Rễ sâu thì chẳng có lý do gì phải sợ gió. (*)

Ngạn ngữ Châu Phi

Hỏi: Dù gió có thổi hả anh?

Đáp: Gió thổi thì … gió thổi thôi 🙂. Nhiều lúc đâu làm gì được với gió, với mưa, … với … Cô vích 🙂. Nhưng rễ sâu thì cơ may hồi phục và vững vàng trở lại sau khi cơn gió đã đi qua là lớn hơn nhiều. Rõ ràng là như vậy.

Bình luận: Em nghĩ đó là chân tướng sự thật.

Đáp: Sự thật nó không nằm ngoài ba đặc tính: không bền vững (mọi thứ đều không thường còn), không thoả mãn, và chẳng thể nào điều khiển được. Hiểu được một cách sâu sắc ba điều này thì sẽ có cách đối trị với những khó khăn, mà có vẻ như cứ rầm rập chạy đến trong cuộc sống chúng ta, một cách hợp lý hơn. Vụ “gió thổi” hay “Cô vích” là đặc tính “chẳng điều khiển được”. Điều chúng ta có thể chủ động và tập trung làm là đào sâu tâm trí, huấn luyện tâm trí mình sao cho ngày càng sâu sắc, ngày càng trí tuệ, ngày càng hiểu biết. Ít ra, đó là điều mà chúng ta có thể “điều khiển” được nhiều nhất.

(*) Câu gốc tiếng Anh: “When the root is deep, there is no reason to fear the wind.”

Càng ít cố gắng gây ấn tượng hơn, càng có thể bình yên hơn. (*)

Maxime Lagacé

Hầu hết chúng ta sẽ đồng ý hoặc ít ra là hiểu ý tứ của câu trên. Thế nhưng tại sao chúng ta lại có vẻ như ngày càng có ít bình yên hơn? Hay là ngày lại càng khao khát và tìm kiếm bình yên nhiều hơn? Và nó cứ như là một câu khẩu hiệu trong cuộc sống, phải cố gắng để bình yên hơn?

Có lẽ vấn đề là mọi người dù nói là muốn bình yên, nhưng chẳng phải là thực lòng muốn vậy. Nghe thật là mâu thuẫn. Nhưng thực sự là có một khoảng cách giữa lời nói và hành động ở đây. Bởi vì ít thấy mọi người hành động theo lối để có được bình yên, dù vẫn phát biểu là muốn bình yên.

Continue reading “Khoảng cách…”

Tuổi 31 em đã tự nhận thấy mình không còn hợp với những buổi tiếp khách, đánh golf, hay rượu bia, không còn hào hứng tranh luận đúng sai trên social, không còn kiếm tiền bằng mọi giá.
Nhưng bước sang tuổi 31 em vẫn còn đó những nỗi lo về độc lập tài chính, liệu rằng mình có ổn không với dòng tiền tích lũy không nhiều như hiện tại. Vẫn còn đó nỗi lo cho gia đình và con cái sau này, cũng như là nỗi lo về những người thân xung quanh.
Lúc có chánh niệm chiếu sáng thì em đủ tự tin để tận hưởng và thưởng thức trọn vẹn điều kiện hạnh phúc hiện tại, nhưng khi thiếu nó thì các nỗi lo trên lại xuất hiện. Nó như kiểu một đèn pin chiếu sáng mà pin bên trong chưa ổn định.
Em chưa biết lúc 31 tuổi anh Hùng có những trăn trở như em không?

Continue reading “Câu trả lời hoàn hảo: Thực hành chánh niệm”

Nhân dịp ở nhà nhiều cùng con trẻ, H gửi món quà nhỏ này đến các ba mẹ, đặc biệt là các ba mẹ trẻ… Mong muốn sau cùng của bất cứ bố mẹ nào cũng là con cái của mình được trưởng thành và tự lập (thay vì chỉ già đi nhưng không trưởng thành). Và sẽ cần rất nhiều công sức, kỷ luật để có thể hỗ trợ các em nó thuận lợi trong quá trình phát triển, lớn lên và trưởng thành.

