Sau khi nghe bài Đừng mắc cỡ với chính bản thân mình và đọc bài Thổ lộ, một bạn đọc đã chia sẻ rằng, gần đây bạn ấy rơi vào tâm trạng cô đơn (do không bộc bạch được tâm mình với ai khác). Hồi trước, thì bạn ấy lại có xu hướng ít chia sẻ vì không muốn chia sẻ. Bây giờ, cần chia sẻ lại không có ai phù hợp để chia sẻ. Bạn ấy cũng chia sẻ rằng, mình chưa ở mức có thể tự thổ lộ với chính mình, như được chỉ ra ở đoạn cuối của bài Thổ lộ. Nên bạn ấy vẫn có nhu cầu được chia sẻ với ai đó về những điều muốn làm, những điều đang suy nghĩ. Rủi thay, sự bận rộn trong công việc và việc gia đình, con cái đã lấy hết thời gian để có thể tự tìm cho mình một vị thầy.

Câu chuyện này làm bật lên trong đầu tôi hai chữ “cô đơn” và “chơi vơi”. Tôi chắc chắn rằng ai trong chúng ta cũng phải đối mặt với hai chữ này nhiều lần trong đời. Chẳng có ai là ngoại lệ cả.

Continue reading “Đối trị với cô đơn và chơi vơi”

Don’t shy away from yourself!

Nhu cầu diễn đạt tâm mình là một trong những nhu cầu cơ bản nhất của bất cứ ai. Nó đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển tâm linh. H chia sẻ về đề tài ở bài nói bên dưới.

“Sự giàu có không bao gồm những sự sở hữu to lớn, mà là có ít tham muốn hơn.”
“Wealth consists not in having great possessions, but in having few wants.”

Epictetus

Thông thường, định nghĩa về sự giàu có thì thường đi kèm với tài sản, số $$ mà một người có được. Ý là nói đến một kiểu sở hữu về vật chất. Nhưng trong cách định nghĩa mà ông Epictetus nói ở trên thì yếu tố sở hữu không được đem ra. Thay vào đó, ông nói đến sự buông bỏ (ít tham muốn). Đây là sự “giàu có” về mặt tinh thần, tâm linh, trí tuệ. Và khái niệm đó sát với tư tưởng Phật giáo. Cũng có thể gọi là “sở hữu” nhiều hơn về mặt trí tuệ, tinh thần vậy. Nhưng những người như vậy thì họ càng ngày càng ít có những tham muốn vật chất hơn, hay là ít hơn những tham muốn mang tính phụ thuộc các điều kiện bên ngoài.

Tham khảo thêm bài Hạnh phúc dưới lăng kính Phật giáo về loại hạnh phúc vượt lên trên cả kiểu hạnh phúc do phụ thuộc.

Mưa tháng 10, mùa của mưa, mùa của bão, mùa của áp thấp nhiệt đới, cùng những cơn mưa nặng hạt đến nhanh.

Tôi thực sự thích cảm giác được ngồi hoặc đi chầm chậm trong căn phòng trống, đơn giản, ít đồ đạc, gọn gàng và nhìn cơn mưa nặng hạt qua khung cửa kính. Ngoài kia mưa thét và gió gầm bao nhiêu thì trong này lại tĩnh lặng và bình yên bấy nhiêu. Thật ấm áp.

Mưa thường mang đến cho tôi cảm giác chùng lại, chậm lại, tạm dừng. Mưa thường khiến tôi nghiền ngẫm sâu sắc hơn về cuộc sống. Nó mang đến cho tôi sự sâu lắng và sau đó là sự tươi mới, khi cơn mưa đã qua đi. Mưa gió cũng giống như những biến cố lớn, những đau buồn, các khó khăn xảy đến với chúng ta trong cuộc sống. Nó là dịp để chúng ta chùng lại, chậm lại, tạm dừng mọi thứ và suy nghĩ về mọi thứ, nghiền ngẫm về mọi thứ một cách sâu sắc hơn. Sự tàn khốc của đại dịch, mất mát, thiếu thốn, bức bối, lo lắng, sợ hãi, … Nó bắt buộc chúng ta phải chùng lại, chậm lại, tạm dừng và nghiền ngẫm… để vượt qua, để chữa lành, để hồi sinh và để trưởng thành.

