Tản mạn về Hạnh phúc

Một vài nhận xét về cuốn sách

Một quyển sách bổ ích dành cho các bạn trẻ chuẩn bị vào đời, bậc cha mẹ, người đang trên đường tạo dựng và phát triển sự nghiệp, nhà quản lý, người bước vào tuổi trung niên và tất cả những ai trong hành trình sống đầy bận bịu âu lo đã nhiều khi tự vấn bản thân về hạnh phúc – Hạnh phúc là gì, tôi có đang vui vẻ hạnh phúc không, tôi đang ở đâu, sẽ đi đâu về đâu trong cuộc đời này?
Cảm ơn tác giả Việt Hùng. Những tản mạn mà tác giả đã đúc kết không hề tản mạn. Nó khúc chiết, nhất quán mà gần gũi, dễ hiểu. Tâm tư và tấm lòng của tác giả đã lôi cuốn tôi hoàn toàn. Bằng lối chia sẻ chân tình, bằng những trải nghiệm quý báu trong nghề nghiệp và cuộc sống, những mẩu chuyện khiến tôi thấy như đang viết cho mình, chia sẻ với riêng mình và nhắc nhở tôi hãy nhìn lại, hãy điều chỉnh để gặt hái nhiều hơn nữa những giây phút hạnh phúc. Tác giả cũng nhắc nhở tôi không làm vẩn đục mà trái lại, hãy là cảm xúc, là chất xúc tác, là hương hoa trong hành trình tìm đến hạnh phúc đích thực của người thân, bạn bè, đồng nghiệp và cộng đồng. 
Từ những điều tưởng chừng nhỏ nhặt như tĩnh lặng, quan sát, đến cảm thông, thấu hiểu, hành động và thay đổi, tôi đã học được nhiều từ tác giả. Tản mạn về Hạnh phúc sẽ là quyển sách gối đầu giường của tôi. Tôi sẽ rất vui nếu bạn, người thân và bạn bè cùng đọc Tản mạn về Hạnh Phúc của Việt Hùng.” 
Mrs. Hường Huỳnh, nguyên Tổng giám đốc Towers Watson Vietnam

Rồi một ngày em mang nó đến tặng tôi, kèm theo một nụ cười: ‘Đây là bản thảo em chuẩn bị ra mắt trên Amazon’. Giọng văn kể chuyện bình dị, pha đôi chút hài hước, trong từng câu chuyện là những tản mạn về hạnh phúc được nhắn gởi, sẽ chia của em đến người đọc. Với những ai được đọc quyển sách nầy, tôi chắc chắn rằng bạn sẽ tìm thấy mình ở trong đó giống như tôi, đôi lúc cảm thấy giật mình với những lời cảnh tỉnh đánh thức một vài ý niệm đã bị bỏ quên… Một ngày bạn có bao nhiêu thời gian trong công sở? Bạn có hạnh phúc không khi bước vào công ty? Nơi đó có phải là ‘thiên đàng’ của bạn hay không? Mỗi người sẽ tự trả lời câu hỏi cho chính mình. Cảm ơn tác giả mang đến cho chúng ta những câu hỏi mà chỉ có chính mình mới có thể  cho đáp án chính xác. Tản mạn về Hạnh phúc của Việt Hùng là tác phẩm đánh thức tâm hồn, khơi gợi những giá trị cao đẹp của con người. Bạn sẽ hạnh phúc khi đọc nó cũng như tôi.” — Madame Tuyết Mai, CEO, Tai Nguyen Seafood

“Những câu chuyện kể chân thật và xúc động từ sự trải nghiệm thực tế của tác giả mang đến nhiều bài học quý giá cho người đọc trên hành trình tìm kiếm hạnh phúc đích thực của đời mình. Đặc biệt, toàn bộ quyển sách mang một thông điệp sâu sắc về tình yêu thương. Đọc chầm chậm từng trang viết thấm đẫm tình yêu thương với sự thư thái, nhẹ nhàng, bạn sẽ cảm nhận được sự an nhiên, bình yên trong tâm hồn và khám phá được bí mật của hạnh phúc!” Mrs. Đinh Hà Duy Trinh, Phó chủ tịch HĐQT,  Công ty HPT

Những bản in “nháp” đầu tiên từ Amazon…

Hiện tại, cuốn Tản mạn về Hạnh phúc (phiên bản Kindle) không phát hành trên Amazon store được. Bởi vì ngôn ngữ tiếng Việt vẫn chưa được chính thức hỗ trợ bởi Amazon. Tôi đang làm việc với Saigonbooks để có thể phát hành sách giấy kịp vào tháng 11/2019 này.

Dưới đây tôi đăng một số trích đoạn từ cuốn Tản mạn về Hạnh phúc để các bạn có thể tham khảo.

LỜI MỞ ĐẦU

Cuộc đời thiệt đúng là … cuộc đời… Lên kế hoạch một đường, kết quả một nẻo. Cuốn sách đầu tiên mà tôi ấp ủ là cuốn Hành trình hạnh phúc 1.0, tên mà tôi đang tạm đặt cho nó. Nhưng sau một thời gian, cuốn sách bạn cầm trên tay lại là cuốn đầu tiên tôi xuất bản, như là một món quà đặc biệt gửi đến gia đình của tôi, bạn bè của tôi, những người mà tôi đã tiếp xúc và có những ảnh hưởng nhất định lên cuộc sống của họ.

Cuốn sách này là tuyển tập các bài viết tôi đã viết ra và chia sẻ trực tiếp tại trang web cá nhân của tôi, trong suốt 10 năm vừa rồi. Sau khi tổng hợp lại, tôi thấy có đủ ý tứ để mọi người có thể tham khảo về những khía cạnh khác nhau trong cuộc sống của bản thân tôi, trong quá trình trải nghiệm 10 năm qua. Những bài viết này phản ảnh chân thực con đường mà tôi đã và đang từng bước đi tìm hạnh phúc cho chính bản thân mình. Đối với riêng bản thân tôi, điều quí giá hơn có lẽ là những bài viết này được viết ra một cách “thật” nhất với con người của tôi tại từng thời điểm cụ thể trong suốt 10 năm.

Tôi hi vọng các nội dung này có thể truyền cảm hứng đến mọi người về một cuộc sống hướng thiện, viên mãn, đầy sức sống mà tôi đang theo đuổi. Hơn nữa, cuốn này cũng chính là phần dạo đầu của cuốn Hành trình hạnh phúc 1.0 mà tôi sẽ phát hành kế tiếp. Một khúc dạo đầu đầy ý nghĩa.