Đây là album thu âm phần 3 của cuốn Tản mạn về Hạnh phúc có tên là Hạnh phúc làm cha mẹ. Chủ yếu cũng chỉ xoay quanh các từ khoá đơn giản của sự trung thực, tính tự trọng, sự cởi mở. Các từ khoá này chính là nền tảng của thành công và hạnh phúc. Và các bậc cha mẹ có cơ hội để gieo trồng, ảnh hưởng lên các em nó do chúng ta gần các em nó từ thuở lọt lòng. Điều ẩn giấu đằng sau việc có thể trở thành một ba mẹ “tốt” chính là việc tự thay đổi bản thân và lối sống theo các từ khoá trên mới có thể làm nhân tố ảnh hưởng, dưỡng dục con cái.

Chúc các ba mẹ thành công và hạnh phúc! Stay safe.

Toàn bộ album sách nói đang thực hiện được chia sẻ tại đây: https://viethungnguyen.com/2021/03/11/sach-noi-tan-man-ve-hanh-phuc/

Sách giấy có bán trên TIKI tại đây: https://tiki.vn/tan-man-ve-hanh-phuc-p41549122.html

Sáng sớm, nắng lung linh.

Chụp cái hình dù biết khung hình còn thiếu … Chợt nhận ra rằng, đó nên là một điều nhắc nhở thường nhật. Mảnh ghép còn thiếu của hạnh phúc là gì? Đó là một câu hỏi cần nghiền ngẫm, tìm kiếm, trải nghiệm,… cho cả cuộc đời, và trong nhiều cuộc đời kế tiếp. Mảnh ghép còn thiếu cho bức tranh hạnh phúc trọn vẹn là gì?

Một câu hỏi quá mở …

Tôi không thể chắc chắn về những giá trị của mình, và những lựa chọn mà tôi đã làm. Tôi luôn luôn phải tỉnh giác và nhìn xem những cách suy nghĩ ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình như thế nào. Điều này chẳng dễ làm. Tôi cần phải rất chánh niệm, nhạy cảm, và phải tuyệt đối sống thật với chính mình.

Sayadaw U Jotika


Vâng, chẳng có điều gì là chắc chắn cả. Tốt hơn hết là hãy cố gắng liên tục duy trì sự tỉnh giác để có thể quan sát và nhận biết các suy nghĩ, hành động và lời nói của chúng ta ảnh hưởng đến cuộc sống của chính mình như thế nào. Rồi từ đó có các chỉnh sửa cần thiết về những gì cần thay đổi, để cuộc sống được bình yên hơn, thoả mãn hơn. Điều này rất cần sự chân thật với chính bản thân mình. Đây là một tiến trình nên diễn ra liên tục, kéo dài bất tận từ cuộc sống này cho đến vô vàn cuộc sống kế tiếp… Cho đến khi tâm chúng ta hoàn toàn trong sạch.

Hạnh phúc là một thứ thật đơn giản: bạn hạnh phúc khi không còn cố để hạnh phúc nữa.

Sayadaw U Jotika trong cuốn Tuyết giữa mùa hè

Trong sách cũng có 1 đoạn đại khái rằng “những điều đơn giản lại là những điều khó làm nhất”. Cuộc sống thì vẫn thế, có vẻ như nghịch lý. Chính nghịch lý mới là sự thật. Có điều, sự thật được gọi là nghịch lý có lẽ do mọi người không thích sự thật. Nên hạnh phúc nó cứ không trong vòng tay, ngoài tầm với là vậy.