Thật bình yên trong căn phòng trống, đơn giản, ít đồ đạc, gọn gàng và nhìn cơn mưa nặng hạt ngoài khung cửa kính. Nó cũng ví như tâm của chúng ta… Nếu nó cũng đơn giản, gọn gàng thì chúng ta mới có thể tĩnh lặng nhìn ra cuộc đời với muôn ngàn khó khăn.

Bình yên và ấm áp trong một ngày mưa tháng 10.

Trong bài này, tôi chia sẻ một số điều về hạnh phúc, các tầng mức của hạnh phúc dưới lăng kính của Phật giáo. Những ai mới tìm hiểu về Phật pháp có thể sẽ cảm thấy Phật pháp hơi bi quan, yếm thế, khi nhấn mạnh chữ khổ, vốn là 1 chữ mang tính … khổ. Tuy nhiên, thực ra, đó mới là thực tế, mới là sự thật. Vậy chúng ta có thể tiến về hạnh phúc như thế nào với chữ “khổ” to lớn này?

If we want greater clarity in our purpose or deeper and more meaningful spiritual lives, vulnerability is the path.
Nếu chúng ta muốn được sáng rõ hơn về mục đích của cuộc đời hoặc muốn có được một cuộc sống sâu sắc hơn, có ý nghĩa hơn về mặt tâm linh, thì sự tổn thương chính là con đường.

Brené Brown

Tản mạn ngày CN!

Lợi ích mà tôi có được từ thiền và thực hành chánh niệm đã là động cơ thúc đẩy tôi đến với việc chia sẻ và cổ xuý việc thực hành chánh niệm. Saigon Meditation Project (https://saigonmeditationproject.org/) chính là một trong những kết quả từ đó. Và rồi tôi thường nhận được các câu hỏi về thiền. Trong video này, tôi đưa ra một số đề nghị để các bạn có thể tự mình tìm đến với thiền. Đây cũng là câu trả lời mà tôi thường phải làm trong thời gian qua. Hy vọng những gì được chia sẻ trong bài nói ngắn này là hữu ích.

Phiên bản podcast trên Spotify ở bên dưới.

H mới học được một pattern rất thực tế như sau: bạn chỉ có thể hạnh phúc khi nhận ra rằng không phải lúc nào mình cũng có được hạnh phúc. Theo dòng đó thì đối với chữ định tĩnh là, bạn chỉ có thể định tĩnh khi nhận ra rằng không phải lúc nào mình cũng định tĩnh được. Bạn có được sức khoẻ khi nhận ra rằng không phải lúc nào mình cũng khoẻ mạnh. Bạn có được bình yên khi biết rằng không phải mọi lúc bạn đều có được bình yên.

Việc nhận ra sự thật đó, việc nghiền ngẫm về sự thật đó và có các hành động tương ứng, phù hợp mỗi khi sự cố xảy ra chính là con đường về với hạnh phúc, với định tĩnh, với sức khoẻ và bình yên.
Tản mạn ngày thứ sáu!

Cắt bỏ đi những con người độc hại ra khỏi cuộc đời không có nghĩa là tôi ghét bỏ họ. Nó có nghĩa rằng tôi tôn trọng bản thân mình. (*)

@TrainingMindful

Câu nói này nhắc tôi nhớ đến bản kinh Mangala Sutta, trong đó có lời dạy rằng “tránh xa kẻ ngu”. Các bạn có thể tham khảo ở trong bài chú giải bản kinh để hiểu rõ hơn về định nghĩa của hai chữ “kẻ ngu”. Một cách ngắn gọn thì “kẻ ngu” là ý nói đến những con người độc hại. Nhưng mà vấn đề là ai cũng là người “ngu” cả, bởi vì chẳng ai là hoàn hảo cả. Ai rồi cũng có ít nhiều sự “ngu” trong người. Vậy thì nếu tránh xa họ thì phải “chạy trốn” đến nơi đâu? Chưa kể là oái ăm thay, có nhiều người ở bên cạnh cuộc sống chúng ta mà chúng ta chẳng thể nào “cắt bỏ” được, nhưng họ lại là những con người độc hại. Trong bản kinh Mangala, việc tránh xa kẻ ngu là điều được Đức Phật dạy dầu tiên trong 38 nguyên nhân, gốc rễ để dẫn đến một cuộc sống thành công, để trở thành một người thành công. Vậy nên, có thể hình dung được rằng điều này là quan trọng đến nhường nào.

