hành động và lời nói mỗi ngày, trên nền tảng của tầm nhìn, các giá trị cốt lõi, các thế mạnh của bản thân
    • Cuộc sống là một hành trình tìm lại chính mình
    • Không ngừng trải nghiệm, học hỏi từ các trải nghiệm và dần tự thăng chức cho bản thân làm OWNER của ME DOT COM
  • Hỏi đáp
    • Các tiêu chí để kế hoạch cho việc thay đổi công việc, nghề nghiệp?
    • Đánh giá rủi ro, cơ hội của những gì mình đang làm?
    • Các kỹ năng cần có để theo con đường khởi nghiệp, kinh doanh?
    • Đối trị với sự phản đối của những người xung quanh về con đường mình đang đi? Thuyết phục người xung quanh?
    • Một vài suy nghĩ về độc lập và tự do về tài chính, về thời gian.

P.S. Bạn có thể nghe phiên bản audio bên dưới và tải về máy để nghe, khi không có Internet.

Một ngày mới, nắng lên!
Ngày thì luôn luôn mới, dù nắng có lên hay không.
Tâm con người thì chưa chắc đã như vậy, thường chỉ muốn “dính chặt” với ngày hôm qua.
Ngày mới đã qua, tâm chưa chắc đã mới.
Hãy cẩn thận. Hãy làm mới tâm của mình mỗi ngày.
Làm mới là nhận biết và buông bỏ đi những suy nghĩ, thói quen xấu.
Mỗi ngày một ít. Chỉ cần một ít thôi. Nhưng cần đều đặn, cần liên tục.
Mỗi ngày cứ mới hơn lên một ít từ đó.
Rồi theo thời gian, sẽ chỉ còn sự tươi mới mỗi ngày ùa về trong nắng ấm.
Một ngày mới, nắng lên!

Nghĩ vẫn vơ sau một hồi “lội bộ” buổi sáng

Recorded once driving through the city of Saigon from Tan Son Nhat International Airport to the heart of District 7. Crowded with too many people, cars and bikes in a cloudy morning of the rainy season. That’s Saigon. I LOVE SAIGON 2020!

Hình ảnh được ghi lại trong đoạn đường từ sân bay Tân Sơn Nhất đi xuyên ngang thành phố về tới Q7. Thật đông đúc với thật nhiều người và xe trong một buổi sáng mù mây của mùa mưa. Saigon là thế! I LOVE SAIGON 2020!

DIY name card: Tự chụp hình, tự thiết kế 🙂

Tôi vừa mới tự thăng chức cho bản thân lên chức danh “OWNER” at “ME.COM”. ME.COM chẳng phải là một công ty nào trên thị trường kinh doanh cả. Tôi sử dụng ME.COM để đề cập đến: cuộc đời của tôi, cuộc sống của riêng tôi, và hạnh phúc của chính bản thân tôi. Vâng, của chính tôi. Ai cũng có một cuộc đời, một cuộc sống, và hạnh phúc của chính mình. Ai cũng có riêng cho mình một “ME.COM” như vậy. Nhưng không phải ai cũng có thể tự thăng chức cho mình lên làm OWNER, ông chủ của công ty ME.COM đó, làm chủ cuộc đời mình?

Thực tế thì đó chẳng phải là một việc dễ dàng gì. Có vẻ như chúng ta có quá ít sự ảnh hưởng lên những gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Có nhiều lúc chúng ta kiệt sức, không muốn đi làm. Nhưng vẫn phải đi làm đều đặn mỗi ngày. Dường như chẳng có nhiều lựa chọn ở đó. Chúng ta muốn luôn trẻ, khoẻ. Nhưng có vẻ như “tạo hoá” không ban tặng những điều đó cho chúng ta. Trẻ và khoẻ cứ như là một món hàng xa xỉ cho phần lớn mọi người. Chúng ta cứ già đi và tiến gần đến với cái chết mỗi ngày, chẳng làm gì được để thay đổi tiến trình đó cả. Như có chia sẻ trong cuốn sách đầu tay của tôi Tản mạn về Hạnh phúc, tôi đề nghị bạn – người đang đọc bài viết này – tự trả lời cho mình các câu hỏi bên dưới:

Continue reading “Làm chủ cuộc đời mình?”

Trong công việc và trong cuộc sống, nói và làm luôn là hai khía cạnh khá đặc biệt… Đó chính là hai trong ba loại hoạt động chủ yếu của con người: suy nghĩ, hành động, và lời nói.

Nếu tổ hợp việc nói và làm, chúng ta sẽ có 1 ma trận với 4 tổ hợp như bên dưới: (1) Nói không giỏi, làm cũng không giỏi, (2) Chỉ nói giỏi, mà làm thì không được như lời nói, (3) Nói thì dở, im im lặng lặng, nhưng lại làm được việc, (4) Nói năng thuyết phục, việc làm cũng đạt được kết quả tương ứng với lời nói.