Đừng cố để hạnh phúc, chẳng cần chứng tỏ với ai rằng mình hạnh phúc. Điều đó thật căng thẳng và chẳng thể nào là hạnh phúc đích thực được. Hãy trọn vẹn và có mặt với những gì đang ở quanh mình ở đây và ngay bây giờ. Hạnh phúc đơn giản chỉ là sự trọn vẹn và sự có mặt đó mà thôi. Và cũng từ đó, nhiều sự thật sẽ được hé lộ.

Tản mạn nhân một kỳ nghỉ dài…

“Chánh niệm là một cách sống. Bất cứ ở nơi đâu, bất cứ công việc gì đang làm, hãy làm một cách thật chánh niệm (một cách thật ý thức, có sự quan sát khách quan chính bản thân mình).” – Sayadaw U Jotika

Đôi lúc, mọi người hỏi H cần làm sao để thoát khỏi sự bối rối trong cuộc sống. Thật ra câu trả lời thật đơn giản, hãy trọn vẹn làm việc bạn đang làm, toàn tâm, toàn ý. Rồi dần dần, bạn sẽ rút ra được những gì cần làm kế tiếp để vượt lên trên sự bối rối.

Từ khoá là “chánh niệm”, là “trọn vẹn”, cả hai từ khoá. Chánh niệm là sự cởi mở, quan sát, cảm nhận những gì đang xảy ra trực tiếp trên thân và tâm của mình xem nó có “tác động” như thế nào. Thực ra, chánh niệm liên tục là việc … khó. Người thường như H thì chỉ được chút chút, thoáng chốc là may rồi. Việc “trọn vẹn” với những gì mình đang làm là để làm cuộc sống chúng ta đơn giản hơn (thay vì cho cả tỉ việc xảy ra một lúc trong tâm). Chính nhờ đơn giản hơn nên chúng ta có thể quan sát tâm và thân mình tốt hơn. Và cũng do đơn giản hơn nên chúng ta làm việc hiệu quả hơn. Đa phần mọi người không có sự đơn giản này. Nên công việc và cuộc sống cứ xoay vòng và cuốn mọi người đi, cuốn luôn cả chánh niệm, chứ nói gì đến tâm quan sát nữa.

Nên H đề nghị cả hai từ khoá, như là gợi ý cho công việc hàng ngày. Trọn vẹn để đơn giản hoá cuộc sống và chánh niệm (sự hay biết chú ý những gì đang diễn ra trong thân và tâm ở hiện tại) để quan sát. Quan sát để thấy ảnh hưởng tác động những gì chúng ta đã và đang làm lên cuộc sống hiện tại. Ví như, H có thể trọn vẹn uống cafe, và H cảm nhận được chất cafe có ảnh hưởng xấu lên cơ thể H. Kết quả là H chỉ có thể chọn cafe hoặc sức khoẻ 🙂. Hiệu quả của chánh niệm, quan sát nằm ở đó.

Khung cảnh mỗi ngày có lẽ khó thay đổi thường, hoặc khó cảm nhận được sự thay đổi. Nhưng ly cafe thì luôn được pha mới, luôn tươi mới.

Khi cảm nhận được sự tươi mới của ly cafe sáng thì hẳn đó cũng là lúc thấy mọi thứ xung quanh đều tươi, đều mới, đều thay đổi, đều rực rỡ.

Hãy bắt đầu từ những gì dễ cảm nhận, để gieo trồng sự tươi mới vậy.

Ngày mới nắng lên hới!

Tôi đọc được trên Internet một câu đại loại như sau: “Một cái cây có thể làm ra ngàn que diêm, nhưng chỉ cần một que diêm đã có thể đốt cháy được cả cái cây. Cũng như một suy nghĩ tiêu cực có thể dễ dàng đốt cháy cả… cuộc đời của bạn.”

