Tôi có biết về ghế ngồi thiền kiểu Nhật từ lúc mới tìm hiểu về thiền cho đến giờ, nhưng lại chưa bao giờ có ý định thử cả. Bởi vì, tôi vẫn cảm thấy nó không phải “original”, không phải là những gì mà Đức Phật và chư tăng sử dụng từ thời xa xưa. Nhưng gần đây, bởi vì tò mò, tôi lại lọ mọ mua về thử sử dụng.
Đầu tiên, tôi “tậu” về cái ghế ở trên cùng trong hình dưới, mà tôi sẽ tạm gọi nó là ghế (1), và các ghế kế tiếp là (2), (3), và (4). Thật bất ngờ, trải nghiệm đầu tiên trong khoá thiền là tôi thấy tỉnh táo hẳn. Có lẽ một phần là do hưng phấn của lần sử dụng đầu tiên. Tuy nhiên, cảm nhận thêm thì tôi thấy rằng, do bởi mông được đặt cân bằng hầu như là hoàn hảo lên mặt ghế so với việc không thể cân bằng đều được nếu ngồi xếp hai chân và tựa mông lên gối thiền, chân thì chịu rất ít lực tì đè khi chỉ cần thả lỏng nhẹ nhàng tiếp đất, nên cơ thể sẽ được thoải mái, thư giãn dễ dàng hơn. Tôi cho rằng đó là lý do giúp cho việc duy trì tỉnh táo trong khoá thiền được thuận lợi hơn. Tuy nhiên, với ghế (1), sau khi ngồi một thời gian thì tôi gặp phải vấn đề là một bên lưng bên phải, dọc theo xương sống, có xu hướng hơi căng do độ nghiêng của ghế không phù hợp với cơ thể của tôi. Lưu ý rằng, đây chỉ là ý kiến chủ quan và dựa trên cơ thể của tôi, chứ thiền sinh khác có thể không gặp phải vấn đề này. Cụ thể hơn thì do mặt ghế phẳng, trơn, với độ nghiêng, nên mông sẽ có xu hướng trượt xuống. Khi đó, để duy trì tư thế, lưng sẽ có xu hướng căng lên. Đó là lý do tôi gặp phải vấn đề với lưng. Nếu để lâu ngày thì sẽ không tốt cho lưng. Nên tôi lại tiếp tục thí nghiệm bằng cách “tậu” thêm (2), (3), và (4) để thử xem kiểu ghế như thế nào thì sẽ phù hợp với tôi.

Ghế số (2) và số (3) khác với ghế số (1) là mặt ghế được uốn cong và ôm sát hơn vào mông. Đó cũng là một lợi điểm khác để giúp việc ngồi được thoải mái hơn. Ghế số (2) thì không có độ nghiêng về phía trước, là ghế bằng, trong khi ghế số (3) thì có nghiêng về phía trước, tuy nhiên độ nghiêng ít dốc hơn ghế số (1). Ghế số (4) thì cơ bản giống ghế số (1) với mặt ghế bằng, không uốn cong, nhưng thấp hơn, và ít dốc hơn. Sau một thời gian ngồi thử luân phiên các ghế thì tôi thấy rằng ghế số (4) có vẻ ổn nhất, với độ dốc ít hơn và thấp hơn xuống sàn. Ghế số (3) cũng ổn, nhưng ghế tôi có trong hình hơi cao, do đó ngồi lâu cũng không được thoải mái. Vì vậy, cuối cùng tôi lại tìm thêm 1 cái ghế khác tương tự với ghế số (3), nhưng thấp hơn như trong hình dưới mà ở đây tôi tạm gọi là ghế số (5). Với độ cong vừa ôm trọn mông và độ nghiêng + độ cao vừa phải, tôi thường ngồi thiền với ghế này nhất. Và kế đến là ghế số (4). Tôi có thể sử dụng luân phiên ghế số (4) và (5).

Kết luận, tôi đề nghị những ai lâu nay sử dụng gối thiền để ngồi kê mông khi thiền ngồi thì nên cân nhắc thử ghế ngồi thiền kiểu Nhật. Bởi vì, theo tôi, về lâu dài nó vẫn có lợi hơn do thế ngồi được cân bằng hơn, không ảnh hưởng đến lưng. Hoặc khi lớn tuổi, lưng bị lão hoá thì tôi nghĩ rằng ghế ngồi thiền kiểu Nhật sẽ hỗ trợ việc ngồi được dễ dàng hơn. Tuy nhiên, các bạn sẽ cần phải thí nghiệm để tự chọn cho mình một cái ghế phù hợp mà cụ thể là chọn độ nghiêng mặt ghế, độ cao của ghế, và mặt ghế phẳng hay cong phù hợp với cơ thể của bạn, mặc dù vẫn có thể tham khảo trường hợp cá nhân của tôi như trên. Các bạn có thể tìm kiếm trên Google theo từ khoá “ghế ngồi thiền kiểu Nhật” để tìm xem có chỗ nào bán và mua thử nhé.
Viet Hung | A Happiness pursuer | Author of The Happiness Journal, Tản mạn về Hạnh phúc and NGẪM CAFÉ
Sách tôi dịch: Trái tim thiền Phật giáo, Thiền cho người mới bắt đầu, Nổi loạn và tự do, Bài chú giải Kinh Mangala Sutta, Sức mạnh của sự hoài nghi và thiền chánh niệm (Vipassana), Những nguyên lý để sống hạnh phúc, Chúng ta đang sống vì điều gì?, Sự cho đi và Tình thương yêu, “Lấy tâm mình làm bạn của chính mình”
Get your source of inspiration and motivation toward reaching happiness here: https://www.viethungnguyen.com