3 điều bạn cần phải làm lành cho bản thân mình

Lời người dịch: Trong khi tìm hiểu về chương trình MBSR (Mindfulness-Based Stress Reduction, chương trình Giảm căng thẳng dựa trên nền tảng chánh niệm), tôi tình cờ biết đến Bob Stahl qua các bài chia sẻ của ông. Dưới đây là một trong những bài chia sẻ giản dị nhưng lại sâu sắc và đầy ý nghĩa của Bob, với những câu chuyện động tâm. Tôi đã dành thời gian để ghi xuống nhanh bản tiếng Anh cũng như dịch nhanh bài chia sẻ này sang tiếng Việt. Xin dành tặng cho những ai thấy phù hợp. Các bạn có thể nghe thẳng bài nói trong Youtube video bên dưới hoặc tham khảo bản ghi xuống tiếng Anh ở ngay sau phần dịch Việt.

Có 3 thứ chúng ta cần phải bắt đầu làm lành: Làm lành với bản thân mình, làm lành với những người mình đã làm tổn thương, làm lành với những người đã làm mình tổn thương. Tất cả đều “khó nhai” nhưng lại là việc cần làm để mang lại bình yên và hạnh phúc ở trong tâm mình, để sống một cuộc sống ý nghĩa và sâu sắc hơn. Những câu chuyện Bob chia sẻ ở trong bài nói thật hay và ý nghĩa cho bất cứ ai. Enjoy reading!

Việt Hùng

3 điều bạn cần phải làm lành cho bản thân mình

Bài chia sẻ của Tiến sĩ, Thiền sư Bob Stahl

Bạn biết đấy, tôi nghĩ rằng ở trong vai trò làm người, chúng ta có thể rất nhạy cảm. Tôi chắc chắn là mình thuộc kiểu người rất nhạy cảm. Tôi có thể nhớ rõ những lúc cảm xúc của mình bị tổn thương hoặc bị nhìn nhận sai lầm, cũng như những lúc dễ dàng tự ôm vào lòng mình các mối hận thù và oán giận đến dường nào. Tôi thích nói đùa kiểu như: Ừ, tôi thì luôn giữ bên mình một cuốn sổ dày cộp ghi lại tất cả những người đã làm hại tôi, bằng những dòng chữ nhỏ xíu, trong suốt cả cuộc đời mình. Và đó là một cuốn sổ rất dày. Có lẽ nhiều người trong chúng ta thấy mình ở trong hình ảnh đó. Chúng ta là con người. Tuy nhiên, làm thế nào để chúng ta bắt đầu hoà giải với chính bản thân mình đây? Tôi nói điều này ra một cách rất chân thành. Một trong những khát vọng sâu sắc nhất của tôi là vào lúc lâm chung, tôi sẽ làm lành được với chính mình, với người khác và với cả thế giới này. Và chính bởi vì khát vọng đó, nó chỉ cho tôi thấy công việc nội tâm sâu sắc mà tôi cần phải làm để làm lành với chính mình.

Tôi có một người mẹ vợ đặc biệt tên là Charmaine. Bà ấy đã qua đời và là một vị thầy có ảnh hưởng rất lớn đối với tôi. Mẹ vợ tôi chắc chắn đã có rất nhiều niềm vui, có một gia đình hạnh phúc với nhiều con cháu. Bà ấy rất được mọi người yêu thương, bởi vì bà là một người giàu tình cảm. Bà ấy thường viết thiệp chúc mừng sinh nhật hoặc thiệp chúc mừng ngày lễ cho chúng tôi. Ở cuối thiệp, bà ấy luôn ký tên với dòng chữ:

Con thật đặc biệt. Yêu con!
Mẹ

Đó là con người của bà ấy, luôn động viên và cho mọi người biết rằng tất cả những người thân yêu của bà đều là những con người đặc biệt. Một di sản tuyệt vời! “Con thật đặc biệt. Yêu con!” Và tất nhiên là người mẹ này cũng có nhiều thử thách của riêng mình trong cuộc sống. Chồng của bà ấy, cha của vợ tôi, đã bỏ đi, bỏ rơi bà, ngoại tình. Đó là một biến cố rất đau đớn. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ thấy Charmaine than phiền hay oán giận về việc đó. Tôi không biết làm thế nào bà ấy lại có thể làm được điều đó. Tôi không nghĩ bà ấy là một thiền sinh. Không biết bằng cách nào, nhưng tôi thấy bà ấy không hề oán hận người chồng cũ của mình, người mà chắc chắn đã để lại một nỗi đau sâu sắc cũng như một gia đình tan vỡ. Không chỉ không thấy bà ấy oán hận không thôi, mà tôi còn trực tiếp thấy rằng, bà ấy luôn hy vọng ông chồng cũ của mình vẫn ổn, rằng mọi thứ tốt đẹp với ông ấy. Điều đó đối với tôi thật là tuyệt vời, khi được ở gần bên một con người có trái tim đẹp đẽ như vậy. Và tôi thấy mình cũng muốn được như thế.

Vì vậy, đối với tôi, việc làm lành cho bản thân mình là một điều vô cùng đặc biệt. Tôi cho rằng, thực hành chánh niệm có thể thực sự giúp ích rất nhiều trong việc hướng tới bước khởi đầu của nỗ lực làm lành. Và tôi đã nhận ra được ba điều rất quan trọng mà chúng ta cần phải chú trọng trong việc thực hành chánh niệm để bắt đầu tiến trình làm lành cho bản thân mình.

Điều đầu tiên là bắt đầu từ ngay ở bên trong chính mình. Có lẽ là do bởi bị định khuôn, do bởi cách được nuôi dạy lớn lên, do bởi những lúc chúng ta xấu hổ, bị làm cho cảm thấy thật nhỏ bé, bị sỉ nhục, do bởi những thông điệp kiểu như: “Mày hát không hay”, “Mày không thông minh”, “Mày sẽ không thành công”… tất cả những thông điệp khác nhau kiểu như vậy, những thứ chúng ta có thể đã trải nghiệm trong cuộc sống, đã tạo nên một hình ảnh tự quán chiếu về một cái tôi thấp kém, không có giá trị. Tôi nhớ một người phụ nữ đã từng tham gia một khoá thiền với tôi ở New Zealand, kể về mẹ của mình. Điều duy nhất cô ấy nhớ về mẹ của mình là câu nói của bà ấy, rằng: “Ước gì tao chưa bao giờ có mày ở trên đời này”. Đây là một trường hợp rất cực đoan. “Ước gì tao chưa bao giờ có mày ở trên đời này”. Hãy tưởng tượng một đứa trẻ lớn lên với một người mẹ nói với cháu như vậy. Điều đó đã gây ra một vết thương sâu đậm ở trong cá tính của cô ấy và khiến cô ấy cảm thấy mình không có giá trị. Tuy nhiên, trong khóa thiền mà tôi dạy, chúng tôi cùng thực hành với nhau, và tôi đã hỏi cô ấy: “Vậy, cô làm nghề gì?” “Tôi là một nữ hộ sinh”. Hóa ra là trong công việc chuyên môn của mình, cô ấy đã hộ sinh cho có lẽ là hơn một nghìn em bé. Rồi cô ấy bắt đầu trải nghiệm được một cảm nhận rằng: “Có lẽ là mình ổn” và bắt đầu hành trình chữa lành. Những tổn thương như vậy thường xảy ra từ rất sớm trong cuộc đời, khi chúng ta bắt đầu hình thành nhân cách và cá tính, một cảm giác không có giá trị.

