Đọc được lời dạy trên vào buổi sáng sớm thứ sáu. Thấy thật nhẹ nhàng.

Nhưng càng suy ngẫm kĩ càng thì mới thấy, tuy lời dạy đơn giản, những thật không dễ hiểu và không dễ để có thể thực hành được một cách trọn vẹn trong cuộc sống này.

Ham muốn đồng nghĩa với chất chồng gánh nặng lên tâm trí chúng ta. Nhưng liệu chúng ta có nhận ra được gánh nặng mà chúng ta đang mang trong tâm mình không? Và nếu chúng ta chẳng nhận ra được gánh nặng đang mang thì liệu chúng ta có biết được cần bỏ xuống điều gì không? Hay chỉ tiếp tục chất thêm gánh nặng lên cuộc sống của chúng ta, trong khi thời gian thì lại cứ tàn nhẫn “lôi” chúng ta xoành xoạch về với tuổi già, với bệnh tật? Và cứ thế chất chồng, bế tắc?

Rồi kể cả nếu chúng ta biết được những gánh nặng đó, ví dụ như những tập tính có hại mà chúng ta vẫn huân tập hàng ngày, liệu chúng ta có đủ kỷ luật, có đủ kiên trì để huấn luyện bản thân bỏ đi những tập tính có hại đó không?

Continue reading “Càng ít ham muốn, càng nhẹ gánh nặng”

Mùa Cô Vy thật là căng thẳng khi phải ra đường, phải luôn để ý, nhìn trước, nhìn sau, quan sát cẩn thận. Và đặc biệt là thời điểm phải… mở cửa…

Khi đó, bạn sẽ chọn tiếp xúc phần nào của thanh nắm cửa? 1/3 ở trên? 1/3 ở giữa như bình thường bạn vẫn làm, trước khi Cô Vy đến? Hay 1/3 ở dưới thanh nắm cửa? Hay dùng cùi chỏ hoặc xoay lưng để mở cửa?

Một điều thú vị tôi quan sát được trong mùa Cô Vy là mọi người sẽ có xu hướng tránh 1/3 ở giữa thanh nắm cửa. Mọi người sẽ cố gắng tuỳ theo chiều cao của mình mà nhón tới hoặc sử dụng 1/3 trên hoặc 1/3 dưới mà thôi. Và kết quả là có vẻ như 1/3 ở giữa vẫn được ít sử dụng nhất, được “miễn nhiễm” nhất. Trong khi các 1/3 trên và dưới thì lại được sử dụng nhiều hơn, do đó, rủi ro chắc chắn sẽ phải cao hơn. Vậy thì 1/3 nào là lựa chọn tốt đây?

Thực tế thì chẳng có gì là chắc chắn cả. Cho dù chọn được 1/3 tốt nhất thì điều đó cũng chưa thể đảm bảo được điều gì. Mà thay vào đó vẫn là sự quan sát đều đặn, cẩn thận, rửa tay đều đặn, duy trì khoảng cách nơi công cộng, tránh xa nơi đông người, … mới điền vào đầy đủ được bức tranh phòng ngừa Cô Vy.

Như vậy, thực tế thì mọi việc chẳng như chúng ta nghĩ. Nơi trông có vẻ nghi ngờ nhất đôi khi lại là nơi an toàn nhất (như trong tâm bão, mọi thứ đều lặng yên). Để giải quyết các sự vụ này vẫn chỉ là 1 chìa khoá: liên tục quan sát, đều đặn quan sát mà thôi.

Tôi nhận được lời đề nghị bâng quơ qua comment trên Facebook rằng, tôi nên làm gì đó cho một vấn đề của cộng đồng. Thú thật, tôi vốn là người chưa bao giờ thấy mình phù hợp ở đám đông cả. Nên tôi cũng chẳng dám khẳng định hoặc kiểu như hô khẩu hiệu cho bản thân rằng cần phải làm gì được cho cộng đồng. Bởi tôi thấy mình thật nhỏ bé.