Đó là lời nhắc nhở về tác hại của các suy nghĩ tiêu cực. Và rõ ràng là chúng ta cần chú ý để không bị các suy nghĩ tiêu cực này làm hại bản thân và cuộc sống của mình. Có lẽ ai cũng đồng ý với điều này. Nhưng việc khó hơn nằm ở chỗ thường chúng ta không kịp nhận ra các suy nghĩ tiêu cực, trước khi nó đã “xô” chúng ta đi quá xa. Ví như sự sân giận. Đôi khi chỉ cần nhìn thấy một người mà chúng ta không thích là cơn giận đã đủ mạnh để đẩy ta vào muôn vàn ý nghĩ tiêu cực.

Tôi nghĩ rằng các suy nghĩ tiêu cực vốn dĩ là một phần tất yếu của một con người bình thường. Đó vốn dĩ là gốc rễ của mọi vấn đề. Chúng ta chưa phải là thánh nhân nên chắc hẳn chúng ta còn nhiều chủng tử xấu trong người. Việc nhận ra được suy nghĩ tiêu cực để kịp không cho chúng làm hại cuộc sống của mình là điều phải làm, nên làm. Nhưng có lẽ là khó làm.

Việc dễ làm hơn là liên tục gieo trồng các suy nghĩ tích cực, hành động tích cực, lời nói tích cực hàng ngày. Nó ví như pha loãng ly nước muối. Rồi muối dần dần, dần dần được thay bằng vị ngọt cho đến lúc ly nước trở nên tinh khiết và ngọt ngào. Tiến trình này cũng sẽ giúp ngăn ngừa các suy nghĩ tiêu cực phát tác, cho dù nó vẫn đến.

Đọc những lời tích cực, gần những người tích cực (điều này cũng đồng nghĩa với việc tránh xa những lời tiêu cực, tránh xa những con người tiêu cực – hoặc nếu không tránh được thì cần không để những lời nói, những con người tiêu cực ảnh hưởng đến mình)! Và liên tục gieo trồng các suy nghĩ, hành động và lời nói tích cực. Rồi chắc chắn bạn sẽ cập bến của bình an. Không có con đường tắt nào nhanh hơn con đường đó cả.

Đơn giản hơn nữa là bạn có thể đều đặn thanh lọc tâm mình bằng cách liên tục cho mình những thời thư giãn ngắn mỗi ngày. Đều đặn. Bạn có thể tham khảo đoạn hướng dẫn thư giãn 10 phút ở đây: Hãy thư giãn.

Và rồi năm 2021 cũng đã đến, chẳng có gì cưỡng lại được thời gian. 2020 đã đi qua với bao gian khó. Covid 19 thì cũng sẽ có Covid 20, và Covid thứ n. Và chắc chắn rằng, mỗi một phiên bản “biến hình” kế tiếp của con Corona này sẽ chỉ ngày một hung dữ hơn mà thôi. SARS, MERS,… đã là những phiên bản cũ không hung dữ bằng Covid 19 và chẳng có lý do gì để Covid 20 không hung dữ hơn Covid 19 cả. Bản thân con virus cũng phải cật lực biến hình để tồn tại trong môi trường sống ngày một khắc nghiệt hơn do thiên tai và sự tàn phá của con người. Thiên nhiên chỉ làm việc của thiên nhiên, phản ứng lại với môi trường đang bị biến đổi và tàn phá bởi chính những sinh vật sống cấp cao trên trái đất này. Thật đáng tiếc.

Năm mới đã đến, và đã từ lâu tôi chẳng có hứng thú gì nữa với việc chúc mừng năm mới. Chẳng có gì khác nhiều ngoài những lời lặp lại, được lập trình để được phát ra vào ngày 1/1. Thực tế là mỗi ngày mới đối với tôi đã là ngày sinh mới của tôi, là năm mới của tôi rồi. Tôi trân quí mỗi một ngày mới, chẳng đợi đến ngày 1/1. Tôi cầu mong mọi sức khoẻ, bình an và thuận lợi đến mọi người mọi ngày. Đó là lý do tôi thường giữ im lặng trong những dịp đầu năm rộn ràng, tự dành cho mình những khoảng lặng trong các dịp lễ hội này. Thật bình yên.