Hãy thử đơn giản tự đánh giá, xếp loại bản thân xem bạn “lọt” vào ô nào trong 4 ô bên dưới? Tôi tin rằng, may mắn bạn có được cũng như sự tin cậy của mọi người có thể đặt lên bạn tuỳ thuộc vào việc bạn đang ở ô nào trong 4 ô này.

Continue reading “Nói vs. Làm”

Sáng chủ nhật. Trời mù mây. Mát mẻ. Có vẻ muốn mưa, mà chẳng mưa được.

Dọn dẹp buổi sáng xong, lại pha ly cafe huyền thoại cùng bình trà. Bày ra chỗ cũ. Thêm một chút nhạc “Khi mùa đông tàn phai” cho nghe có vẻ hợp hợp một chút với bầu trời màu xám. Bình yên.

Ly cafe và bình trà này đã trở thành “huyền thoại” đối với tôi bởi do “khung hình” này cứ lặp lại đối với tôi trong biết bao buổi sáng rồi. Nhưng mỗi lần bày ra, lại thấy tươi, thấy mới. Khi nào cũng muốn ghi lại một khung hình lặp lại này. Dù rằng, chẳng có thành phần nào trong hình khác đi. Chỉ có những phút giây nó khác đi, vị mới của cafe, vị mới của trà, vị mới của không khí tinh mơ buổi sáng là tươi, là mới… Thật bình yên.

Có quá nhiều việc chúng ta “lặp” lại mỗi ngày trong cuộc sống của mình. Liệu những vòng lặp đó có được bình yên, có được tươi mới mỗi ngày? Nếu cứ phải lặp lại mỗi ngày một số việc, nhưng bản thân mình lại không cảm nhận được sự bình yên, sự tươi mới, thì bạn cần cẩn thận về điều đó. Cần suy ngẫm về điều đó. Bởi vì, nếu những sự lặp lại đó không là tích cực thì nó là tiêu cực. Và mỗi một tiêu cực lặp lại mỗi ngày chính là gánh nặng vô hình chúng ta mang vác vào người cùng năm tháng. Điều đó chắc chắn sẽ dần lấy mất sự bình yên của bạn. Hãy cẩn thận.

Buổi chiều vùng thôn quê, thường kết thúc với việc rác lá trong vườn được gom lại và đốt. Khói bay là là, len lỏi giữa các tán cây. Rồi theo gió bay vào nhà. Mùi khói chiều và khung cảnh khu vườn bồng bềnh trong khói thật là bình yên. Đó cũng là lúc báo hiệu kết thúc một ngày làm việc để nghỉ ngơi. Thật ý nghĩa và bình yên với những vòng “lặp” cuối ngày như vậy. Những vòng “lặp” của bình yên.

Và đây là câu hỏi dành riêng cho bạn: Các vòng “lặp” trong cuộc đời của bạn có được tươi mới, được tích cực, và được bình yên không?

“Chúng ta thường thiện tính hơn, sống có đạo đức hơn trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn, nghèo khổ.”

Đó là một trong những điều nghe có vẻ như trái ngược mà tôi chia sẻ trong bài viết Những sự trái ngược hợp lý (3)

Trong việc rèn luyện tâm linh cũng như phát triển bản thân, việc thiếu thiếu một chút lại là điều kiện hay hơn sự thừa thải.

Khi thiếu thốn, chúng ta dễ kỉ luật, dễ rèn luyện tâm mình hướng thiện hơn. Còn nếu chúng ta có điều kiện (hoặc quá có điều kiện) mà vẫn giữ được tâm mình hướng thiện, được cởi mở, được từ tâm, được trí tuệ thì đó lại là một thử thách rất rất lớn cho bất cứ ai. Ít người vượt qua được thử thách đó… Ít người học được bài học từ sự “thừa thải”…

Dù sao đi nữa, hoàn cảnh nào thì việc quan trọng nhất vẫn là có học được bài hay không? Nếu có tâm học hỏi thực sự thì sẽ học được bài.

Ăn tối chiều mưa Sài ghềnh… Mọi người vẫn hay có câu hỏi khi nào mình về Huế (luôn)? Có lẽ khó xảy ra. Vì Sài ghềnh đã trở thành một nơi chứa đựng quá nhiều câu chuyện trong cuộc sống của mình rồi. Gần 26 năm ở Sài ghềnh trong 44 năm có mặt trên cuộc đời này. Những lúc la cà một mình như vậy, quán cafe vắng, chính là những phút giây đặc biệt, khó quên và rất Sàigon!
I ❤ SG!
P.S. Cảm giác thật powerful trong thời Cô Vy, khi được “bao” nguyên quán cafe hành tráng…