Tôi bắt đầu nghiêm túc viết vào năm 2009, bằng việc chia sẻ thông qua trang web cá nhân của mình. Bắt đầu viết viết, bắt đầu ghi ghi, bắt đầu chép chép. Cứ hì hụi viết, cứ hì hụi ghi theo cảm nhận của riêng mình, mà không quá quan trọng vào việc ai sẽ đọc, sẽ thu hút những ai vào đọc. Và giờ đây, tôi quá “sung sướng” khi thấy rằng, dù thời gian qua đi, những giá trị mà mình chọn để sống đã vẫn còn đó, tươi mới, nguyên vẹn, và tồn tại với thời gian một cách mãnh liệt để đem đến quá nhiều hạnh phúc và may mắn cho cuộc sống cá nhân của tôi. Thật vui mừng biết bao!

Tôi khởi đầu hành trình viết lách này khi mới bước vào những năm đầu của tuổi 30, đồng thời với một dự án lớn khác – Xây dựng và phát triển công ty của chính bản thân tôi, KMS Technology Vietnam, trong vai trò đồng sáng lập và Tổng giám đốc. Dù đó là một công việc đầy thử thách và tôi chưa có một chút kinh nghiệm nào, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình bị nao núng hoặc thiếu tự tin. 10 năm qua mau. KMS đã vươn tới con số 1000 nhân sự, trở thành một công ty đầu ngành. Mọi việc nhanh như là một cái chớp mắt. Tôi đã làm việc mà không cảm thấy mệt mỏi. Tôi đã làm việc và cống hiến một cách khá tự nhiên, thư giãn, và hiệu quả. 

Điều bất ngờ là khi đọc lại các bài viết, các dòng chia sẻ, tôi dần nhận ra được lý do tại sao tôi có thể có nhiều tự tin, nhiều năng lượng đến thế. Bằng một cách nào đó, tôi đã tự lựa chọn được cho mình một bộ giá trị cốt lõi đúng đắn, phù hợp với cuộc sống của tôi và KMS. Tôi đã chọn được cho mình một bộ các nguyên tắc nền tảng phù hợp để theo đuổi. Và quan trọng hơn là tôi đã có đủ niềm tin cũng như sự kiên trì để hành động và vươn lên mỗi ngày dựa trên bộ nguyên tắc này. Thật là may mắn. 

Tổng hợp lại các bài viết, điều thú vị khác mà tôi quan sát được là trong khoảng 3-5 năm đầu, các bài viết đa phần là ghi chú từ những cuốn sách hay. Và các ghi chú đó chính là những giá trị cốt lõi, những nguyên tắc cơ bản trong cuộc sống mà tôi học được từ các bậc thầy, các bậc đàn anh, những người nổi tiếng. Từ họ, tôi đã chọn ra cho bản thân mình những gì là phù hợp để xây dựng một nền tảng của riêng mình. Và từ đó, việc còn lại chỉ là kiên trì hành động, kiên trì thực hành, kiên trì học hỏi, kiên trì trải nghiệm. Để rồi những bài viết sau đó được viết lên từ chính những trải nghiệm và thành quả thực tế tôi thu lượm được. Đọc lại toàn bộ các chia sẻ, tôi cảm nhận rõ sự trưởng thành của mình trong từng mốc thời gian. Thật vui!

Một cột mốc rất quan trọng khác của cuộc đời tôi trùng hợp với thời điểm tôi bắt đầu viết lách, đó chính là sự kiện cô con gái bé bỏng đến với vợ chồng tôi vào tháng 08 năm 2009. Đó là một món quà tuyệt vời, một thử thách tuyệt vời, và cũng là một nguồn cảm hứng bất tận để tôi có thể sống tốt hơn trên cuộc đời này.

Tôi “hì hụi” biên tập cuốn sách này với thật nhiều cảm hứng, thật nhanh. Và tôi dự định làm hết mọi thứ trong tiến trình xuất bản, bao gồm biên tập, thiết kế bìa, phát hành, … Tôi dự định xuất bản trực tiếp qua Amazon. Tôi làm tất cả để có thể trọn vẹn tạo nên một món quà đến những người bạn của tôi và độc giả. Tôi nghĩ rằng, tấm lòng chân thành là quan trọng.

Bạn hoàn toàn có thể đọc các bài viết trong cuốn sách trực tiếp từ trang web cá nhân của tôi (www.viethungnguyen.com), mà không cần phải mua cuốn sách này. Và chắc chắn rằng tôi sẽ còn viết tiếp trong những năm tới. 

Cuốn sách được tổng hợp và chia thành 5 phần như sau:

  • Phần 1: Cảm nhận cuộc sống
  • Phần 2: Thành công và hạnh phúc nơi công sở
  • Phần 3: Làm cha mẹ
  • Phần 4: Tìm về với hạnh phúc và bình yên
  • Phần 5: Các nguyên tắc và giá trị cốt lõi

Tất cả mọi điều tôi đã và đang làm đều chỉ với một mong muốn, một mong muốn duy nhất: Đó là có thể truyền cảm hứng đến mọi người một lối sống tích cực, hướng thiện, bình an, ý nghĩa, viên mãn, đầy sức sống và mãnh liệt. Một lối sống mà tôi tin là thực tế và đáng sống, giữa vô vàn thử thách mà chúng ta đang phải đối mặt mỗi ngày. 

Bài viết đầu tiên

Ngày 08 tháng 03 năm 2009

Tôi mới mua tên miền này, viethungnguyen.com, vài ngày trước đó. Tuy nhiên, tôi chưa kịp có thời gian làm gì thêm. Có lẽ tôi đã quá bận rộn với công việc, với học hành và gia đình. Thật kỳ cục, nhưng bạn có thể thấy là một cách tự nhiên, hai chữ “gia đình” lại thường đi sau cuối trong danh sách những việc chúng ta bận rộn. Rất kỳ cục, đúng không? Nhưng nó nghe có vẻ tự nhiên đối với mọi người khi sống cuộc sống thường nhật của chúng ta. Hãy cẩn thận!