Trở lại câu chuyện Corona, cách tốt nhất để có thể đối trị với các chủng virus này không gì hiệu quả hơn bằng việc tìm hiểu về sức khoẻ thân và tâm để có thể thực hành và tự trang bị cho mình một hệ miễn dịch tốt, một sức khoẻ tốt. Và chỉ với hệ miễn dịch tốt trong một cơ thể khoẻ mạnh mới có thể chuẩn bị được tốt nhất cho những kịch bản mới của Covid 19, 20, … Bạn có thể bắt đầu với các chia sẻ của tôi trong bài Các nguyên lý cốt lõi về dinh dưỡng.

Như đã có chia sẻ trong bài Bánh xe cuộc đời, có thể ví các hành động suy nghĩ và lời nói của chúng ta như chiếc bánh xe. Và cứ thế, cuộc đời chúng ta được vẽ lên trên đường. Đẹp đẽ hay xấu xa cũng do hình dạng của chiếc bánh xe. Bạn có thể thay bánh xe để vệt cuộc đời của bạn được tươi sáng hơn, rõ ràng hơn, đẹp đẽ hơn, bình yên hơn, và hạnh phúc hơn.

Nếu cuộc đời bạn chưa được bình yên, hãy làm việc với bánh xe của mình!

Sau khi chia sẻ trên Facebook về cuốn sách Tản mạn về Hạnh phúc #2 mà tôi đang hoàn thiện bản thảo, tôi nhận được câu hỏi như bên dưới:

Dạ anh, mà nguyên tắc cốt lõi là tính chính trực. Em thấy thật sự rất khó thực hành 100%. Chẳng hạn như em đã từng nhảy việc vài lần trong những năm đầu đi làm vì môi trường không phù hợp (không biết ghi vô CV sao). Hoặc môi trường làm việc có nhiều yếu tố chính trị, quyền lực. Làm cách nào để yếu tố chính trực được đảm bảo anh ạ ? Hay chấp nhận bằng mọi giá ? Em xin cám ơn Anh.

Trong Phật giáo cũng như trong bất cứ giáo lý của tôn giáo nào, luôn có một tập hợp những giới luật, những giá trị cốt lõi mà người theo tôn giáo đó cần phải tôn trọng và thực hành. Ví dụ như ngũ giới trong Phật giáo chính là những điều căn bản mà một Phật tử cần phải hiểu, tôn trọng và thực hành theo hằng ngày. Đó chính là các cốt lõi về đạo đức mà không chỉ dành riêng cho Phật tử thực hành mà bất cứ ai cũng nên thực hành để có thể có một cuộc sống tốt đẹp trong cuộc đời này. Ngắn gọn thì đó là việc không làm hại người khác, không trộm cắp, không nói lời có hại (nói dối, nói đâm thọc, nói lời vô nghĩa), không tà dâm, không sử dụng chất gây nghiện. Như mọi người có thể thấy, 5 điều mà Phật giáo gọi là giới này chẳng hề chỉ dành cho Phật tử.

Điều mọi người thường bối rối là việc thực hành các giới luật này. Liệu chúng ta có thể 100% thực hành việc này hằng ngày không?

Thực tế là chúng ta cũng chỉ là những người trần mắt thịt. Chúng ta chẳng phải là thánh nhân để có thể làm được việc này (giữ trọn vẹn giới) 100%. Đó là sự thật. Vậy thì chúng ta cần phải làm gì?

Continue reading “Chính trực 100%?”

Sáng thứ bảy, nhâm nhi ly cafe. Tươi mới!

Mọi người thường có xu hướng chỉ chọn lọc những gì màu hồng. Nhưng cuộc sống lại chỉ gửi những thông điệp có ý nghĩa qua những khó khăn và những điều không vừa ý. Đó mới chính là gam màu “hồng”. Đó mới là chính là những cơ hội để chúng ta học hỏi và trưởng thành. Đó là một phần tất yếu của cuộc sống, câu thần chú mà tôi đã học được từ vị Thầy của tôi.