Jon Kabat-Zinn, người tạo ra MBSR, và vợ của ông ấy, Myla, đã viết một cuốn sách tuyệt vời về việc nuôi dạy con trong chánh niệm. Tên tiếng Anh của cuốn sách là “Everyday Blessings: Mindfulness for Parents” (Những phước lành mỗi ngày: Chánh niệm cho bậc làm cha, mẹ). Đó là một cuốn sách hay. Trong cuốn sách này, họ chia sẻ ba điều rất quan trọng trong việc giúp nuôi dạy con cái. Hai điều đầu tiên rất dễ hiểu, bao gồm chấp nhận chúng, và thứ hai, là có thật nhiều sự đồng cảm và quan tâm đến chúng. Điều thứ ba là một từ mà tôi không thường dùng đến: “Chủ quyền”. Ở đây, ý của họ về từ “chủ quyền” là tôn trọng bản chất tự chủ của con bạn, giúp chúng lớn lên với nhiều tự tin và linh hoạt hơn. Nếu điều ngược lại xảy ra, khi chúng không được truyền cảm hứng để tự tin, khi chúng xấu hổ và cảm thấy nhỏ bé, những đứa trẻ sẽ lớn lên với cảm giác dễ bị kích động và dễ bối rối hơn. Bạn biết đấy, điều đó thật thú vị.

Vợ chồng tôi rất may mắn. Chúng tôi sống ở California, tại Santa Cruz này, ở trong vòng tròn nhỏ của gia đình mình và khá an toàn trong đại dịch. Chúng tôi không đi ra ngoài nhiều, ngoại trừ đi dạo. Chúng tôi rất may mắn vì con trai và con dâu của chúng tôi đang sinh sống cùng với chúng tôi. Và các cháu vừa mới có em bé sáu tuần trước. Như vậy, đây là lần đầu tiên chúng tôi làm ông bà. Có thể lát nữa tôi sẽ khoe một vài bức ảnh. Và tôi rất hào hứng khi được làm ông. Con trai út của chúng tôi cũng ở đây cùng với chúng tôi. Vì vậy, cả gia đình chúng tôi đang ở bên nhau trong thời điểm không thể nào tin nổi này (đại dịch Covid). Nhưng có một điều đặc biệt khiến tôi rất ấn tượng. Tôi đang ở cùng với một đứa trẻ chỉ mới sáu tuần tuổi. Thật tuyệt vời khi được ở bên cạnh một sinh linh bé nhỏ, một chúng sinh chưa hoàn toàn định hình được cá tính và nhân cách của mình. Chắc chắn là điều đó sẽ xảy ra. Cháu bé sẽ có cá tính và nhân cách riêng của mình, và sẽ sống cuộc đời của mình. Nhưng ngay lúc này đây, giống như cách Kabat-Zinn nói về quyền tự chủ, cháu trai chúng tôi, tên là Silas, cháu nó trọn vẹn là chính mình, mà không hề tự phán xét bản thân mình. Ví dụ, cháu có thể ngồi ngay đây với tôi, ở trong vòng tay của tôi và đi vệ sinh ngay trước mặt tất cả mọi người ở trên Zoom. Và có lẽ cháu thậm chí sẽ chẳng quan tâm gì lắm. Cháu có thể nôn, có thể tè, có thể khóc, có thể cười, cháu bé chỉ đang là chính mình, một đứa trẻ. Chúng chưa từng bị xấu hổ, bị làm nhục và bị coi thường. Vì vậy, chúng ta hẳn sẽ có một cảm nhận về quyền tự chủ vô cùng đẹp đẽ này ở trẻ sơ sinh. Có lẽ đó là lý do tại sao chúng ta lại yêu thương chúng nhiều đến vậy. Chúng chỉ đơn giản là chính mình. Không có sự xấu hổ. Điều đó sẽ đến sau này. Nhưng chúng ta có thể thấy tầm quan trọng của việc chăm sóc những sinh linh non nớt này. Chúng rất dễ bị tổn thương. Chúng ta phải chăm sóc chúng thật cẩn thận và nhẹ nhàng. Để chúng bắt đầu phát triển mạnh mẽ và tự tin.

Tôi nhớ hồi còn nhỏ, một người chú thường hay trêu chọc và gọi tôi bằng những cái tên kỳ quặc mỗi khi tôi đến thăm nhà bà ngoại mình. Tôi nhớ có lúc mình đã cảm thấy rất xấu hổ. Tôi thậm chí còn không muốn đến nhà bà ngoại nữa. Tôi chỉ muốn trốn đi. Chú ấy cho rằng chỉ là chuyện trêu đùa thôi. Nhưng đó lại là một trải nghiệm khiến tôi xấu hổ. Điều tôi muốn nói ở đây là, khi còn bé chúng ta rất dễ bị ảnh hưởng. Mãi đến nhiều năm sau này, tôi mới nhận ra rằng chú ấy thật sự đã nói những điều rất không hay với tôi. Khi còn là trẻ con, đôi khi chúng ta vô tình bị xấu hổ, cảm thấy nhỏ bé và bắt đầu hình thành cá tính mà ở trong đó chúng ta cảm nhận rất nhiều sự tự ghét bỏ bản thân mình, sự thiếu tự tin, không đủ năng lực hoặc sự kém cỏi. Chúng ta được định khuôn thông qua những trải nghiệm của mình. Vì vậy, một trong những bước đầu tiên trong tiến trình làm lành là bắt đầu làm lành với chính bản thân mình.