Tôi nghĩ rằng, mong muốn được đóng góp cho mọi người, cho cuộc sống được tốt hơn vốn là một mong muốn nằm ở trong sâu thẳm của bất cứ ai. Đó là tính nhân văn luôn có sẳn trong trái tim của bất cứ ai.

Và tôi nghĩ rằng mỗi người có một cách đóng góp riêng, phù hợp với chính bản thân người đó. Một điều quan trọng không kém mà tôi học được qua các thăng trầm của cuộc sống là: Không phải mọi sự đóng góp luôn được nhìn thấy hoặc được công nhận. Một khía cạnh thú vị và đầy ý nghĩa khác mà tôi thấy được từ những vị thầy của tôi rằng: Bản thân người cống hiến một cách chân thành nhất sẽ không có nhu cầu được ghi nhận, được công nhận, cũng như không hề đòi hỏi sự trả ơn. Họ đóng góp một cách vô tư, tự nhiên, phù hợp với chính bản thân và cuộc sống của họ. Như cây hoa hồng thì cứ ra hoa, toả hương thơm. Như cây đa tỏa bóng mát cho người nghỉ chân vậy. Cuộc sống của họ thật bình lặng nhưng cũng thật mãnh liệt.

Mọi người thường nghe nhiều câu chuyện về những con người sống sôi nổi và mãnh liệt. Tôi nhận thấy mình không phù hợp với lối sống đó. Tôi thấy mình phù hợp hơn với lối sống bình lặng, nhưng vẫn mãnh liệt. Tôi lựa chọn cho mình cách đóng góp thầm lặng và tự nhiên, như những gì cỏ cây hoa lá vẫn đóng góp vào cuộc sống hàng ngày của chúng ta, một cách lặng lẽ.

Lặng lẽ và bình yên!

Điều gì là đúng, điều gì là sai? Đó luôn là một câu hỏi hóc búa trong cuộc sống. Có vẻ như những gì thuộc về số đông, các xu hướng đều mang trong mình một thông điệp kiểu như “đó là một cách nhìn đúng”, “một điều đúng đắn”. Tuy nhiên, chính bản thân số đông hoặc các xu hướng cũng thay đổi theo thời gian. Vậy thì đúng sai nằm lại ở nơi nào? Đức Phật đã có hẳn một bài Kinh (Kinh Kalama), để dạy về một phương cách tiếp cận để đến với những điều gì là nên làm, điều gì là không nên làm, nhằm hướng các học trò của Ngài về cách suy nghĩ đúng đắn. Các bạn có thể tham khảo các ý tứ sâu sắc đó trong bài Kinh.

Trong khuôn khổ ghi chép ngắn của post này, tôi chỉ trình bày ngắn gọn quan điểm cá nhân của tôi về đúng vs. sai. Theo tôi, “điều gì là đúng” rất mang tính cá nhân. Dù đa phần bị ảnh hưởng bởi số đông – nhưng bản thân sự lựa chọn “nghe theo” số đông lại chính là một lựa chọn mang tính cá nhân rồi. Nên tôi nghĩ rằng, cái đúng thuộc về cá nhân mỗi người. Họ nghĩ cái gì là đúng thì nó trở nên đúng và ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống … của họ. Và nếu họ, cá nhân đó, có sức ảnh hưởng mạnh mẽ đến số đông thì lại “tuyên truyền” được cái đúng của họ đến cho người khác. Vụ cái đúng của số đông là do được la to hơn, và cộng hưởng nên nghe có vẻ đúng hơn thôi. Chứ rồi cuối cùng mỗi người cũng có phiên bản riêng cho cái đúng của riêng mình.