Chúc mọi người một thứ bảy bình yên.

Thông thường, cứ mỗi buổi sáng, tôi có thói quen tìm cho mình một ly cafe, thường là ly Americano đá, không đường, hoặc là một bình trà Ô long. Rồi cứ như vậy, mỗi buổi sáng, thói quen nhâm nhi ly cafe, tách trà nó trở thành một phần không thể tách rời của cuộc sống.

Gần đây, sau khi bắt đầu uống nước ép rau củ đều đặn hàng ngày, cái phần tưởng như không thể tách rời của cuộc sống đó lại thật sự biến mất. Tôi đã quá ngạc nhiên khi nhận ra được một điều sâu sắc rằng, ly cafe, ly trà thực ra nó không cung cấp được nhiều dưỡng chất cho cơ thể. Thay vào đó, nó đóng vai trò như là một món ăn tinh thần, kiểu như lên dây cót cho tinh thần, vào mỗi buổi sáng thì đúng hơn. Đó là một kiểu “nghiện”, và đó cũng là một dạng của sự “chạy trốn”, trốn vào trong vị cafe và tách trà để có thể cảm thấy tỉnh táo và bình yên hơn để khởi đầu cho một ngày mới.

Continue reading “Ngẫm: Cảm giác đủ đầy?”

Đọc được lời dạy trên vào buổi sáng sớm thứ sáu. Thấy thật nhẹ nhàng.

Nhưng càng suy ngẫm kĩ càng thì mới thấy, tuy lời dạy đơn giản, những thật không dễ hiểu và không dễ để có thể thực hành được một cách trọn vẹn trong cuộc sống này.

Ham muốn đồng nghĩa với chất chồng gánh nặng lên tâm trí chúng ta. Nhưng liệu chúng ta có nhận ra được gánh nặng mà chúng ta đang mang trong tâm mình không? Và nếu chúng ta chẳng nhận ra được gánh nặng đang mang thì liệu chúng ta có biết được cần bỏ xuống điều gì không? Hay chỉ tiếp tục chất thêm gánh nặng lên cuộc sống của chúng ta, trong khi thời gian thì lại cứ tàn nhẫn “lôi” chúng ta xoành xoạch về với tuổi già, với bệnh tật? Và cứ thế chất chồng, bế tắc?

Rồi kể cả nếu chúng ta biết được những gánh nặng đó, ví dụ như những tập tính có hại mà chúng ta vẫn huân tập hàng ngày, liệu chúng ta có đủ kỷ luật, có đủ kiên trì để huấn luyện bản thân bỏ đi những tập tính có hại đó không?

Continue reading “Càng ít ham muốn, càng nhẹ gánh nặng”

Mùa Cô Vy thật là căng thẳng khi phải ra đường, phải luôn để ý, nhìn trước, nhìn sau, quan sát cẩn thận. Và đặc biệt là thời điểm phải… mở cửa…

Khi đó, bạn sẽ chọn tiếp xúc phần nào của thanh nắm cửa? 1/3 ở trên? 1/3 ở giữa như bình thường bạn vẫn làm, trước khi Cô Vy đến? Hay 1/3 ở dưới thanh nắm cửa? Hay dùng cùi chỏ hoặc xoay lưng để mở cửa?

Một điều thú vị tôi quan sát được trong mùa Cô Vy là mọi người sẽ có xu hướng tránh 1/3 ở giữa thanh nắm cửa. Mọi người sẽ cố gắng tuỳ theo chiều cao của mình mà nhón tới hoặc sử dụng 1/3 trên hoặc 1/3 dưới mà thôi. Và kết quả là có vẻ như 1/3 ở giữa vẫn được ít sử dụng nhất, được “miễn nhiễm” nhất. Trong khi các 1/3 trên và dưới thì lại được sử dụng nhiều hơn, do đó, rủi ro chắc chắn sẽ phải cao hơn. Vậy thì 1/3 nào là lựa chọn tốt đây?