À, quay trở lại vụ trang web… Ngày hôm qua có vẻ là một ngày tốt, một ngày mà tôi có cảm hứng. Trong lúc đang phải ở trong lớp học MBA và lắng nghe bài giảng, tôi hì hụi tranh thủ tạo trang web cá nhân này cho tôi. Cũng không có gì quá phức tạp. Chỉ là một sự khởi đầu. Cảm ơn sự phát triển của công nghệ và cộng đồng phần mềm mã nguồn mở! Chi phí để mua tên miền và tạo cho bạn một trang web cá nhân rất rẻ. Rẻ, nhưng vẫn trông được mắt, chất lượng. Thật là một nghịch lý hợp lý và may mắn.

Vâng, hôm qua có vẻ là một ngày tốt đẹp của tôi. Tôi đã tìm thấy một mẫu thiết kế miễn phí, và đẹp với hình ảnh của một anh chàng trượt tuyết rất hứng khởi. Tôi không biết trượt tuyết. Nhưng tôi chắc chắn rằng một anh chàng đang “thăng hoa” trên không như vậy chắc hẳn rất hạnh phúc, rất tự hào, rất thoả mãn. Mọi người chúng ta đều chỉ mong muốn những điều như vậy, đúng không? Cảm nhận của hạnh phúc. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể đạt được. Tôi đang trên hành trình theo đuổi hạnh phúc cho cá nhân mình. Và tôi ước rằng tôi có thể “thăng hoa” như anh chàng trong hình, trong mỗi và mọi ngày. Trưởng thành hơn mỗi ngày chính là cam kết của tôi để có thể thăng hoa và thoả mãn trong cuộc sống của chính tôi.

Thông qua trang web này, tôi mong muốn chia sẻ mỗi một phút giây hạnh phúc mà tôi có, mọi điều tốt đẹp mà tôi biết. Tôi hy vọng điều đó có thể truyền cảm hứng và động lực đến bất cứ ai biết đến và đọc các bài viết tôi chia sẻ trên trang web này.

Vâng, ngày hôm qua là một ngày tốt của tôi. Và tôi muốn chia sẻ giây phút đó đến với bạn!

PHẦN 1: CẢM NHẬN CUỘC SỐNG

Chúng ta sinh ra, lớn lên, già đi, và cuối cùng là ra đi khỏi cuộc sống này. Đó là một tiến trình khắc nghiệt và không thể chối bỏ. Nhưng liệu rằng chúng ta có sống cuộc sống này không, hay chỉ là tồn tại qua ngày? Chúng ta có thực sự sống cho chính mình, được là chính mình không? Hay chỉ là một cuộc sống phụ thuộc, tầm gửi? Mỗi một giây phút qua đi, chúng ta học được những gì? Ý nghĩa mà cuộc sống mang đến cho chúng ta là gì? 

Lớn và nhỏ

Ngày 29 tháng 05 năm 2014

Sơ mở cửa cho tôi vào mái ấm, nơi Sơ đang nuôi dưỡng hơn 50 trẻ mồ côi, dị tật và người già vào một sáng thứ bảy tại Củ Chi. Đứng trước Sơ  tôi sửng sốt. Dù Sơ cao chỉ tầm ngang vai tôi, sao tôi có cảm giác vô cùng nhỏ bé trước Sơ, một người đã có tuổi, nhỏ người, gầy, lời nói nhỏ nhẹ, với nụ cười nhân hậu?

Và tôi đã tìm được câu trả lời. Một câu trả lời mang đậm tính nhân văn và cũng là một bài học sâu sắc cho chính bản thân tôi. Câu trả lời chỉ gói gọn trong hai chữ TẤM LÒNG. 

Tôi có một con gái và cả nhà tôi đã rất vất vả để có thể nuôi nấng và chăm sóc cho con gái tôi. Còn Sơ và mái ấm? Hơn 50 trường hợp bất hạnh, không có quan hệ ruột thịt. Và có nhiều trường hợp dị tật bẩm sinh. Các Sơ đã dành trọn tâm tư và tình cảm, sức lực và tiền bạc, mồ hôi và nước mắt lẫn niềm vui và nỗi buồn trong mỗi một giây phút, để duy trì và sưởi ấm được mái ấm này.

Chính tấm lòng và tâm hồn lớn này đã khiến tôi cảm thấy quá nhỏ bé khi đứng trước Sơ. Chúng ta lớn hay nhỏ không bao giờ vì thân tướng của chúng ta cả. Chúng ta chỉ có thể lớn chính bằng tấm lòng rộng mở và từ ái của chúng ta.

Con xin có một lời cảm ơn về tấm lòng của các Sơ và mái ấm. Con cũng xin cảm ơn bài học quí giá về tấm lòng mà Sơ đã dạy cho con chính qua hành động của Sơ.

Đối diện với sợ hãi

Ngày 15 tháng 03 năm 2018

Tôi nhận được bức thư dài này vào một ngày bận rộn. Có lẽ nhiều người cũng nhìn thấy một phần nào đó của mình trong câu chuyện bên dưới.

Chào anh, không biết em gửi cái message này thì có làm phiền anh quá không vì em nghĩ anh rất là bận rộn với công việc, nhưng hôm nay khi mà em đọc về blog của anh trong suốt cả đêm thì em nghĩ có lẽ nên viết một cái gì đó nói về tâm sự của mình để gửi cho anh cho đỡ ngứa tay cũng như mong muốn được nói chuyện với một người có kinh nghiệm phát triển con người như anh.Thường thì chả ai chịu đọc những gì em viết cả

Em là một sinh viên sắp ra trường tại một trường đại học tư và chả danh tiếng gì cả .Cũng như bao sinh viên sắp ra trường khác thì nỗi lo “việc làm” ám ảnh em bao tháng này.Tối nào em cũng không ngủ được rồi lại lên mạng tìm những cái blog IT của các anh chị để đọc về kinh nghiệm phỏng vấn,xin việc,ôn tập,…rồi lại cảm thấy thích đọc blog từ khi nào không biết.Mỗi ngày em đều đợi mọi người trong nhà ngủ hết,khi mà không gian yên tĩnh nhất để đọc blog . Ban đầu chỉ là đọc bài về công nghệ, ôn tập kiến thức rồi từ từ rảnh sinh nông nổi đọc cả những bài về ngành nghề,về con người,về cuộc sống..Rồi khi đọc nhiều quá,em lại nhân ra mình thật sự vô dụng …