Mọi mâu thuẫn đều phát xuất từ sự khác nhau giữa các phiên bản đúng này của mỗi một chúng ta. Sau hết thì cái đúng cũng chỉ mang tính tương đối (đối với người này là đúng, đối với người kia lại sai bét nhè). Và quan trọng hơn, cái đúng cái sai đó không hẳn là gần với chân lý, với sự thật. Mọi người có lẽ ngộ nhận ở chỗ này nhiều nhất: cái đúng = chân lý – sự thật. Và đó cũng là nguồn cội của mọi vấn đề. Nếu bạn có thể vượt lên trên sự dán nhãn của cả cái đúng và cái sai, chỉ quan sát, nhận biết và thay đổi sao cho nhân văn hơn, cho phù hợp với qui luật tự nhiên hơn thì cái đúng của bạn càng ngày càng gần với chân lý, với sự thật hơn. Đó cũng chính là con đường tìm về với hạnh phúc đích thực.

Chìa khoá chính nằm ở sự quan sát khách quan và thay đổi chính mình cho phù hợp với tự nhiên.

Hãy dành cho mình sự tĩnh lặng. Rồi bình yên sẽ theo đó ùa về.

Cuộc đời của chúng ta chính là sự phản chiếu trực tiếp của những suy nghĩ, hành động và lời nói mà chúng ta đã và đang duy trì mỗi ngày.

Để có được một sự “phản chiếu” bình yên và đẹp đẽ, điểm mấu chốt chính là việc liên tục gieo trồng, nuôi dưỡng và duy trì những suy nghĩ, hành động và lời nói bình yên, đẹp đẽ mỗi ngày.

Hãy đều đặn dành cho mình những khoảng tĩnh lặng trong tâm trí của bạn. Rồi sự tĩnh lặng đó sẽ dẫn lối, đưa bạn đến với bình yên.

Mỗi khi gặp bế tắc, sẽ cần tìm những khoảng lặng cho bản thân, để suy nghĩ về cuộc đời, về những gì thực sự sẽ cho mình bình yên và hạnh phúc.

Mỗi một hành động đều tương ứng với một hồi báo. Hồi báo tốt hay xấu là do ở mình lựa chọn cho bản thân, từ hành động được gieo trước đó. Đó là tự do cũng là trách nhiệm cá nhân của mỗi người.

Hãy rút ra những bài học cho chính mình từ những khó khăn và bế tắc của cuộc đời. Đó là nhiên liệu cần thiết để chúng ta có thể thấy được ý nghĩa của cuộc sống, tìm lại được chính mình. Để sống mãnh liệt và ý nghĩa. Chứ nó không nên là nhiên liệu để đốt cháy bản thân mình.

Gud luck!

Một sự thật khó nhai… ở ngay trang đầu tiên của cuốn sách mới mua về…

Nhìn chung là thế. Nên đừng đặt kỳ vọng vào việc thay đổi được người khác. Điều đó là không thực tế.

Thay vào đó, đặt nhiều kì vọng hơn vào việc thay đổi chính bản thân mình. Điều đó cũng là quá thách thức rồi.

Điều tuyệt vời là khi chúng ta thay đổi, chúng ta có thể ảnh hưởng và cuốn hút những người xung quanh thay đổi. Cần đặt trọng tâm đúng chỗ. Và mọi việc sẽ chuyển động đúng hướng một cách tự nhiên nhất.

Be the change you want to see!

Chúc mọi người có một thứ 5 bình yên!

Thật vô cùng khó để trải nghiệm được điều này (vô ngã). Để đến được đó, cần một đức tin đi trước. Sau đó là kiên nhẫn và kỉ luật để thực hành. Và sẽ cần thật nhiều thời gian, nhiều cuộc sống kiên nhẫn và kỉ luật như vậy. Rồi mọi người sẽ tự chứng thực được đúng y như những lời dạy của các bậc thầy đi trước.