Và cũng trong bài chú giải bản kinh, thiền sư đã đề nghị rằng, nếu không tránh xa được họ, không cắt bỏ được họ trong cuộc sống thường nhật thì ít ra cũng tránh để không bị các suy nghĩ của họ ảnh hưởng lên tâm của mình, lên cuộc sống của mình. Hạn chế nhiều nhất có thể để không bị cuốn theo các suy nghĩ độc hại, bất thiện của họ. Đó là nơi mà công cụ chánh niệm phát huy được tác dụng vô cùng ý nghĩa của nó. Chánh niệm, biết mình liên tục sẽ giúp chúng ta phòng vệ tâm mình tối đa khỏi các suy nghĩ, hành động và lời nói bất thiện kể cả bên trong lẫn bên ngoài. Đó là ý nghĩa của chánh niệm, là vũ khí bảo vệ. Hãy chánh niệm.

(*) Câu gốc tiếng Anh: “Cutting toxic people out of my life doesn’t mean I hate them. It means I respect myself.”

Rễ sâu thì chẳng có lý do gì phải sợ gió. (*)

Ngạn ngữ Châu Phi

Hỏi: Dù gió có thổi hả anh?

Đáp: Gió thổi thì … gió thổi thôi 🙂. Nhiều lúc đâu làm gì được với gió, với mưa, … với … Cô vích 🙂. Nhưng rễ sâu thì cơ may hồi phục và vững vàng trở lại sau khi cơn gió đã đi qua là lớn hơn nhiều. Rõ ràng là như vậy.

Bình luận: Em nghĩ đó là chân tướng sự thật.

Đáp: Sự thật nó không nằm ngoài ba đặc tính: không bền vững (mọi thứ đều không thường còn), không thoả mãn, và chẳng thể nào điều khiển được. Hiểu được một cách sâu sắc ba điều này thì sẽ có cách đối trị với những khó khăn, mà có vẻ như cứ rầm rập chạy đến trong cuộc sống chúng ta, một cách hợp lý hơn. Vụ “gió thổi” hay “Cô vích” là đặc tính “chẳng điều khiển được”. Điều chúng ta có thể chủ động và tập trung làm là đào sâu tâm trí, huấn luyện tâm trí mình sao cho ngày càng sâu sắc, ngày càng trí tuệ, ngày càng hiểu biết. Ít ra, đó là điều mà chúng ta có thể “điều khiển” được nhiều nhất.

(*) Câu gốc tiếng Anh: “When the root is deep, there is no reason to fear the wind.”

Càng ít cố gắng gây ấn tượng hơn, càng có thể bình yên hơn. (*)

Maxime Lagacé

Hầu hết chúng ta sẽ đồng ý hoặc ít ra là hiểu ý tứ của câu trên. Thế nhưng tại sao bình yên lại có vẻ như xa vời, chẳng trong tầm tay với của chúng ta? Sao chúng ta vẫn mãi loay hoay tìm kiếm bình yên? Và rồi nó cứ như là một câu khẩu hiệu trong cuộc sống, cần phải cố gắng để bình yên?

Có lẽ vấn đề là mọi người dù nói là muốn bình yên, nhưng chẳng phải là thực lòng muốn vậy. Nghe thật là mâu thuẫn. Nhưng thực sự là có một khoảng cách giữa lời nói và hành động ở đây. Bởi vì ít thấy mọi người hành động theo lối để có được bình yên, dù vẫn phát biểu là muốn bình yên.

Continue reading “Khoảng cách…”

Tuổi 31 em đã tự nhận thấy mình không còn hợp với những buổi tiếp khách, đánh golf, hay rượu bia, không còn hào hứng tranh luận đúng sai trên social, không còn kiếm tiền bằng mọi giá.
Nhưng bước sang tuổi 31 em vẫn còn đó những nỗi lo về độc lập tài chính, liệu rằng mình có ổn không với dòng tiền tích lũy không nhiều như hiện tại. Vẫn còn đó nỗi lo cho gia đình và con cái sau này, cũng như là nỗi lo về những người thân xung quanh.
Lúc có chánh niệm chiếu sáng thì em đủ tự tin để tận hưởng và thưởng thức trọn vẹn điều kiện hạnh phúc hiện tại, nhưng khi thiếu nó thì các nỗi lo trên lại xuất hiện. Nó như kiểu một đèn pin chiếu sáng mà pin bên trong chưa ổn định.
Em chưa biết lúc 31 tuổi anh Hùng có những trăn trở như em không?