Carl Jung, một nhà tâm thần học người Thụy Sĩ, có một phát biểu rất mạnh mẽ rằng: “Tôi có thể cho người đói ăn và tha thứ cho sự xúc phạm. Tôi có thể học cách yêu thương kẻ thù của mình và đó là những phẩm hạnh tuyệt vời. Nhưng nếu tôi phát hiện ra rằng, những kẻ ăn xin nghèo đói nhất cũng như những kẻ xúc phạm vô liêm sỉ nhất đều ở ngay bên trong tôi thì sao? Khi đó, tôi cần những vòng tay của chính lòng tốt của mình, rằng chính tôi và kẻ thù cần phải được yêu thương”. “Chính tôi và kẻ thù cần phải được yêu thương”. Đôi khi, chúng ta có một cái nhìn thật tiêu cực về bản thân mình. Tôi nhớ có lần ở trong một lớp học MBSR, một người phụ nữ trạc tuổi tôi, khoảng 60 tuổi, đã kể lại trong đau khổ rằng, bà ấy không nhớ nổi một ngày nào trong suốt cuộc đời trưởng thành của mình mà bà ấy không tự gọi mình là một kẻ xấu xa. Thực ra, bà ấy dùng một từ chửi thề. Tôi sẽ không nói ra từ đó làm gì. Nhưng nó khá là thô lỗ. Tôi đã lẩm nhẩm trong đầu rằng: “Ồ, không một ngày nào trong cuộc đời trưởng thành của mình mà bà ấy không tự gọi mình một cách tồi tệ như vậy”. Một người khác thì chia sẻ rằng: “Tôi không tự gọi mình như vậy, nhưng tôi lại tự gọi mình là ngu ngốc”, hoặc: “Tôi tự gọi mình là xấu xí”, hoặc: “Tôi tự gọi mình là thằng đần”. Thật là khó tin, khi lần lượt nghe những lời tự căm ghét bản thân mình như vậy. Vấn đề là không phải ai trong chúng ta cũng sinh ra đã là như vậy. Nó đã được chúng ta thu nạp vào người, trong khi chúng ta thì lại không biết điều gì tốt đẹp hơn. Làm sao chúng ta có thể biết điều gì tốt đẹp hơn được? Chúng ta vẫn còn bé nhỏ và đang hình thành cá tính và nhân cách của mình.

Điều tuyệt vời là những gì đã được thu nạp vào người thì cũng có thể được buông bỏ. Và cách để buông bỏ những điều đó là trở nên chánh niệm, trở nên hay biết. “Ồ, xem này, tôi lại làm điều này với bản thân mình. Tôi trở thành kẻ thù của chính mình. Và thực ra, nếu tôi nói chuyện với người khác như cách mà mình đang nói chuyện với chính mình, thì có lẽ tôi sẽ chẳng có mấy bạn bè cả.” Đó là một hành trình quan trọng để bắt đầu làm lành với trái tim của chính mình. Và điều này đến từ chánh niệm, bởi vì chánh niệm giúp chúng ta nhìn một cách rõ ràng hơn những nơi mà chúng ta tự phá hoại bản thân mình, do bởi sự định khuôn của chúng ta, do bởi cách chúng ta được dạy dỗ, do bởi cách chúng ta tường thuật lại câu chuyện của mình. Chúng ta bị giam cầm trong câu chuyện của chính mình mà không nhìn thấy bất kỳ một con đường nào khác. Tuy nhiên, với chánh niệm, hay biết, chúng ta bắt đầu nhận ra: “Ồ, xem này. Hãy nhìn xem cách mình đang nói chuyện với chính mình trong giây phút hiện tại này. Mình có nói năng như thế này với người khác không? Mình đã thu nạp điều này ở đâu? À, đây chỉ là những kinh nghiệm đã được thu nạp vào”. Cần nhắc lại rằng, những gì có thể được thu nạp vào bên trong chúng ta thì cũng có thể được buông bỏ, khi chúng ta tỉnh ngộ ra, khi chúng ta bắt đầu nhìn thấu những câu chuyện đã trói buộc mình theo một cách nào đó. Như vậy, đây là hành trình bắt đầu làm lành với những lần chúng ta tự trách móc bản thân mình. Hành trình đó bao gồm một nỗ lực sâu sắc của việc thực hành chánh niệm và hay biết, để bắt đầu thừa nhận những câu chuyện, những lời tự thuật mà mình đã tự đồng hoá với chúng, và để khám phá ra rằng, đó không phải là tất cả những gì về mình. Còn nhiều điều về chúng ta hơn thế nữa.

Có một bài thơ của vùng Caribbean, có tên là “Yêu thương tiếp nối yêu thương”. Tôi sẽ đọc cho bạn nghe một vài câu thơ. Bởi vì, bài thơ này diễn đạt rất hay về việc yêu thương chính bản thân mình.

Rồi sẽ đến lúc, với một niềm hân hoan,
Bạn sẽ chào đón bản thân mình đến trước cánh cửa của chính mình,
ở trong cái gương của chính mình,
người này sẽ mỉm cười chào đón người kia.
Và bạn sẽ lại yêu thương cái con người xa lạ nhưng lại cũng là chính mình đó.
Đây chính là khởi đầu của việc làm lành với chính bản thân mình.

Đúng là như vậy. Tất cả chúng ta đều có những sự định khuôn ​​và những câu chuyện riêng của mình, và đôi khi, nếu không hay biết về điều đó, chúng sẽ vận hành cuộc sống của chúng ta và chúng ta thậm chí không nhận ra điều gì mới mẻ được nữa, bởi vì quá bị mắc kẹt ở trong những sự đồng hoá này. Món quà mà chánh niệm mang đến là để giúp chúng ta nhìn thấy những sự đồng hoá này. Và nhờ vào sự thấy và biết đó mà chúng ta có thể bắt đầu thực hiện một số thay đổi, đặc biệt là nếu chúng chứa đầy sự tự ghét bỏ, tự sân hận bản thân mình. Chúng ta có thể bắt đầu rằng: “Ồ, đây là một phần đã bị tổn thương ở bên trong tôi. Hãy để tôi bắt đầu chữa lành bản thân mình”. Vì vậy, hãy làm lành với chính bản thân mình, với những lúc mà chúng ta đã quá khắc nghiệt với chính mình.

Điều kế tiếp mà tôi muốn nói đến là việc làm lành hoặc hòa giải với những người mà tôi đã làm họ tổn thương. Đây là một pháp hành rất khiêm nhường và nghiêm túc đối với mỗi một chúng ta, để thừa nhận rằng đã có những lúc mà do bởi những tổn thương của bản thân mình, hoặc do bởi không thấy biết một cách rõ ràng, hoặc có lẽ đôi khi chỉ là do bởi để tự bảo vệ chính mình, mà chúng ta đã làm tổn thương người khác. Cần bắt đầu sửa chữa những sai lầm đã xảy ra trong những lúc khi có lẽ là tôi đã không được khôn ngoan, thiếu kiên nhẫn, hoặc trong những lúc do bởi sự tổn thương và sự thiếu nhận thức của mình mà tôi đã gây ra đau khổ cho người khác. Tôi cần bắt đầu hành trình làm lành với bất kỳ ai mà tôi đã làm tổn thương, bằng bất cứ một cách nào có thể. Có một lời dạy tuyệt vời trong giới chánh niệm, với một cái tên văn vẻ: “Trở thành người bảo vệ cho thế giới”. Đó là khi bạn nhận ra rằng, bạn thực sự đã gây ra đau khổ cho người khác. Và tất nhiên, thật là tốt khi có thể xin lỗi nếu điều đó có thể thực hiện được. Bởi vì, đôi khi điều đó là không thể. Nhưng điều quan trọng nhất không nằm ở lời xin lỗi, nếu chúng ta đã làm tổn thương người khác, mà là chúng ta cần phải kiên định ở trong lòng một cách mạnh mẽ, cố gắng không lặp lại hành động gây ra đau khổ cho người khác. Theo một cách nào đó, đó là cách chúng ta trả món nợ của mình, bằng cách không lặp lại điều đó nữa, cố gắng hết sức có thể cho đến khi chúng ta quên đi. Và rồi chúng ta trở về với con người vốn có của mình. Nhưng liệu chúng ta có thể biến điều đó thành pháp hành của mình được không? Một khi nhận ra và hiểu được nỗi đau mà mình đã gây ra cho người khác, chúng ta sẽ không lặp lại điều đó nữa. Chúng ta làm lành với những người mình đã làm tổn thương.