Thực tế thì chẳng có gì là chắc chắn cả. Cho dù chọn được 1/3 tốt nhất thì điều đó cũng chưa thể đảm bảo được điều gì. Mà thay vào đó vẫn là sự quan sát đều đặn, cẩn thận, rửa tay đều đặn, duy trì khoảng cách nơi công cộng, tránh xa nơi đông người, … mới điền vào đầy đủ được bức tranh phòng ngừa Cô Vy.

Như vậy, thực tế thì mọi việc chẳng như chúng ta nghĩ. Nơi trông có vẻ nghi ngờ nhất đôi khi lại là nơi an toàn nhất (như trong tâm bão, mọi thứ đều lặng yên). Để giải quyết các sự vụ này vẫn chỉ là 1 chìa khoá: liên tục quan sát, đều đặn quan sát mà thôi.

Tôi nhận được lời đề nghị bâng quơ qua comment trên Facebook rằng, tôi nên làm gì đó cho một vấn đề của cộng đồng. Thú thật, tôi vốn là người chưa bao giờ thấy mình phù hợp ở đám đông cả. Nên tôi cũng chẳng dám khẳng định hoặc kiểu như hô khẩu hiệu cho bản thân rằng cần phải làm gì được cho cộng đồng. Bởi tôi thấy mình thật nhỏ bé.

Tôi nghĩ rằng, mong muốn được đóng góp cho mọi người, cho cuộc sống được tốt hơn vốn là một mong muốn nằm ở trong sâu thẳm của bất cứ ai. Đó là tính nhân văn luôn có sẳn trong trái tim của bất cứ ai.

Và tôi nghĩ rằng mỗi người có một cách đóng góp riêng, phù hợp với chính bản thân người đó. Một điều quan trọng không kém mà tôi học được qua các thăng trầm của cuộc sống là: Không phải mọi sự đóng góp luôn được nhìn thấy hoặc được công nhận. Một khía cạnh thú vị và đầy ý nghĩa khác mà tôi thấy được từ những vị thầy của tôi rằng: Bản thân người cống hiến một cách chân thành nhất sẽ không có nhu cầu được ghi nhận, được công nhận, cũng như không hề đòi hỏi sự trả ơn. Họ đóng góp một cách vô tư, tự nhiên, phù hợp với chính bản thân và cuộc sống của họ. Như cây hoa hồng thì cứ ra hoa, toả hương thơm. Như cây đa tỏa bóng mát cho người nghỉ chân vậy. Cuộc sống của họ thật bình lặng nhưng cũng thật mãnh liệt.

Mọi người thường nghe nhiều câu chuyện về những con người sống sôi nổi và mãnh liệt. Tôi nhận thấy mình không phù hợp với lối sống đó. Tôi thấy mình phù hợp hơn với lối sống bình lặng, nhưng vẫn mãnh liệt. Tôi lựa chọn cho mình cách đóng góp thầm lặng và tự nhiên, như những gì cỏ cây hoa lá vẫn đóng góp vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta, một cách lặng lẽ.

Lặng lẽ và bình yên!

Điều gì là đúng, điều gì là sai? Đó luôn là một câu hỏi hóc búa trong cuộc sống. Có vẻ như những gì thuộc về số đông, các xu hướng đều mang trong mình một thông điệp kiểu như “đó là một cách nhìn đúng”, “một điều đúng đắn”. Tuy nhiên, chính bản thân số đông hoặc các xu hướng cũng thay đổi theo thời gian. Vậy thì đúng sai nằm lại ở nơi nào? Đức Phật đã có hẳn một bài Kinh (Kinh Kalama), để dạy về một phương cách tiếp cận để đến với những điều gì là nên làm, điều gì là không nên làm, nhằm hướng các học trò của Ngài về cách suy nghĩ đúng đắn. Các bạn có thể tham khảo các ý tứ sâu sắc đó trong bài Kinh.