Em năm nay đã 24 tuổi ,ở cái tuổi mà bạn bè hầu như ai cũng đã có việc làm riêng,kiếm được thật nhiều tiền,làm được những lớn lao..thì em vẫn chỉ đi học,dường như đi học là cái cớ an toàn nhất để mà em có thể trốn tránh đi làm. Ba năm học cao đẳng,hai năm học liên thông em luôn cố gắng học chăm chỉ đi học đầy đủ hết sức có thể. Cuối cùng thì kết quả cũng xứng đáng với công sức của em bỏ ra,GPA của em cao nhất lớp 2,67/4 khi học Cao Đẳng và 3,34/4 khi học Đại Học . Em vui và cũng hãnh diện lắm,nhưng rồi em chợt nhận ra mình là kẻ thất bại nhất lớp. Bây giờ hầu như mấy đứa bạn trong lớp đều tự kiếm được tiền, những người mà em từng nghĩ họ sẽ thất bại vì chẳng chịu học hành gì cả ,để rồi giờ ngay cả thằng bạn học tệ nhất lớp cũng kiếm được công việc bán hàng lương 10 triệu/tháng. Còn bây giờ, em một đứa mà ngay cả việc nộp CV xin việc còn sợ thì làm được gì. Vì sợ và thiếu tự tin mà em đánh mất nhiều cơ hội để có thể phát triển bản thân hơn thì em quá là vô dụng rồi.Khi còn học,em có tham gia một buổi nói chuyện,giao lưu của một công ty IT nước ngoài với sinh viên. Kể từ ấy thì em rất muốn làm việc cho công ty đó khi mà mình kết thúc việc học. Công ty đó như là động lực để mà em cố găng học Tiếng Anh nhiều hơn với mong muốn là mình sẽ có thể được làm việc tại một công ty IT lớn như vậy..Nhưng rồi thời gian chuẩn bị ra trường cũng sắp tới,công ty IT đó cũng bắt đầu tuyển nhân sự, em cảm thấy rất là vui cũng như háo hức vì có thể ước mơ có thể thành sự thật.Để chuẩn bị tốt nhất cho việc xin việc ở công ty, em bắt đầu soạn CV,ôn lại kiến thức và xem review về kinh nghiệm phỏng vấn.Và cái sở thích đọc blog cũng từ việc tìm kiếm kinh nghiệm phỏng vấn mà ra.Sau khi đọc rất nhiều thì em cũng thấy là mình còn quá yếu về cả chuyên môn lẫn tiếng Anh. Họ nói rằng công ty IT đó chỉ tuyển những người giỏi,những người có năng lực,phải vượt qua 3 vòng phỏng vấn bao gồm test tiếng Anh và chuyên môn khá khó..Em cố gắng làm thử mọi bài test tiếng Anh,ôn tập lái các kiến thức chuyên môn nhưng thật sự em cảm thấy mình còn yếu lắm và xin việc ở công ty đó nhường dư qua sức với em. Em không muốn xin việc ở nơi khác, em muốn lần phỏng vấn đầu tiên,công việc đầu tiên phải là nơi sẽ để lại cho mình nhiều kỉ niệm nhất để mình còn có thể viết blog cho riêng mình sau này và kể về những hành trình sự nghiệp của mình,truyền cảm hứng cho thế hệ sau như anh và các anh chị khác đã làm. Nhưng một đứa vô dụng như em thì truyền được cho ai.Ngày qua ngày,cơ hội được làm cho công ty IT đó cũng ít đi, CV đã soạn sẵn nhưng em vẫn chưa nộp , hay là để tới đợt tuyển dụng tiếp theo khi mà em chuẩn bị kĩ hơn thì em sẽ nộp? Em sợ mình thất bại lắm…

Em nghĩ mình viết dài quá,chắc anh cũng không đọc hết được,mà có đọc thì chắc cũng bực em lắm.Thật sự em muốn nói ra hết tâm sự của em nhưng em không biết phải viết ra ở đâu cả. Đọc được blog của anh cũng như nói ra hết tất cả mọi thứ cũng thấy vui hơn rất nhiều. Anh có thể cho em một lời khuyên được không ạ? Em chờ hồi đáp của anh nhé.

Thư trả lời

Hi em,

Vấn đề của em thì cũng như nhiều người gặp phải. Con người mình ai cũng có nhiều sợ hãi trong người hết. Sợ không thành công, sợ hình ảnh mình bị trông xấu xí trước mặt mọi người, lo sợ về sức khoẻ. Hay đôi khi cũng chẳng bởi vì cái gì cả, chỉ lo sợ một cách vô lý, mơ hồ, vu vơ mà không biết cụ thể là sợ cái gì, bất an vì cái gì. Vấn đề không nằm ở sự sợ hãi. Bởi vì ai cũng có (và anh cũng không phải là ngoại lệ). Mà cốt yếu, cần phải giải quyết sự sợ hãi này như thế nào.

Cách đơn giản nhất để giải quyết nó là phải làm một cái gì đó để cải thiện tình hình. Chứ không phải làm một cái gì đó để trì hoãn và sau đó là tình hình ngày càng xấu đi. Anh đã từng có nhiều sợ hãi hơn bây giờ. Lo lắng về sức khoẻ. Lo lắng về tài chính. Lo lắng về an toàn cho bản thân mình và những người mình thương yêu. Và thậm chí lo lắng luôn cho cả tương lai của nhiều người (một việc thực tế mà nói là không tưởng). Giờ thì càng ngày anh càng ít sợ hãi hơn, ngày càng ít lo lắng hơn. Ít đi hay nhiều lên, tuỳ theo lời nói, hành động và suy nghĩ mỗi người gieo trồng cho bản thân mỗi ngày, trong giây phút hiện tại. Sự trì hoãn hành động cải thiện tình hình cũng ví như việc em đang gửi tiết kiệm các gánh nặng của em vào ngân hàng. Và mỗi ngày qua đi, nó sẽ càng nặng hơn với tiền lời. Em sẽ càng ngày càng đuối sức và bất an hơn. Một cái vòng luẩn quẩn, em nhỉ?