Continue reading “Câu trả lời hoàn hảo: Thực hành chánh niệm”

Nhân dịp ở nhà nhiều cùng con trẻ, H gửi món quà nhỏ này đến các ba mẹ, đặc biệt là các ba mẹ trẻ… Mong muốn sau cùng của bất cứ bố mẹ nào cũng là con cái của mình được trưởng thành và tự lập (thay vì chỉ già đi nhưng không trưởng thành). Và sẽ cần rất nhiều công sức, kỷ luật để có thể hỗ trợ các em nó thuận lợi trong quá trình phát triển, lớn lên và trưởng thành.

Đây là album thu âm phần 3 của cuốn Tản mạn về Hạnh phúc có tên là Hạnh phúc làm cha mẹ. Chủ yếu cũng chỉ xoay quanh các từ khoá đơn giản của sự trung thực, tính tự trọng, sự cởi mở. Các từ khoá này chính là nền tảng của thành công và hạnh phúc. Và các bậc cha mẹ có cơ hội để gieo trồng, ảnh hưởng lên các em nó do chúng ta gần các em nó từ thuở lọt lòng. Điều ẩn giấu đằng sau việc có thể trở thành một ba mẹ “tốt” chính là việc tự thay đổi bản thân và lối sống theo các từ khoá trên mới có thể làm nhân tố ảnh hưởng, dưỡng dục con cái.

Chúc các ba mẹ thành công và hạnh phúc! Stay safe.

Toàn bộ album sách nói đang thực hiện được chia sẻ tại đây: https://viethungnguyen.com/2021/03/11/sach-noi-tan-man-ve-hanh-phuc/

Sách giấy có bán trên TIKI tại đây: https://tiki.vn/tan-man-ve-hanh-phuc-p41549122.html

Sáng sớm, nắng lung linh.

Chụp cái hình dù biết khung hình còn thiếu … Chợt nhận ra rằng, đó nên là một điều nhắc nhở thường nhật. Mảnh ghép còn thiếu của hạnh phúc là gì? Đó là một câu hỏi cần nghiền ngẫm, tìm kiếm, trải nghiệm,… cho cả cuộc đời, và trong nhiều cuộc đời kế tiếp. Mảnh ghép còn thiếu cho bức tranh hạnh phúc trọn vẹn là gì?

Một câu hỏi quá mở …

Tôi không thể chắc chắn về những giá trị của mình, và những lựa chọn mà tôi đã làm. Tôi luôn luôn phải tỉnh giác và nhìn xem những cách suy nghĩ ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình như thế nào. Điều này chẳng dễ làm. Tôi cần phải rất chánh niệm, nhạy cảm, và phải tuyệt đối sống thật với chính mình.

Sayadaw U Jotika


Vâng, chẳng có điều gì là chắc chắn cả. Tốt hơn hết là hãy cố gắng liên tục duy trì sự tỉnh giác để có thể quan sát và nhận biết các suy nghĩ, hành động và lời nói của chúng ta ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình như thế nào. Rồi từ đó có các chỉnh sửa cần thiết về những gì cần thay đổi, để cuộc sống được bình yên hơn, thoả mãn hơn. Điều này rất cần sự chân thật với chính bản thân mình. Đây là một tiến trình nên diễn ra liên tục, kéo dài bất tận từ cuộc sống này cho đến vô vàn cuộc sống kế tiếp… Cho đến khi tâm chúng ta hoàn toàn trong sạch.

Hạnh phúc là một thứ thật đơn giản: bạn hạnh phúc khi không còn cố để hạnh phúc nữa.

Sayadaw U Jotika trong cuốn Tuyết giữa mùa hè

Trong sách cũng có 1 đoạn đại khái rằng “những điều đơn giản lại là những điều khó làm nhất”. Cuộc sống thì vẫn thế, có vẻ như nghịch lý. Chính nghịch lý mới là sự thật. Có điều, sự thật được gọi là nghịch lý có lẽ do mọi người không thích sự thật. Nên hạnh phúc nó cứ không trong vòng tay, ngoài tầm với là vậy.

Đừng cố để hạnh phúc, chẳng cần chứng tỏ với ai rằng mình hạnh phúc. Điều đó thật căng thẳng và chẳng thể nào là hạnh phúc đích thực được. Hãy trọn vẹn và có mặt với những gì đang ở quanh mình ở đây và ngay bây giờ. Hạnh phúc đơn giản chỉ là sự trọn vẹn và sự có mặt đó mà thôi. Và cũng từ đó, nhiều sự thật sẽ được hé lộ.