Nếu các ông tin rằng các ông thực sự hiện hữu, điều đó sẽ đem lại đau khổ. Nếu có Sumedho thì sẽ có ai đó chỉ trích ông, và rồi Sumedho sẽ nổi giận.
— Ngài Ajahn Chah

“Sợ hãi tức là lo âu về sai sót trong tương lai. Nếu ghi nhớ rằng tương lai rất không chắc chắn, chúng ta sẽ không bao giờ cố dự đoán tương lai. Sự sợ hãi chấm dứt ngay ở đó.”
— trích từ cuốn Ai đổ đống rác ở đây

Chúc mọi người dần bớt đi và từ từ có thể chấm dứt sự sợ hãi. Đừng cố gắng dự đoán tương lai. Sống hết mình và hướng thiện (không làm hại ai, kể cả bản thân mình) trong giây phút hiện tại, ở đây, ngay bây giờ. Chừng đó không thôi cũng đã là một thử thách quá lớn. Điều kì diệu là nếu bạn có thể sống hết mình và hướng thiện trong hiện tại, tương lai sẽ tự lo cho nó theo một cách tốt đẹp nhất.

Gud luck! Chào ngày mới nắng lên!

Tiết mục cafe sáng và đọc sách.

Lụm lặt từ cuốn sách trong hình…

Có ba cái nhẫn cho một lễ cưới … engage ring, wedding ring, và suffer-ring…

Mà thực ra cái nhẫn sau cùng, khi nào cũng đã được đeo sẳn rồi. Chỉ là nếu không khéo thì ngày càng nặng nề hơn cho đến lúc ra đi khỏi cuộc đời này. Mọi người có nghiền ngẫm về điều này không?

Cảm giác này chắc chắn những ai vừa mới lau nhà xong thường gặp…

Khi nhà mới lau xong, cảm giác thật sạch, thật trong, thật mát, thật thoải mái, thật chậm, thật bình yên…

Và cũng như vậy, nếu đều đặn hành thiền, tĩnh lặng, lau chùi tâm mình, ngay sau đó bạn chắc chắn cũng cảm thấy thật sạch, thật trong, thật mát, thật thoải mái, thật chậm, thật bình yên…

Tranh thủ tận hưởng sự mát, sự lành đó. Rồi ngày mai lại tiếp tục lau chùi. Bụi bẩn thì cứ đến không ngừng. Phiền não cũng vậy.

Chúc mọi người một buổi tối bình an.

Từ tà kiến nghe có vẻ nặng nề và đó cũng là một thuật ngữ được dùng khá phổ biến trong Phật pháp. Nhưng thực ra, ý nghĩa của nó chẳng phải quá nặng nề. Tà kiến chỉ để nói đến những hiểu biết không đúng đắn.

Rõ ràng là chúng ta đã, đang và sẽ còn có nhiều hiểu biết không đúng đắn trong cuộc đời. Vậy thì chúng ta cần bắt đầu “xử lý” tà kiến từ đâu?

Cần bắt đầu từ những gì là đơn giản, là cơ bản nhất: hiểu biết và chấp nhận sự thay đổi không ngừng và luật nhân quả.

Continue reading “Tà kiến?”

Một bông hoa nở. Có được tới cả 2 tuần ngắm ngắm nhìn nhìn, từ khi em nó còn bé xíu cho đến hôm nay.

Thật đẹp, thật trong sáng, thật tinh khiết, thật bình yên.

Thật hạnh phúc khi được ngắm nhìn như vậy vào buổi sớm tinh sương.

Hạnh phúc.

Chợt nhớ đến lời dạy của thiền sư rằng có loại hạnh phúc mà không cần lý do gì cả. Đó quả thật là một điều kì diệu.

Chúc mọi người một thứ sáu bình an và hạnh phúc!

Một ngày mới, nắng lên!
Ngày thì luôn luôn mới, dù nắng có lên hay không.
Tâm con người thì chưa chắc đã như vậy, thường chỉ muốn “dính chặt” với ngày hôm qua.
Ngày mới đã qua, tâm chưa chắc đã mới.
Hãy cẩn thận. Hãy làm mới tâm của mình mỗi ngày.
Làm mới là nhận biết và buông bỏ đi những suy nghĩ, thói quen xấu.
Mỗi ngày một ít. Chỉ cần một ít thôi. Nhưng cần đều đặn, cần liên tục.
Mỗi ngày cứ mới hơn lên một ít từ đó.
Rồi theo thời gian, sẽ chỉ còn sự tươi mới mỗi ngày ùa về trong nắng ấm.
Một ngày mới, nắng lên!