Có lẽ, sau khi chia sẻ được với anh qua email, em đã cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều như em có đề cập đến, phải không? Em hơn nhiều người ở một việc quan trọng. Đó là việc nhận ra được “thất bại” của bản thân và thẳng thắn thừa nhận việc đó. Việc nhận biết được vấn đề là đã một nửa giải quyết được vấn đề rồi em ạ. Biết gánh nặng này đích thực là gì rồi thì trước mắt hãy bỏ gánh nặng xuống.  Và đối mặt trực tiếp với nó, chứ không nên mang vác nó trên vai mà chạy trốn (vừa nặng, vừa mệt em nhỉ). Chẳng có gì là thất bại hay thành công một cách tuyệt đối cả. Không có thất bại, làm sao có thành công? Đó chỉ là những khái niệm. Mấu chốt là em học được gì, thấy được gì qua những sự kiện, những thành công hay thất bại đó mà thôi. Chẳng cần phải gắn nhãn cho nó làm gì. Đây là một quá trình học hỏi và quan sát bản thân suốt cả cuộc đời, không khi nào dừng nghỉ cả em ạ. Đơn giản là em khổ sở vì đang ở trong một trạng thái tâm nặng nề, đau khổ, chán nản, thất vọng (em ghi nó vào 1 tờ giấy toilet và bỏ nó vào bồn cầu, rồi xổ nó đi – một động tác tượng trưng để có thể dứt khoát thông báo với tâm trí rằng em đã tạm biệt chúng nó). Rồi bắt đầu tìm cách thoát khỏi các trạng thái tâm nặng nề và bất thiện này.

Anh đề nghị em một điều. Và để dễ ghi nhớ hơn, em nên tìm mua một cái nón, hay cái áo, hay đôi giày Nike. Nike có một câu khẩu hiệu rất hay: “JUST DO IT”. Em cần ghi nhớ điều đó, hãy làm đi, làm bất cứ một thứ gì để có thể cải thiện tình hình, chứ không phải để nuôi dưỡng thêm sự sợ hãi và trì hoãn. Câu hỏi kế tiếp là em cần phải làm gì?

Dễ lắm em ạ. Thực tế mà nói, con người ta trưởng thành hơn không phải thông qua học hành và suy nghĩ. Mà đa phần là do chính trong việc làm và hành động. Thông qua đó, người ta mới thấy rõ việc học hành và suy nghĩ của chúng ta có thể được vận dụng cụ thể như thế nào vào thực tế. Ví dụ, em lo lắng về công việc đầu tiên, về việc phỏng vấn và mong muốn có được mọi thứ hoàn hảo. Muốn hoàn hảo, em cần phải biết sự không hoàn hảo là như thế nào cái đã. Không có con đường nào khác. Mục tiêu là một buổi phỏng vấn tốt, đúng vậy. Và thường đó là buổi phỏng vấn cuối cùng, chứ không nhất thiết là buổi phỏng vấn nào cũng phải tốt cả em ạ. Em học hỏi được nhiều hơn từ những buổi phỏng vấn không thuận lợi, nếu em thực sự muốn vươn lên. Trong một trận bóng, đội A có thể chơi tốt toàn trận, nhưng kết quả thường chỉ nằm ở những giây phút cuối cùng, khi đội B vẫn kiên trì, bình tĩnh cố gắng “làm việc” cho đến phút cuối để lật ngược tình thế. Và như thế, cho dù đội A có chơi tốt toàn trận đi nữa, nếu kết quả là đội B thắng ở những phút cuối thì mọi người chỉ có thể công nhận kết quả cuối cùng đó và tôn vinh đội B mà thôi. Họ hoàn toàn xứng đáng điều đó. Em chỉ cần một buổi phỏng vấn thành công. Trong ngữ cảnh này, việc cần bắt đầu là đi phỏng vấn. Chứ không phải chỉ dừng lại ở việc chuẩn bị phỏng vấn. Đó là chưa kể, khi em đi phỏng vấn thực tế thì em mới thấy rõ rằng có một số việc không cần thiết em đã phải dành nhiều công sức trong việc chuẩn bị. Điều kì diệu nằm ở chỗ em càng đi phỏng vấn, em càng thấy bớt sợ hãi, càng tự tin hơn. Thông thường tỉ lệ thành công trong phỏng vấn là 1/10, 1/15. Nên em yên tâm, ai cũng cần phải nếm mùi bại trận hết. Và đó là lẽ thường của cuộc sống này.

Chỉ cần bắt đầu hành động, đừng trì hoãn. Không cần gắn nhãn là thành công hay thất bại, mà chỉ chú ý đến việc can đảm để trải nghiệm các cảm xúc thành công hay thất bại. Và học hỏi trên chính từng trải nghiệm thực tế đó. Hãy bắt đầu nhé.

Một việc khác em có thể bắt đầu làm là hãy cho tâm trí thư giãn mỗi ngày, như trong phần hướng dẫn anh có chia sẻ ở đây:  

https://viethungnguyen.com/2017/11/16/ban-hoan-toan-co-the-tu-thuong-cho-minh-su-binh-an/. Khi em có thể thực sự thư giãn, những giây phút bình an có được đó chính là những năng lượng của tích cực, của tự tin sẽ được gieo trồng từ từ vào tâm trí em, để em có thể mạnh dạn hơn. Và sự bình an này, dù ngắn ngủi, có thể dẫn dắt và mách bảo cho em những việc cần làm kế tiếp nhé.

Chúc em mọi thuận lợi. Just do it, em!

Lỗi tại ai?

Ngày 04 tháng 08 năm 2014

Có lẽ không ít người trong chúng ta biết câu chuyện đại loại như thế này: “Một em bé đang chơi đùa trong nhà. Té. Đau. Khóc. Ba em tìm được nguyên nhân là chiếc xe đồ chơi. Em mải chơi, không chú ý, nên vấp té. Ba em “uýnh” cái xe, buộc tội cho cái xe là nguyên nhân. Để em bé nguôi ngoai, bớt đau.” 

Câu chuyện chỉ đơn giản như thế. Nhưng nếu chúng ta không chú ý và chấp nhận cách “buộc tội” như thế này, để nó trở thành suy nghĩ và thói quen trong vô thức thì vô cùng nguy hiểm. Đó là nguồn gốc của văn hoá chỉ trích, của việc đổ lỗi cho người khác, và phủ nhận trách nhiệm cá nhân.

Chúng ta xem tivi, đọc báo, … Và đầy rẫy trên các phương tiện truyền thông cũng như Internet là những chỉ trích về sự yếu kém của chính phủ, của ngành y tế, của giáo dục, của tất tần tật. Những sự yếu kém đó thật là dễ dàng để có thể nhận ra. Một điều khác cũng dễ dàng không kém, đó là việc chỉ ra lỗi của người khác, chỉ trích, mà không cần phải đưa ra một giải pháp cho vấn đề. Chỉ trích để … xoa dịu sợ hãi, … cho hả cơn giận trong một cuộc sống còn nhiều điều chưa tốt?!! Hay chỉ trích chỉ đơn giản là để chỉ trích?!!