Tản mạn nhân một kỳ nghỉ dài…

“Chánh niệm là một cách sống. Bất cứ ở nơi đâu, bất cứ công việc gì đang làm, hãy làm một cách thật chánh niệm (một cách thật ý thức, có sự quan sát khách quan chính bản thân mình).” – Sayadaw U Jotika

Đôi lúc, mọi người hỏi H cần làm sao để thoát khỏi sự bối rối trong cuộc sống. Thật ra câu trả lời thật đơn giản, hãy trọn vẹn làm việc bạn đang làm, toàn tâm, toàn ý. Rồi dần dần, bạn sẽ rút ra được những gì cần làm kế tiếp để vượt lên trên sự bối rối.

Từ khoá là “chánh niệm”, là “trọn vẹn”, cả hai từ khoá. Chánh niệm là sự cởi mở, quan sát, cảm nhận những gì đang xảy ra trực tiếp trên thân và tâm của mình xem nó có “tác động” như thế nào. Thực ra, chánh niệm liên tục là việc … khó. Người thường như H thì chỉ được chút chút, thoáng chốc là may rồi. Việc “trọn vẹn” với những gì mình đang làm là để làm cuộc sống chúng ta đơn giản hơn (thay vì cho cả tỉ việc xảy ra một lúc trong tâm). Chính nhờ đơn giản hơn nên chúng ta có thể quan sát tâm và thân mình tốt hơn. Và cũng do đơn giản hơn nên chúng ta làm việc hiệu quả hơn. Đa phần mọi người không có sự đơn giản này. Nên công việc và cuộc sống cứ xoay vòng và cuốn mọi người đi, cuốn luôn cả chánh niệm, chứ nói gì đến tâm quan sát nữa.

Nên H đề nghị cả hai từ khoá, như là gợi ý cho công việc hàng ngày. Trọn vẹn để đơn giản hoá cuộc sống và chánh niệm (sự hay biết chú ý những gì đang diễn ra trong thân và tâm ở hiện tại) để quan sát. Quan sát để thấy ảnh hưởng tác động những gì chúng ta đã và đang làm lên cuộc sống hiện tại. Ví như, H có thể trọn vẹn uống cafe, và H cảm nhận được chất cafe có ảnh hưởng xấu lên cơ thể H. Kết quả là H chỉ có thể chọn cafe hoặc sức khoẻ 🙂. Hiệu quả của chánh niệm, quan sát nằm ở đó.

Khung cảnh mỗi ngày có lẽ khó thay đổi thường, hoặc khó cảm nhận được sự thay đổi. Nhưng ly cafe thì luôn được pha mới, luôn tươi mới.

Khi cảm nhận được sự tươi mới của ly cafe sáng thì hẳn đó cũng là lúc thấy mọi thứ xung quanh đều tươi, đều mới, đều thay đổi, đều rực rỡ.

Hãy bắt đầu từ những gì dễ cảm nhận, để gieo trồng sự tươi mới vậy.

Ngày mới nắng lên hới!

Tôi đọc được trên Internet một câu đại loại như sau: “Một cái cây có thể làm ra ngàn que diêm, nhưng chỉ cần một que diêm đã có thể đốt cháy được cả cái cây. Cũng như một suy nghĩ tiêu cực có thể dễ dàng đốt cháy cả… cuộc đời của bạn.”

Đó là lời nhắc nhở về tác hại của các suy nghĩ tiêu cực. Và rõ ràng là chúng ta cần chú ý để không bị các suy nghĩ tiêu cực này làm hại bản thân và cuộc sống của mình. Có lẽ ai cũng đồng ý với điều này. Nhưng việc khó hơn nằm ở chỗ thường chúng ta không kịp nhận ra các suy nghĩ tiêu cực, trước khi nó đã “xô” chúng ta đi quá xa. Ví như sự sân giận. Đôi khi chỉ cần nhìn thấy một người mà chúng ta không thích là cơn giận đã đủ mạnh để đẩy ta vào muôn vàn ý nghĩ tiêu cực.

Tôi nghĩ rằng các suy nghĩ tiêu cực vốn dĩ là một phần tất yếu của một con người bình thường. Đó vốn dĩ là gốc rễ của mọi vấn đề. Chúng ta chưa phải là thánh nhân nên chắc hẳn chúng ta còn nhiều chủng tử xấu trong người. Việc nhận ra được suy nghĩ tiêu cực để kịp không cho chúng làm hại cuộc sống của mình là điều phải làm, nên làm. Nhưng có lẽ là khó làm.