Nghĩ vẫn vơ sau một hồi “lội bộ” buổi sáng

Recorded once driving through the city of Saigon from Tan Son Nhat International Airport to the heart of District 7. Crowded with too many people, cars and bikes in a cloudy morning of the rainy season. That’s Saigon. I LOVE SAIGON 2020!

Hình ảnh được ghi lại trong đoạn đường từ sân bay Tân Sơn Nhất đi xuyên ngang thành phố về tới Q7. Thật đông đúc với thật nhiều người và xe trong một buổi sáng mù mây của mùa mưa. Saigon là thế! I LOVE SAIGON 2020!

DIY name card: Tự chụp hình, tự thiết kế 🙂

Tôi vừa mới tự thăng chức cho bản thân lên chức danh “OWNER” at “ME.COM”. ME.COM chẳng phải là một công ty nào trên thị trường kinh doanh cả. Tôi sử dụng ME.COM để đề cập đến: cuộc đời của tôi, cuộc sống của riêng tôi, và hạnh phúc của chính bản thân tôi. Vâng, của chính tôi. Ai cũng có một cuộc đời, một cuộc sống, và hạnh phúc của chính mình. Ai cũng có riêng cho mình một “ME.COM” như vậy. Nhưng không phải ai cũng có thể tự thăng chức cho mình lên làm OWNER, ông chủ của công ty ME.COM đó, làm chủ cuộc đời mình?

Thực tế thì đó chẳng phải là một việc dễ dàng gì. Có vẻ như chúng ta có quá ít sự ảnh hưởng lên những gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Có nhiều lúc chúng ta kiệt sức, không muốn đi làm. Nhưng vẫn phải đi làm đều đặn mỗi ngày. Dường như chẳng có nhiều lựa chọn ở đó. Chúng ta muốn luôn trẻ, khoẻ. Nhưng có vẻ như “tạo hoá” không ban tặng những điều đó cho chúng ta. Trẻ và khoẻ cứ như là một món hàng xa xỉ cho phần lớn mọi người. Chúng ta cứ già đi và tiến gần đến với cái chết mỗi ngày, chẳng làm gì được để thay đổi tiến trình đó cả. Như có chia sẻ trong cuốn sách đầu tay của tôi Tản mạn về Hạnh phúc, tôi đề nghị bạn – người đang đọc bài viết này – tự trả lời cho mình các câu hỏi bên dưới:

Continue reading “Làm chủ cuộc đời mình?”

Trong công việc và trong cuộc sống, nói và làm luôn là hai khía cạnh khá đặc biệt… Đó chính là hai trong ba loại hoạt động chủ yếu của con người: suy nghĩ, hành động, và lời nói.

Nếu tổ hợp việc nói và làm, chúng ta sẽ có 1 ma trận với 4 tổ hợp như bên dưới: (1) Nói không giỏi, làm cũng không giỏi, (2) Chỉ nói giỏi, mà làm thì không được như lời nói, (3) Nói thì dở, im im lặng lặng, nhưng lại làm được việc, (4) Nói năng thuyết phục, việc làm cũng đạt được kết quả tương ứng với lời nói.

Hãy thử đơn giản tự đánh giá, xếp loại bản thân xem bạn “lọt” vào ô nào trong 4 ô bên dưới? Tôi tin rằng, may mắn bạn có được cũng như sự tin cậy của mọi người có thể đặt lên bạn tuỳ thuộc vào việc bạn đang ở ô nào trong 4 ô này.

Continue reading “Nói vs. Làm”

Sáng chủ nhật. Trời mù mây. Mát mẻ. Có vẻ muốn mưa, mà chẳng mưa được.

Dọn dẹp buổi sáng xong, lại pha ly cafe huyền thoại cùng bình trà. Bày ra chỗ cũ. Thêm một chút nhạc “Khi mùa đông tàn phai” cho nghe có vẻ hợp hợp một chút với bầu trời màu xám. Bình yên.