Nhưng liệu việc chỉ trích, việc đổ tội đó có giải quyết được vấn đề của bạn và của xã hội không? Đa phần là không. Những lời chỉ trích có lẽ sẽ chỉ mang đến cho chúng ta sự bất an, sợ hãi và chúng ta còn lây nhiễm sự sợ hãi đó sang người khác thông qua các “phát ngôn” và “chia sẻ” của mình.

Tôi có đọc được một lời khuyên rất hay trong một bài báo mà tôi đã dịch sang tiếng Việt đại khái rằng: “Nếu bạn không phải là một phần của giải pháp, bạn là một phần của vấn đề”. Và đúng như vậy. Chúng ta thấy nhiều điều chưa đúng. Chúng ta hãy thử hỏi xem chúng ta có thể làm gì, dù là nhỏ bé để thay đổi? Ngay cả nếu bạn không thấy có thể làm được điều gì để thay đổi thì bạn vẫn còn có thể thay đổi cách suy nghĩ và thay đổi cách nhìn nhận của bạn về sự việc cũng như thay đổi thái độ của bạn. Điều đó sẽ giúp bạn có sự chủ động cũng như có động lực hơn để bước tới, thay vì chỉ trích và ngập chìm trong lo âu.

Ngạn ngữ cổ xưa của Trung Quốc có câu: “Tiểu nhân khi gặp việc không suôn sẻ, sẽ đổ lỗi cho người khác. Trung nhân thì sẽ trách bản thân. Còn bậc đại nhân thì không trách ai cả.” Bậc đại nhân, những con người trưởng thành, sẽ không quan tâm quá đến việc lỗi của ai. Thay vào đó, họ cố gắng tìm hiểu vấn đề để có thể có một hiểu biết đúng đắn về những gì đã và đang xảy ra. Từ đó, họ xem xét xem có thể làm gì để thay đổi cục diện theo một cách tích cực hơn.

Stop! Dừng việc chỉ trích và đổ lỗi. Hãy hỏi xem bạn có thể đóng góp được gì. Điều đó chắc chắn là quan trọng hơn nhiều.

Bản tính con người là thích chỉ trích?

Ngày 13 tháng 10 năm 2015

Tôi tình cờ nhận được câu hỏi từ một đồng nghiệp đại khái rằng: “Anh em làm kỹ thuật rất hay chỉ trích. Họ thường luôn nhìn vào điểm xấu và chỉ trích. Có thể làm gì để thay đổi việc này không? Hay đó là một sự thật cần phải chấp nhận?” Một câu hỏi / nhận xét thú vị, rất thực tế.

Tôi cũng đã từng như vậy, chỉ vài năm trước đây. Dù vẫn tự xem mình tích cực hơn nhiều người, nhưng vẫn có rất nhiều lúc thích chỉ trích. Theo tôi, có lẽ không phải do dân kỹ thuật. Mà nó là do bản tính chung của con người: Thích chỉ trích, thích nhìn vào mặt tiêu cực. Một phần là do lo âu, sợ hãi về sự bất định của cuộc sống này. Một phần là do nhu cầu về sự an toàn, bình an cho cuộc sống chúng ta. Điều này không phải là một sự thật đáng ngạc nhiên. Số phần trăm con người tích cực không phải là phổ biến, theo như tôi có thể quan sát, từ Đông sang Tây (thấy chưa, tôi cũng vẫn còn nhìn vào điểm tiêu cực đấy thôi, ngay lúc này và bây giờ).

Về khía cạnh tâm lý thì nguyên nhân sâu xa của việc chỉ trích là do tính sân hận, nóng nảy có sẵn trong người. Nên thấy việc thì hay so sánh, hơn thua, ngã mạn. Và chỉ trích có vẻ như sẽ xoa dịu được sự khó chịu đó. Nhưng sự thực thì nó không thể xoa dịu được cơn nóng trong lòng và làm cho nó dịu đi. Mà ngược lại, chỉ trích sẽ có xu hướng để lại hậu quả ngày càng xấu hơn. Bản thân ngày chỉ càng thấy nặng nề hơn với những suy nghĩ làm kiệt sức chính mình. 

Theo tôi, mỗi một chúng ta nên tỉnh táo với thói quen vô cùng có hại này.

  • Dứt khoát cần phải “tuyển” cho mình những người bạn tích cực. Luôn không ngừng tưới tẩm tinh thần tích cực vào suy nghĩ của chúng ta từ chính những con người này, cũng như qua sách vở, phim ảnh, âm nhạc,…
  • Chúng ta nên tìm cách để mọi người xung quanh biết quan điểm của chúng ta: Là không hứng thú với việc tham gia chỉ trích. Mặc dù chúng ta tôn trọng phát biểu, suy nghĩ, và ý kiến của mọi người, nhưng mọi người cũng nên biết xu hướng của chúng ta, là duy trì tính tích cực trong hành động, suy nghĩ và lời nói.
  • Thông qua hành động của chính chúng ta để thể hiện cho những người xung quanh về việc chỉ trích tiêu cực chắc chắn không mang lại lợi ích lâu dài. Chắc chắn luôn luôn có cách để nhìn nhận vấn đề một cách tích cực hơn và vẫn có thể đóng góp được nhất định cho những thách thức, khó khăn mà chúng ta đang phải đối mặt. Bạn có thể giữ cho mình một tâm hồn cởi mở để có thể thay đổi cách nhìn. Hoặc ít ra, cũng có thể thay đổi thái độ, suy nghĩ. Để thoải mái hơn trong cuộc sống. Để bảo toàn năng lượng nhằm đóng góp vào những việc chúng ta có thể thay đổi được.

Tôi hy vọng chính bằng những hành động cụ thể, chúng ta sẽ gửi được một thông điệp mạnh mẽ hơn đến mọi người xung quanh. Và tôi cũng đang cố gắng làm việc này thông qua việc viết bài chia sẻ trong chuỗi bài Sống tích cực ở đây: https://viethungnguyen.com/category/song-tich-cuc/.