Trong khuôn khổ ghi chép ngắn của post này, tôi chỉ trình bày ngắn gọn quan điểm cá nhân của tôi về đúng vs. sai. Theo tôi, “điều gì là đúng” rất mang tính cá nhân. Dù đa phần bị ảnh hưởng bởi số đông – nhưng bản thân sự lựa chọn “nghe theo” số đông lại chính là một lựa chọn mang tính cá nhân rồi. Nên tôi nghĩ rằng, cái đúng thuộc về cá nhân mỗi người. Họ nghĩ cái gì là đúng thì nó trở nên đúng và ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống … của họ. Và nếu họ, cá nhân đó, có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến số đông thì lại “tuyên truyền” được cái đúng của họ đến cho người khác. Vụ cái đúng của số đông là do được la to hơn, và cộng hưởng nên nghe có vẻ đúng hơn thôi. Chứ rồi cuối cùng mỗi người cũng có phiên bản riêng cho cái đúng của riêng mình.

Mọi mâu thuẫn đều phát xuất từ sự khác nhau giữa các phiên bản đúng này của mỗi một chúng ta. Sau hết thì cái đúng cũng chỉ mang tính tương đối (đối với người này là đúng, đối với người kia lại sai bét nhè). Và quan trọng hơn, cái đúng cái sai đó không hẳn là gần với chân lý, với sự thật. Mọi người có lẽ ngộ nhận ở chỗ này nhiều nhất: cái đúng = chân lý – sự thật. Và đó cũng là nguồn cội của mọi vấn đề. Nếu bạn có thể vượt lên trên sự dán nhãn của cả cái đúng và cái sai, chỉ quan sát, nhận biết và thay đổi sao cho nhân văn hơn, cho phù hợp với qui luật tự nhiên hơn thì cái đúng của bạn càng ngày càng gần với chân lý, với sự thật hơn. Đó cũng chính là con đường tìm về với hạnh phúc đích thực.

Chìa khoá chính nằm ở sự quan sát khách quan và thay đổi chính mình cho phù hợp với tự nhiên.

Hãy dành cho mình sự tĩnh lặng. Rồi bình yên sẽ theo đó ùa về.

Cuộc đời của chúng ta chính là sự phản chiếu trực tiếp của những suy nghĩ, hành động và lời nói mà chúng ta đã và đang duy trì mỗi ngày.

Để có được một sự “phản chiếu” bình yên và đẹp đẽ, điểm mấu chốt chính là việc liên tục gieo trồng, nuôi dưỡng và duy trì những suy nghĩ, hành động và lời nói bình yên, đẹp đẽ mỗi ngày.

Hãy đều đặn dành cho mình những khoảng tĩnh lặng trong tâm trí của bạn. Rồi sự tĩnh lặng đó sẽ dẫn lối, đưa bạn đến với bình yên.

Mỗi khi gặp bế tắc, sẽ cần tìm những khoảng lặng cho bản thân, để suy nghĩ về cuộc đời, về những gì thực sự sẽ cho mình bình yên và hạnh phúc.

Mỗi một hành động đều tương ứng với một hồi báo. Hồi báo tốt hay xấu là do ở mình lựa chọn cho bản thân, từ hành động được gieo trước đó. Đó là tự do cũng là trách nhiệm cá nhân của mỗi người.

Hãy rút ra những bài học cho chính mình từ những khó khăn và bế tắc của cuộc đời. Đó là nhiên liệu cần thiết để chúng ta có thể thấy được ý nghĩa của cuộc sống, tìm lại được chính mình. Để sống mãnh liệt và ý nghĩa. Chứ nó không nên là nhiên liệu để đốt cháy bản thân mình.

Gud luck!