Có một câu chuyện rất động tâm mà tôi muốn chia sẻ với các bạn. Tôi có gặp một người đàn ông tên là Claude Anshin Thomas cách đây khá lâu, có lẽ khoảng 20 năm trước, khi ông ấy đang thuyết pháp. Ông ấy là một vị sư Phật giáo Zen. Tôi chưa từng gặp ông ấy trước đó và cũng không biết ông ấy sẽ nói về điều gì. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên được những gì ông ấy đã chia sẻ. Ông ấy lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở Mỹ. Cha và ông nội của ông ấy đi lính và ra trận trong chiến tranh. Đó là thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Vì vậy, ông ấy quyết định gia nhập quân đội và trở thành một người lính khi còn rất trẻ. Ông ấy bảo rằng: “Công việc của tôi là giết người. Chúng tôi đang tham chiến tại Việt Nam. Tôi thực sự làm tốt công việc của mình”. Ông ấy kể về những phần thưởng, sau mỗi một lần chiến đấu. Ông ấy là một xạ thủ súng máy trên trực thăng. Mỗi một lần ra trận, ai giết được nhiều địch nhất sẽ được thưởng một túi heroin, cần sa, rượu hoặc một loại ma túy nào đó, thuốc kích thích và thuốc an thần, đủ loại. Và ông ấy đã thắng được rất nhiều phần thưởng từ những vụ cá cược như vậy. Tổng cộng ông ấy đã bắn chết hơn 350 người, bao gồm cả đàn ông, phụ nữ và trẻ em, điều mà tôi không cách nào có thể tưởng tượng nổi.

Trở về từ cuộc chiến, ông ấy xuất ngũ, trở thành một con nghiện ma túy, sống lang thang không nhà ở Pennsylvania, ngoại ô Pittsburgh, vô gia cư và mắc chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương, mặc dù lúc đó ông ấy thậm chí còn không biết mình bị bệnh. Vào thời điểm đó, nhân viên xã hội thường đến các nơi tập trung những người nghiện ma túy vô gia cư, và họ cố gắng cung cấp một số nguồn lực để cai nghiện, giúp họ có thực phẩm, hỗ trợ họ tại các phòng khám y tế… Trong số họ, có một nhân viên xã hội đã nói chuyện với ông ấy, thường xuyên quay lại, mang thức ăn cho ông ấy và cố gắng giúp ông ấy vào trung tâm cai nghiện. Nhưng ông ấy vẫn ở lại trên phố, loạn trí vì những gì đã xảy ra trong chiến tranh, sử dụng ma túy, và sống lang thang. Tuy nhiên, cô nhân viên xã hội này đã nhìn thấy được một điều gì đó ở ông ấy và cứ tiếp tục đến gặp và cố thuyết phục ông ấy. “Tôi muốn giúp anh. Tôi muốn giúp anh”. Rồi đến thời điểm có một khoá tu sắp được tổ chức và cô ấy lại tiếp tục thuyết phục ông ấy rằng: “Tôi muốn anh tham dự khoá tu này. Tôi muốn anh tham dự khoá tu này.” Và cuối cùng, sau khi được nài nỉ mãi, chỉ để cô ấy thôi làm phiền mình, ông ấy đã đồng ý: “Được rồi, tôi sẽ đi.” Chỉ là để cô ấy không làm phiền mình nữa..

Và thế là ông ấy đi tham gia khoá tu, dù thực sự là ông ấy thậm chí còn không biết mình đang đi đâu. Ông ấy vẫn còn nghiện ma túy. Nhưng ông ấy đã bắt đầu cai nghiện. Cuối cùng thì ông ấy cũng đã đến tham gia khóa tu do một vị thiền sư người Việt hướng dẫn. Tên vị ấy là Thích Nhất Hạnh. Một số người trong các bạn có thể đã biết đến vị thiền sư này. Vào thời điểm đó, sư Thích Nhất Hạnh tổ chức một khóa tu cho các cựu chiến binh nhằm giúp họ chữa lành những vết thương chiến tranh. Claude Anshin Thomas tham gia khoá tu và ông ấy đã có một trải nghiệm mạnh mẽ. Ông ấy cũng gặp những cựu chiến binh khác giống như mình, những người đã trải qua rất nhiều bạo lực, nghiện ma túy và vô gia cư. Và họ bắt đầu tự thanh lọc bản thân mình, bắt đầu xây dựng pháp hành thiền cho mình. Đây là một bước ngoặt trong cuộc đời của ông ấy. Sau khi kết thúc khóa tu, ông ấy đã đăng ký vào một trung tâm cai nghiện. Ông ấy thực sự quyết định thanh lọc bản thân mình và bắt đầu hành thiền nhiều hơn. Rồi sau đó, ông ấy đã gặp một vị thiền sư Zen người Mỹ khác tên là Bernie Glassman, đang điều hành tổ chức Zen Peacemaker Order. Ông ấy bắt đầu ngồi thiền với nhóm này và thực sự hoà vào làm một với việc hành thiền. Rồi ông ấy quyết định muốn trở thành một nhà sư Phật giáo. Ông ấy đã hỏi Bernie Glassman liệu ông ấy có thể làm điều đó không được không? Bernie Glassman trả lời rằng: “Tôi sẽ thọ giới cho anh. Nhưng với quá khứ của anh, tôi sẽ thọ giới cho anh tại một nơi rất đặc biệt.”

Bernie Glassman thường tổ chức các khóa tu thiền ở châu Âu để giúp hàn gắn những vết thương chiến tranh ở nhiều nơi khác nhau, bao gồm cả Auschwitz. Và thế là họ đưa Claude Anshin Thomas đến Auschwitz ở Ba Lan, đến một trại tập trung từ thời Đức Quốc xã, tổ chức thọ giới cho ông ấy ở ngay trên một sân ga. Đó chính là sân ga nơi mà ở vào thời Đức Quốc xã, khi mọi người xuống tàu, lính Đức sẽ ra lệnh cho họ hoặc là vào các lò hơi ngạt hoặc là vào các trại lao động. Ở ngay chính trên sân ga đó, Claude Anshin Thomas đã được thọ giới làm tu sĩ. Ông ấy chia sẻ pha lẫn một chút hài hước rằng: “Thế là tôi rẽ trái và bắt đầu đi bộ. Tôi đã đi bộ từ Auschwitz ở Ba Lan đến Sài Gòn ở Việt Nam”. Ông ấy mất một năm rưỡi để đi bộ từ Auschwitz đến Sài Gòn. “Trên đường đi, tôi sẽ kể cho bất cứ một ai chịu lắng nghe về cảm giác khi giết hại rất nhiều đàn ông, phụ nữ và trẻ em nhằm giúp ngăn chặn chiến tranh tái diễn”. Cho đến tận bây giờ, Claude Anshin Thomas vẫn thường đi đến các vùng chiến sự, nhà tù, những nơi xảy ra nhiều bạo lực. Ông ấy là một người đàn ông da trắng nhỏ bé, đầu cạo trọc và mặc áo tu sĩ Phật giáo. Mọi người có thể cho rằng, ông ấy thì biết gì về bạo lực? Nhưng rồi khi ông ấy mở miệng ra, mọi người im lặng ngay lập tức.

Tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện đầy kịch tính này theo ý nghĩa rằng, giờ đây ông ấy đã trở thành một người bảo vệ cho thế giới, che chở cho thế giới này. Ông ấy hiểu mọi nỗi đau mà mình đã gây ra cho người khác, và cách duy nhất để ông ấy tồn tại và chuộc lỗi là bằng cách nói rằng hoà giải là con đường duy nhất. Đó là cách để trả những món nợ tinh thần, bằng cách chấm dứt bạo lực. Ông ấy hiểu điều này một cách sâu sắc, và đó là cách ông ấy có thể tồn tại và phát triển. Việc “làm lành với những người mà mình đã làm tổn thương” là một pháp hành hoà giải rất mạnh mẽ. Và cần nhắc lại ở đây một lần nữa rằng, ở trong vai trò của một thiền sinh chánh niệm, khi học cách ngồi xuống với chính mình trong tĩnh lặng, chúng ta bắt đầu nhìn thấy một cách trung thực những nơi mà mình đã quá khắt khe với bản thân mình, những nơi mà, mặc dù không thích thừa nhận, nhưng mình đã gây ra nỗi đau cho người khác. Và để bắt đầu sửa chữa những lỗi lầm đó, hãy bắt đầu tìm hiểu những điều kiện đã dẫn đến điều đó ở bên trong chính mình. Rồi bắt đầu hòa giải, trở thành một người bảo vệ cho thế giới.

Như đề cập ở trên, có ba điều chính yếu chúng ta cần phải làm lành thông qua chánh niệm và hòa giải. Đầu tiên là làm lành với chính bản thân mình, với những lúc tôi đã khắc nghiệt với chính bản thân mình. Thứ đến là làm lành với những ai tôi đã làm họ tổn thương. Và cuối cùng là bắt đầu làm lành với những người đã làm tôi tổn thương. Đây cũng là một điều rất khó khăn, làm lành với những người đã làm tôi tổn thương. Và có hai cách mà tôi thấy rất hữu ích trong công việc hòa giải này. Đầu tiên, cần nhận ra rằng chừng nào tôi còn giữ lòng oán hận, thù hận, ác ý với người khác, tôi sẽ còn tiếp tục đau khổ. Có bao giờ bạn để ý rằng khi bạn sân giận về một người nào đó, cảm thấy oán hận, ôm một mối thù hận ở trong lòng, thì khi đó ai mới là người đang đau khổ? Chúng ta có thể đang chỉ trích, rằng người này đã làm tôi tổn thương. Và rồi cứ tiếp tục giữ những oán hận và thù hận đó ở trong lòng. Điều đó ảnh hưởng đến sức khỏe của chính mình. Vì vậy, nếu chúng ta muốn có nhiều hạnh phúc hơn, liệu chúng ta có thể bắt đầu bằng cách làm mất tác dụng những oán hận mà chúng ta đang nuôi dưỡng ở bên trong mình không? Việc mang vác thêm những gánh nặng, những xiềng xích của sự oán giận và thù hận ở trên vai mình sẽ là quá đau đớn cho chính bản thân mình.

Điều kế tiếp, mà tôi cho rằng cũng rất hữu ích nhìn từ góc độ chánh niệm, đó là nhận ra rằng cũng như bản thân mình đã từng thiếu khéo léo và làm tổn thương những người khác do bởi những tổn thương, do bởi thiếu nhận thức, hoặc do bởi những định kiến ​​của chính mình, thì những người khác làm tổn thương mình cũng theo cùng một cách như vậy. Điều đó xuất phát từ sự thiếu nhận thức, nỗi sợ hãi và những sự định khuôn ​​của chính họ. Mặc dù điều đó không thể bào chữa cho những hành động của họ, nhưng có lẽ là nó mang lại một sự hiểu biết sâu sắc hơn. Đúng vậy, những người đã làm tổn thương mình, những hành động đó xuất phát từ những tổn thương, nỗi sợ hãi và sự thiếu nhận thức của chính họ. Và một lần nữa, việc ôm giữ sự oán hận và những mối thù hận đó ở trong lòng thì giống như đang uống thuốc độc cho chính trái tim của mình. Chúng ta không thể hạnh phúc nếu cứ nuôi dưỡng sự oán hận và thù hận như vậy. Liệu chúng ta có thể bắt đầu làm chúng mất tác dụng không?

Và đây lại là một câu chuyện rất động tâm khác mà tôi muốn chia sẻ với các bạn. Khoảng hơn một năm trước, vợ chồng tôi đến Bogota, Colombia và hướng dẫn một khóa tu thiền ở đó. Trước khóa tu, nhà tổ chức muốn đưa chúng tôi đến xem một triển lãm ở trung tâm thành phố Bogota. Cô ấy đã không nói rõ triển lãm đó là về điều gì cả. Rồi chúng tôi đến tòa nhà triển lãm. Chắc hẳn là đã từng có một toà nhà cũ ở đó. Ở ngoài nhìn vào, phần khung bên ngoài của tòa nhà cũ vẫn còn. Nhưng ở bên trong cái khung đó là một tòa nhà hoàn toàn mới làm bằng kính, với sàn nhà màu đen và tường trắng. Khi bước vào, bạn sẽ thấy một lớp vỏ bên ngoài cũ kỹ, đổ nát. Và bên trong là một tòa nhà mới, chủ yếu bằng kính, sàn đen, tường trắng và mái nhà. Tôi tự hỏi tại sao cô ấy lại đưa chúng tôi đến đây và chuyện gì đang xảy ra? Tuy nhiên, chúng tôi bước vào nhà triển lãm trong im lặng. Có một tấm biển nhỏ bắt đầu giải thích về triển lãm này. Và ở một phòng khác, có trình chiếu video do chính nghệ sĩ triển lãm thực hiện, giải thích về dự án này. Tác phẩm có tên là Fragmentos của hoạ sĩ Doris Salcedo, tại Bogota, Colombia.