Đừng đánh mất niềm tin tốt đẹp ở cuộc đời này

Ngày 24 tháng 07 năm 2014

Trong thời đại công nghệ ngày nay, chắc chắn rằng mỗi một chúng ta đang đứng giữa quá nhiều thông tin từ các phương tiện truyền thông (tivi, báo, đài), từ Internet (mạng xã hội, các kênh thông tin điện tử). Điều đáng lo ngại là nếu các bạn lướt qua các kênh thông tin này, sẽ thấy chúng ta đang bị quá tải với những câu chuyện xoay quanh scandal, những yếu kém của chính phủ, sự băng hoại đạo đức, những vụ án ly kỳ và rùng rợn, sự giàu sang của một số cá nhân, các vụ tai nạn, ngược đãi trẻ em, bạo lực gia đình, sự yếu kém của giáo dục, y tế và vô số những câu chuyện vô thưởng vô phạt khác, … mà chắc chắn khi bạn đọc xong các thông tin này, chúng sẽ gieo các cảm giác lo lắng, bất an, sợ hãi, mất niềm tin vào những gì đang xảy ra xung quanh bạn, mất niềm tin vào cuộc đời này.

“Nhưng mà, có quá nhiều chuyện đáng lo ngại xảy ra ngoài kia… và nó ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của chính chúng ta…” Sự lo ngại này là hợp lý, không có gì phải bàn cãi. Nhưng tôi đề nghị các bạn đừng để những sự lo lắng này lấy mất đi niềm tin của bạn ở cuộc đời này: một niềm tin về tính nhân văn của con người, niềm tin về sự tốt bụng của con người, niềm tin về việc mọi thứ luôn xảy ra theo một chiều hướng đi lên, tốt đẹp hơn, một niềm tin tích cực.

Vì sao? Khi bạn mất niềm tin này cũng chính là lúc bạn dần đánh mất chính mình. Bởi nếu bạn không có các niềm tin tích cực này thì các niềm tin tiêu cực sẽ chiếm lấy tâm hồn bạn. Và khi đó, bạn sẽ luôn nhìn cuộc đời với một ánh mắt hoài nghi, tiêu cực. Chắc chắn rằng dưới cặp “mắt kính” đó, bạn sẽ luôn tìm thấy hoài nghi, tiêu cực, lo âu, sợ hãi. Và đó chính là lý do bạn luôn ở trong một tình trạng mà bạn không thể tập trung để có thể làm việc tốt hơn, yêu thương tốt hơn, cống hiến tốt hơn. Bạn sẽ đánh mất chính tiềm năng và sự tốt đẹp trong con người bạn.

Đừng để sự quá tải thông tin tiêu cực kia lấy đi niềm tin của bạn. Hãy dừng lại, bớt “tiêu thụ” những thông tin đó. Việc đọc và xử lý quá nhiều những thông tin tiêu cực sẽ không mang lại cho bạn sự an toàn trong cuộc đời này. Nếu bạn cũng tận dụng chính Internet để tìm các câu chuyện mang tính nhân văn, các con người và tổ chức đang âm thầm và lặng lẽ làm những công việc có ý nghĩa cho cuộc đời này, bạn sẽ chợt nhận ra những thông tin này cũng rất nhiều. Nó chỉ không được đài báo và mọi người lăng xê thôi. Và chính từ những câu chuyện ý nghĩa và thấm đẫm tình người này, các bạn có thể vun trồng sự tích cực trở lại. 

Hãy đứng dậy, đi ra ngoài, gặp gỡ và nói chuyện với những con người tích cực (các nhà hoạt động xã hội, cộng đồng, những con người vượt lên trên được sự ích kỷ và quyền lợi cá nhân nhằm cống hiến cho những người xung quanh). Nếu bạn để ý và có tâm tìm kiếm, bạn sẽ dần thấy và biết nhiều người như vậy. 

Hãy tìm những bộ phim, những cuốn tiểu thuyết, những cuốn sách nói về những con người với một tấm lòng nhân hậu, vĩ đại. Hãy đọc, sống, và để tâm hồn chúng ta được tưới tẩm bởi những câu chuyện này.

Hãy vun trồng và xây dựng niềm tin tốt đẹp ở cuộc đời thông qua tiếp xúc và làm việc với những con người và câu chuyện tích cực. Để bạn không tự đánh mất chính mình.

1000

Ngày 17 tháng 06 năm 2014

Tôi tình cờ nghe được câu nói: “Có đến 1000 lý do để bạn không làm một việc gì đó. Và cũng có chừng đó số lượng lý do để thuyết phục bạn làm một việc gì đó.” từ một đồng nghiệp của tôi. Câu nói mang một thông điệp khá đơn giản, nhưng mạnh mẽ.

Nếu bạn không thích một điều gì đó, hoặc bạn tin một điều gì đó là không đúng, là sai rồi thì bạn sẽ có xu hướng thấy được đến 1000 lý do thuyết phục bạn không làm điều đó. Và cũng như vậy cho điều ngược lại. Vấn đề là nếu nhỡ may, suy nghĩ của bạn và niềm tin của bạn không đúng thì sao?

Để giải bài toán này, tôi đề nghị các bạn một số việc như sau:

  • Luôn giữ cho mình một tấm lòng rộng mở, cái tôi nhỏ lại. Và nên luôn ghi nhớ rằng, có thể bạn chưa biết nhiều thứ trên cuộc đời này. Điều đó sẽ giúp cho bạn có một tinh thần cởi mở hơn.
  • Cố gắng giữ cho bạn một tinh thần tích cực khi suy nghĩ về bất cứ điều gì, đặc biệt là những khó khăn mà bạn đang gặp phải.
  • Hãy nên tỉnh táo và tự hỏi bạn về những gì bạn đang làm, những điều bạn đang tin, rằng liệu việc các bạn đang làm và tin có gây hại cho ai không? Thậm chí có gây hại cho chính bản thân bạn hay không? Đôi khi lòng tham muốn và sự giận dữ cũng như sự thiếu hiểu biết có thể làm hại bạn mà bạn không hề nhận ra.
  • Nếu bạn đang giận dữ, không bình tĩnh thì không nên quyết định gì cả. Hãy để cho đầu óc bình tĩnh trở lại, trước khi đưa ra bất cứ quyết định nào. Bạn chỉ có thể nhìn thấy mọi việc rõ ràng và sáng sủa với một đầu óc an định và với một sự hiểu biết.

Một tấm lòng rộng mở, tinh thần tích cực, không xâm hại ai, kể cả bản thân bạn, bình tĩnh và hiểu biết, đó là chìa khoá giúp bạn nhìn nhận vấn đề tốt hơn. Và sau đó 1000 sẽ có tác dụng tích cực.