Việc dễ làm hơn là liên tục gieo trồng các suy nghĩ tích cực, hành động tích cực, lời nói tích cực hàng ngày. Nó ví như pha loãng ly nước muối. Rồi muối dần dần, dần dần được thay bằng vị ngọt cho đến lúc ly nước trở nên tinh khiết và ngọt ngào. Tiến trình này cũng sẽ giúp ngăn ngừa các suy nghĩ tiêu cực phát tác, cho dù nó vẫn đến.

Đọc những lời tích cực, gần những người tích cực (điều này cũng đồng nghĩa với việc tránh xa những lời tiêu cực, tránh xa những con người tiêu cực – hoặc nếu không tránh được thì cần không để những lời nói, những con người tiêu cực ảnh hưởng đến mình)! Và liên tục gieo trồng các suy nghĩ, hành động và lời nói tích cực. Rồi chắc chắn bạn sẽ cập bến của bình an. Không có con đường tắt nào nhanh hơn con đường đó cả.

Đơn giản hơn nữa là bạn có thể đều đặn thanh lọc tâm mình bằng cách liên tục cho mình những thời thư giãn ngắn mỗi ngày. Đều đặn. Bạn có thể tham khảo đoạn hướng dẫn thư giãn 10 phút ở đây: Hãy thư giãn.

Và rồi năm 2021 cũng đã đến, chẳng có gì cưỡng lại được thời gian. 2020 đã đi qua với bao gian khó. Covid 19 thì cũng sẽ có Covid 20, và Covid thứ n. Và chắc chắn rằng, mỗi một phiên bản “biến hình” kế tiếp của con Corona này sẽ chỉ ngày một hung dữ hơn mà thôi. SARS, MERS,… đã là những phiên bản cũ không hung dữ bằng Covid 19 và chẳng có lý do gì để Covid 20 không hung dữ hơn Covid 19 cả. Bản thân con virus cũng phải cật lực biến hình để tồn tại trong môi trường sống ngày một khắc nghiệt hơn do thiên tai và sự tàn phá của con người. Thiên nhiên chỉ làm việc của thiên nhiên, phản ứng lại với môi trường đang bị biến đổi và tàn phá bởi chính những sinh vật sống cấp cao trên trái đất này. Thật đáng tiếc.

Năm mới đã đến, và đã từ lâu tôi chẳng có hứng thú gì nữa với việc chúc mừng năm mới. Chẳng có gì khác nhiều ngoài những lời lặp lại, được lập trình để được phát ra vào ngày 1/1. Thực tế là mỗi ngày mới đối với tôi đã là ngày sinh mới của tôi, là năm mới của tôi rồi. Tôi trân quí mỗi một ngày mới, chẳng đợi đến ngày 1/1. Tôi cầu mong mọi sức khoẻ, bình an và thuận lợi đến mọi người mọi ngày. Đó là lý do tôi thường giữ im lặng trong những dịp đầu năm rộn ràng, tự dành cho mình những khoảng lặng trong các dịp lễ hội này. Thật bình yên.

Trở lại câu chuyện Corona, cách tốt nhất để có thể đối trị với các chủng virus này không gì hiệu quả hơn bằng việc tìm hiểu về sức khoẻ thân và tâm để có thể thực hành và tự trang bị cho mình một hệ miễn dịch tốt, một sức khoẻ tốt. Và chỉ với hệ miễn dịch tốt trong một cơ thể khoẻ mạnh mới có thể chuẩn bị được tốt nhất cho những kịch bản mới của Covid 19, 20, … Bạn có thể bắt đầu với các chia sẻ của tôi trong bài Các nguyên lý cốt lõi về dinh dưỡng.

Như đã có chia sẻ trong bài Bánh xe cuộc đời, có thể ví các hành động suy nghĩ và lời nói của chúng ta như chiếc bánh xe. Và cứ thế, cuộc đời chúng ta được vẽ lên trên đường. Đẹp đẽ hay xấu xa cũng do hình dạng của chiếc bánh xe. Bạn có thể thay bánh xe để vệt cuộc đời của bạn được tươi sáng hơn, rõ ràng hơn, đẹp đẽ hơn, bình yên hơn, và hạnh phúc hơn.

Nếu cuộc đời bạn chưa được bình yên, hãy làm việc với bánh xe của mình!