Tác phẩm này được truyền cảm hứng từ một hiệp ước hòa bình ký kết vài năm trước. Colombia đã trải qua hơn 50 năm xung đột, với rất nhiều nhóm dân quân, phiến quân khác nhau… Và tất nhiên là cả bạo lực ma túy nữa, vì ma tuý mọc tự nhiên ở đất nước này. Đã có rất nhiều xung đột kéo dài trong hơn 50 năm qua. Tôi có một người bạn lớn lên ở đó và cô ấy luôn kể về những gì đã xảy ra khi mình còn nhỏ, những vụ đánh bom và những thứ khác tương tự. Cần phải thật mạnh mẽ khi sống trong một đất nước như vậy. Bạn bè tôi ở đó bảo, khi đậu xe, mọi người đều phải lùi xe vào chỗ đậu. Tôi thắc mắc rằng: “Tại sao lại phải luôn lùi xe vào? Sao bạn không lái thẳng vào chỗ đậu xe luôn?” “Ồ, chúng tôi luôn phải lùi xe vào, bởi vì chúng tôi không biết khi nào cần phải nhanh chóng chạy đi ngay ra khỏi chỗ đó”. Đó chỉ là một phần trong lối suy nghĩ của họ, khi phải sống trong một đất nước với quá nhiều bạo lực. Chúng tôi bước vào tòa nhà triển lãm nghệ thuật và bắt đầu đọc về tác phẩm. Hóa ra là có một hiệp ước hòa bình được ký kết vài năm trước. Một phần của hiệp ước hòa bình đó là việc mời các nhóm dân quân, các nhóm buôn ma túy và các nhóm du kích khác nhau giao nộp súng của họ như là bằng chứng của việc lập lại hoà bình. Kết quả là có đến 18.000 khẩu súng đã được giao nộp. Rồi tất cả chúng đều được nấu chảy ra. Có một đoạn phim chiếu cảnh tất cả những khẩu súng này được giao nộp và nấu chảy ra, và được đổ thành những tấm mỏng màu đen, kích thước khoảng một mét vuông. Đó chính là sàn nhà ở ngay dưới chân chúng tôi. Nó được làm từ tất cả những khẩu súng đã được nấu chảy.

Điều ấn tượng hơn là người hoạ sĩ đã mời những người phụ nữ Colombia đến tham gia quá trình thi công nền nhà. Một phần của quá trình này là những tấm sắt được đặt lên bàn, phải được đập theo một cách nhất định, và rồi sau đó được cố định vào sàn xi măng. Người hoạ sĩ đã mời nhiều phụ nữ đến tham gia vào quá trình này, đặc biệt là những người bị xâm hại tình dục, tra tấn hoặc bị tổn thương trong suốt hơn 50 năm xung đột. Chính họ là những người đã đập lên nền xi măng, đập lên những tấm sắt nền làm từ súng. Nhiều phụ nữ đã được phỏng vấn như được ghi lại trong video trình chiếu. Nhiều người trong số họ đã khóc và đập liên hồi. Một số người chia sẻ rằng: “Tôi không thể sống với lòng hận thù này nữa. Tôi không thể sống với sự oán hận này nữa. Sự oán hận này khiến tôi phát ốm. Lòng hận thù này đã hủy hoại cuộc đời tôi”. Thật là động tâm khi chứng kiến ​​những người phụ nữ này đập liên hồi những tấm nền làm từ súng, và bắt đầu chữa lành các vết thương của họ, những mối hận thù và oán hận mà họ đã nuôi dưỡng trong nhiều năm. Ở đoạn cuối video, bạn có thể thấy những người phụ nữ này cùng khóc, cùng cười, cùng ôm nhau và nói: “Tôi sẽ không mang gánh nặng này ở trong lòng mình nữa. Nó quá lớn để chịu đựng”.

Làm lành với ngay cả những người đã làm mình tổn thương. Điều này là rất, rất khó. Nhưng chừng nào chúng ta còn nuôi dưỡng những oán hận và thù hằn này, thì chúng ta sẽ vẫn còn tiếp tục đau khổ ở bên trong mình. Tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta đều đã biết đến cảm giác đau đớn của sự oán hận hay thù hằn. Thật không dễ dàng gì để bắt đầu làm lành với những người đã làm mình tổn thương. Tuy nhiên, đó là khởi đầu của công việc chữa lành. Có câu rằng: “Hận thù không bao giờ được đoạn diệt bằng hận thù, chỉ có tình yêu mới đoạn diệt được hận thù”. Đó là một lời dạy tuyệt vời từ trái tim. Khi thực hành chánh niệm, chúng ta có thể bắt đầu làm lành với bản thân mình (những lúc mà tự mình trở nên quá khắc nghiệt với chính mình), làm lành với những người mình đã làm tổn thương và làm lành với những người đã làm mình tổn thương. Làm lành, nghệ thuật của sự hoà giải. Đối với tôi, đây là một trong những điều quan trọng nhất mà chúng ta có thể làm trong cuộc sống, bắt đầu làm lành. Và đây là cách mà các cuộc chiến tranh bắt đầu kết thúc. Đó là việc bắt đầu làm lành. Hãy suy nghĩ về điều này, đặc biệt là với cá tính mà chúng ta đã hình thành. Chúng ta không được sinh ra cùng với sự căm ghét người khác, với định kiến, thành kiến, hay với sự phân biệt chủng tộc. Điều này được thu nạp vào, được học vào từ sự thiếu hiểu biết của chính mình. Nó bắt đầu từ cấp độ cá nhân, rồi lan rộng ra tập thể, rồi tiếp tục lan rộng ra một cách hệ thống và phát triển như là một phần trong các hệ thống xã hội của chúng ta. Nhưng nếu chúng ta nhận thức được, chúng ta có thể bắt đầu nhìn xuyên thấu qua những hệ thống này, nhìn xuyên thấu qua những tập thể này, nhìn xuyên thấu qua những thành kiến ​​và sự phân biệt chủng tộc mang tính cá nhân của chính mình, những nơi mà chúng ta đã bị chia rẽ, những nơi mà đôi khi chúng ta dán nhãn “khác biệt” như là: “tôi” và “bạn”, “chúng ta” và “họ”.

3 Things You Need To Make Peace With Yourself

By Bob Stahl, PhD, Meditation Teacher

And, you know, I think as human beings we can be very sensitive. I certainly am somewhat of a very sensitive person. And so I can remember when times my feelings have been hurt or looked the wrong way, and how easily it is to hold some grudges and resentment. I like to joke around that. Um, I kept a big book all my life in very small print of everyone who has messed me over. It’s a very big book. I think maybe many of us can relate to that. We’re humans. But how do we begin to make peace, peace with ourselves? This is truly, and I mean this very sincerely. One of my deepest aspirations is by the time I’m on my deathbed, that I will have made peace with myself, others and the world. And because of that aspiration, it reveals to me the deep inner work that I need to do to make peace.