Ly cafe và bình trà này đã trở thành “huyền thoại” đối với tôi bởi do “khung hình” này cứ lặp lại đối với tôi trong biết bao buổi sáng rồi. Nhưng mỗi lần bày ra, lại thấy tươi, thấy mới. Khi nào cũng muốn ghi lại một khung hình lặp lại này. Dù rằng, chẳng có thành phần nào trong hình khác đi. Chỉ có những phút giây nó khác đi, vị mới của cafe, vị mới của trà, vị mới của không khí tinh mơ buổi sáng là tươi, là mới… Thật bình yên.

Có quá nhiều việc chúng ta “lặp” lại mỗi ngày trong cuộc sống của mình. Liệu những vòng lặp đó có được bình yên, có được tươi mới mỗi ngày? Nếu cứ phải lặp lại mỗi ngày một số việc, nhưng bản thân mình lại không cảm nhận được sự bình yên, sự tươi mới, thì bạn cần cẩn thận về điều đó. Cần suy ngẫm về điều đó. Bởi vì, nếu những sự lặp lại đó không là tích cực thì nó là tiêu cực. Và mỗi một tiêu cực lặp lại mỗi ngày chính là gánh nặng vô hình chúng ta mang vác vào người cùng năm tháng. Điều đó chắc chắn sẽ dần lấy mất sự bình yên của bạn. Hãy cẩn thận.

Một vòng lặp khác trong ngày là buổi chiều muộn vùng thôn quê, thường được kết thúc với việc rác lá trong vườn được gom lại và đốt. Khói bay là là, len lỏi giữa các tán cây. Rồi theo gió bay vào nhà. Mùi khói chiều và khung cảnh khu vườn bồng bềnh trong khói thật là bình yên. Đó cũng là lúc báo hiệu kết thúc một ngày làm việc để nghỉ ngơi. Thật ý nghĩa và bình yên với những vòng “lặp” cuối ngày như vậy. Những vòng “lặp” của bình yên.

Và đây là câu hỏi dành riêng cho bạn: Các vòng “lặp” trong cuộc đời của bạn có được tươi mới, được tích cực, và được bình yên không?

“Chúng ta thường thiện tính hơn, sống có đạo đức hơn trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn, nghèo khổ.”

Đó là một trong những điều nghe có vẻ như trái ngược mà tôi chia sẻ trong bài viết Những sự trái ngược hợp lý (3)

Trong việc rèn luyện tâm linh cũng như phát triển bản thân, việc thiếu thiếu một chút lại là điều kiện hay hơn sự thừa thải.

Khi thiếu thốn, chúng ta dễ kỉ luật, dễ rèn luyện tâm mình hướng thiện hơn. Còn nếu chúng ta có điều kiện (hoặc quá có điều kiện) mà vẫn giữ được tâm mình hướng thiện, được cởi mở, được từ tâm, được trí tuệ thì đó lại là một thử thách rất rất lớn cho bất cứ ai. Ít người vượt qua được thử thách đó… Ít người học được bài học từ sự “thừa thải”…

Dù sao đi nữa, hoàn cảnh nào thì việc quan trọng nhất vẫn là có học được bài hay không? Nếu có tâm học hỏi thực sự thì sẽ học được bài.

Ăn tối chiều mưa Sài ghềnh… Mọi người vẫn hay có câu hỏi khi nào mình về Huế (luôn)? Có lẽ khó xảy ra. Vì Sài ghềnh đã trở thành một nơi chứa đựng quá nhiều câu chuyện trong cuộc sống của mình rồi. Gần 26 năm ở Sài ghềnh trong 44 năm có mặt trên cuộc đời này. Những lúc la cà một mình như vậy, quán cafe vắng, chính là những phút giây đặc biệt, khó quên và rất Sàigon!
I ❤ SG!
P.S. Cảm giác thật powerful trong thời Cô Vy, khi được “bao” nguyên quán cafe hành tráng…