THAY CHO LỜI KẾT

Nếu bạn đã đọc đến dòng này, tôi hy vọng bạn có thể cảm nhận được thông điệp mà tôi gửi gắm trong từng bài viết, từng khoảnh khắc hạnh phúc và ý nghĩa mà tôi có được trong cuộc sống.

Trước khi dừng lời, tôi xin có lời cảm ơn người bạn đời của tôi cùng với gia đình của tôi, những người đã tạo điều kiện và là nguồn cảm hứng bất tận để tôi có thể sống tốt hơn và ý nghĩa hơn mỗi ngày. Tôi một lần nữa xin cảm ơn người bạn đời của tôi, xin cảm ơn chị Trinh, chị Hường, những người đã giúp tôi vô điều kiện trong việc đọc bản thảo, chỉnh sửa, và phản hồi, nhằm giúp hoàn thiện cuốn sách một cách chỉn chu nhất.

Như có chia sẻ ở đầu sách, những gì tôi viết và đăng ở trang web của tôi hoàn toàn không quá chú ý đến việc ai sẽ đọc. Tôi cứ viết theo cảm nhận của tôi vào từng thời điểm. Tôi cứ thế ghi lại những suy nghĩ của tôi, ghi lại những khoảnh khắc hạnh phúc và ý nghĩa trong cuộc đời của tôi. Và rồi vào một buổi chiều hè muộn cuối tháng 07/2019, tôi có dịp ghé thăm và đối ẩm với người bạn, cũng là đồng nghiệp cũ trên bãi biển vịnh Cam Ranh. Một buổi tối bình yên. Hai anh em tận hưởng những món ăn ngon, lai rai mỗi người một lon bia, và cùng ngắm vầng trăng sáng tỏ, từ từ nhô ra khỏi một quầng mây dày sẫm màu. Thật đẹp và bình yên. Qua câu chuyện, tôi biết được rằng các lời khuyên của tôi, cách tôi hành xử đã đóng một vai trò quan trọng trong việc anh bạn của tôi có được cuộc sống ngày hôm nay. Một cuộc sống độc lập về tài chính, tự do về thời gian, và được là chính mình – một cuộc sống hạnh phúc. Tôi vui mừng và xúc động khi biết mình đã đóng góp được vào hạnh phúc của người khác theo cách như vậy. Và thực ra, tất cả những gì tôi khuyên và chia sẻ đến anh ấy đều đã có sẵn ở trên trang web của tôi. Chỉ có điều, nó nằm yên và lặng lẽ ở đó.

Bất ngờ, tôi thấy mình cần phải chia sẻ nhiều hơn các suy nghĩ này đến với mọi người. Và một cách “manh động” nhất, nhiều cảm hứng nhất, nhanh chóng nhất, tôi ngồi xuống với chiếc Macbook, tập hợp lại các bài viết từ trang web của tôi. Và kết quả là cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay.

Được sống cuộc sống của chính mình, được là bản thân mình, thành thật được với bản thân mình là một thử thách lớn cho bất cứ ai, tôi nghĩ vậy. Bù lại, phần thưởng đợi chờ đằng sau đó chính là món quà vô giá có tên là Hạnh phúc mà bạn có thể có được trong cuộc sống này. 

Tôi tin rằng, chỉ những ai hiểu được các qui tắc vận hành thân và tâm một cách sâu sắc và hành xử dựa trên việc tôn trọng và tuân theo các qui tắc tự nhiên này mới có thể có được một cuộc sống hạnh phúc và viên mãn. Cuộc sống đó không dứt khoát phải là một cuộc sống mà giây phút nào cũng là những giây phút cao trào, mãn nguyện. Cuộc sống đó chắc chắn vẫn còn rất nhiều những thử thách, đau khổ, và bất toại nguyện. Nhưng tôi tin rằng khi được là chính mình, mỗi ngày bạn sẽ có nhiều hơn những giây phút hạnh phúc và tích cực.

Chúng ta hạnh phúc hơn không phải bởi vì chúng ta tránh né hoặc “đàn áp” được khổ đau. Chúng ta hạnh phúc hơn bởi vì chúng ta có thể hiểu được sâu sắc bài học mà mỗi một khó khăn, thử thách mang lại cho chúng ta. Sâu sắc hơn, trưởng thành hơn để chúng ta có thể chấp nhận được thực tế đã và đang xảy đến với chúng ta. Và từ đó có thể chọn cho mình cách phản ứng lại một cách tích cực nhất, có lợi ích nhất. 

Chúng ta chỉ có thể sống trong giây phút hiện tại, ở đây và ngay bây giờ. Quá khứ và tương lai chỉ là những vọng tưởng. Mặc dù chúng ta không thể thay đổi quá khứ, chúng ta hoàn toàn có thể có được những ảnh hưởng tích cực đến tương lai của chính mình, thông qua việc gieo trồng những suy nghĩ, hành động và lời nói ở hiện tại. Tự do đích thực là sự tự do lựa chọn cách phản ứng trong giây phút hiện tại này. Chính những suy nghĩ, hành động và lời nói tại đây, ngay bây giờ mới có thể có tác dụng chữa lành các vết thương trong quá khứ, cũng như gieo các hạt mầm hạnh phúc, mà theo thời gian sẽ ra hoa kết trái ngọt ngào. Đó là quyền tự do tối thượng của chúng ta. Đó cũng là trách nhiệm cá nhân của chúng ta – trách nhiệm nắm lấy cơ hội của mình trong mỗi một giây phút hiện tại để có thể định hướng, thay đổi và vượt lên chính mình. Để về với bến bờ của sự bình an, tĩnh lặng và hạnh phúc.

Điều gì sẽ làm bạn hạnh phúc? Bạn muốn sống cuộc sống của bạn như thế nào trong 1 năm tới, 3 năm tới, 5 năm tới, 20 năm tới, và cho đến khi bạn 80 tuổi? Hãy nghiêm túc trả lời câu hỏi đó cho bản thân mình. Một câu trả lời đúng đắn sẽ dẫn dắt bạn đến được với bến bờ hạnh phúc, tôi tin là như vậy.

Xin hẹn gặp lại các bạn trong cuốn sách kế tiếp, Hành trình hạnh phúc 1.0, cuốn sách mà tôi ấp ủ đã nhiều năm nay. Cầu mong mọi thuận lợi và an lành đến với các bạn.

Advertisements

Chuyên mục