I have a mother in law. Charmaine is her name and she’s now passed on. But she was a very powerful teacher for me. My mother in law, she had no doubt a lot of joys, of a lot of family and children and grandchildren. She was very, very loved because she was a very loving person. She’d often write, when she wrote birthday cards or holiday cards to us, she’d always … She’d always sign her card with these few words, she’d always say, “You’re special. Love, mom”. That’s just how she was. She always encouraged and let everyone know that everyone that was dear to her, they were special. What a beautiful legacy. “You’re special. Love, mom.” And this mom, of course, had her own challenges in life. And at one time in her life, her husband, my wife’s father, had left her, abandoned her, had an affair. It was very painful situation. And yet, I saw Charmaine, I saw that she never complained about this, was never resentful about this. I don’t know how she got there. I don’t think that she was a meditator. I don’t know what she did, but my sense of her was she harbored not any resentment whatsoever to her ex-husband that had, I’m sure, caused some deep pain for her and the split up of her family. And not only did I not hear her have any resentment, but I also experienced her hoping that he was okay, that he was doing well. That was amazing to me, to be around a person with that type of heart. And and I felt like I want to be like that. I want to be like that.

So making peace to me is something so special. And I think that the practices of mindfulness can really be of great help in working towards that place of beginning to make peace. And what I’ve identified is three very powerful areas that one needs to work with in mindfulness practice to begin to make peace.

The first one, begins inside ourselves. Perhaps due to our conditioning, our upbringing, times where we were shamed, times we were made to feel small, times that we were humiliated, times where we got the message that “I couldn’t sing well”, “I’m not smart”, “You will not be successful”… All these different messages at times that we might experience in life, that created a sense of an identity that was self diminishing, a sense of unworthiness. I remember one woman who I worked with some years ago in New Zealand taking a meditation retreat. She said about her mother that the only thing that she ever remembered about her mother sanctuaries that “I wish I never had you”. That’s a very extreme example. “I wish I never had you”. Imagine being brought up with a parent telling you that? This caused a deep, deep wound in her identity and felt such unworthiness. Yet during this retreat that we were practicing together, I was teaching and I asked her, “well, what type of work do you do?” And she said, “well, I’m a nurse midwife”. And it turns out, she has helped assist with the birth of probably over a thousand babies in her professional career. And then she began to have this experience, “Maybe I am okay” and to begin this healing journey. But these woundedness happen early in lives where we begin to develop our sense of personality and identity, the sense of unworthiness.

Will’s father, Jon Kabat-Zinn, who’s the founder of MBSR, and his wife Will’s mother, Myla, they wrote an exquisitely beautiful book about mindful parenting. It’s called in English, “Everyday Blessings, The Art of Mindful Parenting”. It’s a beautiful book. And in this book, they speak about three very important areas in helping to raise your children. And the first two are very easy to understand, to accept them, and secondly, to have a lot of empathy and care for them. And the third is a word that I don’t use that often, but the word is sovereignty. And what they mean by sovereignty is to honor your child’s sovereign nature, to help them to grow up with greater confidence and flexibility. If the opposite happens, where we’re not inspired to have confidence, where we’re shamed and made to feel small, we grew up with a sense of becoming more neurotic and more confused. You know, it’s interesting.

My wife and I are very lucky. We live here in California, in Santa Cruz, and within our own little bubble of our family, we’re keeping pretty safe with the pandemic. We don’t go out very much other than just for walks and so forth. But we’re very lucky that our son and our daughter in law are living here with us. And they just had a baby six weeks ago. So, we’re grandparents for the first time. So I’ll show you later some pictures maybe. And I’m just so excited about being a grandfather. And also our younger son is here too. So like our whole family is together during this very incredible time. But one of the things that strikes me about being… So I’m around a baby, a baby that’s now six weeks old. And it’s amazing to be around a being, a human being that has not been fully enmeshed in one’s personality yet. No doubt that’s going to happen. He’s going to get his identity and his personality, and he’ll go off and live his life. But for right now, like when Kabat-Zinn, when they spoke about sovereignty, like right now, our grandson’s name is Silas, he has no… He’s so full of himself, like, he has no self judgments. You know, for example, as we know with the baby, like, he could be sitting right next to me, in my arms and have a bowel movement right in front of all of you on zoom. And he probably wouldn’t even care less. And he could vomit, he could urinate, he could cry, he could laugh, like baby are just being baby. They haven’t yet been shamed and humiliated and made to feel small. So there’s a sense of a sovereignty that’s so incredibly beautiful in infants. Maybe that’s why we love them so much. They’re just so much themselves. There’s no shame. That comes later. But we can see the importance of how in these tender, if you do like a fruit or a plant, it’s a tender little thing. We have to tend to it carefully and gently. So it begins to grow strong and gets confident.

I remember growing up, an uncle used to make fun of me and call me a funny name when I would come over to  my grandmother’s house and, and I remember at a certain point just feeling some shame. I didn’t even want to go to my grandmother’s house anymore. I just wanted to kind of hide. He thought it was funny, but it was a shaming experience. So the point that I want to make is that we are so impressionable when we’re younger and we don’t… It was only until many years later that I realized with my uncle, wow, he was really saying some pretty mean things to me. And so we as children, inadvertently at times may get shamed, may get to feel small and begin to develop an identity where we’re feeling a lot of self-hatred or lack of self-confidence or feeling of inadequacy or deficiency. We get shaped by our experience. And so what I want to get across is that one of the first parts in making peace is to begin to make peace with ourselves.

Carl Jung, a Swiss psychiatrist, he has a very powerful statement. He says, “I can feed the hungry and forgive an insult. I can learn to love my enemies and that these are great virtues. But what if I should discover that the poorest of the beggars and the most impudent of the offenders are all within me? And that I stand in the need of the arms of my own kindness, that I stand in the need of the arms of my own kindness that I myself and the enemy who must be loved”. “That I myself and the enemy who must be loved”.  Sometimes we have such a negative opinion about ourselves. I remembered once in a mindfulness based stress reduction class, a woman about my age in her 60s reported very painfully that she didn’t remember one single day in her in her entire adult life, which she didn’t call herself a bad person. It was a swear word. I won’t say the swear word. But it was pretty foul. And I was just kind of like, “wow, not a single day in adult life she can’t remember not calling herself this”. Another person said, “well, I don’t call myself that, but I call myself stupid”, or “I call myself ugly”, or “I call myself an idiot”. And like, it’s just incredible like to go around the circle and to hear the amount of self-loathing that came. And the thing is that for all of us, we weren’t born this way. This was learned, and we didn’t know any better. Because how could we have known any better? We’re still young and forming our sense of identity and personality.

The good news is, what has been learned can be unlearned. And how it can be unlearned is by becoming mindful, becoming aware. “Oh, look at this is what I do to myself once again. I become an enemy to myself. And actually, if I talk to other people the way that I talk to myself, I might not even hardly have any friends”. So this important journey of beginning to make peace with our own heart. And this comes about through mindfulness in the sense that it’s helping to see more clearly these places where we sabotage ourselves, where we… due to our conditioning, due to our upbringing, due to our narrative, our story, we get confined in this story and we don’t see any of the way. But with awareness, we begin, “oh, look at this. Look at how I… Look at the way that I’m talking to myself right now. Would I talk like this to another person? Where did I learn this?” And this was learned experience. But again, what can be learned can be unlearned as we wake up, as we begin to see through these stories that in some ways have enslaved us. So this journey of beginning to make peace to the times I’ve been hard on myself… So this involves a deep work of mindfulness and awareness to begin to acknowledge these narratives, these stories that I have identified with and perhaps to discover that that’s not all of me. There’s more to me than just this.

There’s a poet from the Caribbean. It’s called “love after love”. And just recite a couple of lines, because it’s a very beautiful thing about loving oneself. And it says that “the time will come when, with elation, you will greet yourself arriving at your own door and in your own mirror, and each will smile of the other’s welcome. And you will love again the stranger who is yourself. So this is the beginning of making peace with ourselves”. And yes, we all have had our conditioning and our stories and these at times, if we’re unaware, run our lives and we don’t notice anything new because we’re so stuck in these identifications. And the gift of mindfulness is helping us to see these identifications. And because of that seeing and that knowing, we can begin to make some changes, particularly if some of these identifications are filled with self-loathing, self-hatred. We can begin, “oh, here’s a part that’s wounded within me, and let me begin to heal myself”. So making peace to the times I’ve been hard on myself. And we’ll do a guided meditation with this in a little bit as well.

But the second area that I want to speak about is making peace or reconciling to those that I’ve hurt. This is a very humbling and a very sober practice for each and every one of us, to acknowledge that there’s been times due to one’s own woundedness or not seeing clearly or perhaps at times, of course, to protect ourselves, that we’ve hurt another. And to begin to make amends for the times perhaps that I haven’t been so wise, that I’ve been impatient, to times that because of my woundedness or my unawareness, that I’ve caused pain to another, that I can begin this journey of making peace to anyone I’ve hurt in any way. There’s a beautiful teaching within the mindfulness world, and it has a poetic name. It’s called “becoming a guardian of the world”. And what that means is that when you recognize that you actually have caused some pain to another, and of course, it’s nice to be able to apologize if that’s at all possible. And sometimes it may or may not be. But what’s most important is not only to apologize if we’ve hurt another, but to make an intention strongly inside our own hearts, that we try not to repeat that action that cause pain to another. In some ways, that’s how we pay it back. By not doing it again as best we can until we have amnesia and we forget. And there we are again. But can we make it a practice? Once I recognize and understand perhaps pain that I’ve caused another to not repeat it. Making peace to those I’ve hurt.

There’s a very powerful story that I’ll share with you about that.  I met this gentleman named Claude Anshin Thomas quite a long time ago, maybe like 20 years ago. And he was giving a talk. He’s a Zen Buddhist priest, and I went to his talk. I had never met him before. I didn’t know what he was going to talk about. And I’ll never forget what he shared. And what he shared was that in America, he grew up in a kind of a poor family. And his father and grandfather were also involved in the military and in wars. And so this was during the Vietnam War. And so he decided to enlist into the army and be a soldier. And so he tells the story of him being very young and enlisting in the army and becoming a soldier. And he says, he make no mistake, my job was to kill people. We were in the middle of a Vietnam War. And he said, “I was really good at what I did”. And those rewards… Every time we went out on… He was a helicopter machine gunner. And every time they got out on a mission, whoever got the most kills would get like a bag of heroin or a bag of marijuana or alcohol or some other type of drug, uppers and downers, whatever. And by the end of the war, he had won a lot of those bets. And he said by the end of the war, he had actually shot and killed over 350 men, women and children, which is I can’t even comprehend something like that.

At the end of the war, he was discharged. He lived out… He became a drug addict and lived homeless out in Pennsylvania, outside of Pittsburgh, Pennsylvania. And he was just, you know, a drug addict and homeless and filled with post-traumatic stress disorder, though at the time he didn’t even know it. And there was a social worker that would come around with where all the homeless drug addicts were, and they would try to offer some resources for rehabilitation and get them fed, try to help them in medical clinics and so forth. And there’s this one particular social worker that kind of talk to him, and it would come back to him and bring him food and try to help him to get into a rehab, but he would always just stay on the streets, crazed from what had happened in the war, using drugs, living homeless. But this social worker saw something in him and kept on coming back to him and bugging him. “I want to help you. I want to help you”. And it came time where there was this retreat that was happening and she kept on bugging him. “I want you to go to this retreat. I want you to go to this retreat”. And so finally, after her bugging him so much just so that she wouldn’t bug him anymore, he finally said, “okay, I’m going to go”. Just because then this person wouldn’t bug him anymore.

And so he went. But he didn’t even know where he was going really. He was still on drugs. But he started to get off them. So he ended up going to this retreat led by a Vietnamese Zen master. His name was Thich Nhat Hanh. Some of you may be familiar with him. And Thich Nhat Hanh was offering a retreat to veterans of war to help heal the wounds of war. So Claude Anshin Thomas went there, and he had a powerful experience. He met other vets just like him, who had experienced so much violence, were drug addicted and homeless, and they began to clean themselves up, started to develop a meditation  practice. This was a turning point in his life. When he got done with the retreat, he enrolled into a rehab. He really decided to clean himself up and and to really begin to meditate more. And then he met this other American Zen teacher named Bernie Glassman, who runs a what’s called the Zen Peacemaker Order. He started sitting with this group, and he got really into meditation. And then he decided he wanted to become a Buddhist monk. And he asked Bernie Glassman if he could do this. Bernie Glassman said, I will ordain you, but because of your history, I’m going to ordain you in a very unique place.

Bernie Glassman also conducts retreats in Europe to help heal the wounds of wars in different places, including Auschwitz. And so they brought him to Auschwitz in Poland, the concentration camp. And they ordained him on the train platform. This was the same platform when people would come off the trains, and the German soldiers would point either to the crematoriums or to the work camps. It was on that platform that Claude Anshin Thomas was ordained as a monk. And Claude Anshin Thomas has a little bit of a sense of humor. And he said, “I took a left and I began to walk. And I walked overland from Auschwitz in Poland to Saigon in Vietnam”. He said it took me one and a half years to walk from Auschwitz to Saigon in Vietnam”. And he said, “along the way, I would go and I would tell anyone that would listen to me what is it like to have killed so many men, women and children, to help prevent wars to happen again”. To this day, Claude Anshin Thomas travels to war zones, to prisons, to places where there’s a lot of violence. And he’s this little white guy and shaved head and robes like what the heck does he know about anything… And then he opens up his mouth and everyone gets quiet very quickly.

And so I tell, this is a very dramatic story, but I tell this in the sense that he’s now become a guardian of the world, a protector of the world. He understands all the pain that he’s caused to others, and the only way that he survives and makes it up is by saying that peace is the only way. That’s how you pay it back by putting an end to the violence. And he gets that deeply, and this is how he can survive and flourish. So this “making peace to those I’ve hurt” is a very powerful practice of reconciliation. And again, as practitioners of mindfulness and meditation, as we learn to sit with ourselves, we begin to see honestly, wow, places where I’ve been hard on myself, places where, yeah, I don’t like to admit this, but I’ve caused some pain to another. And to begin to make those amends, begin to understand one’s own conditioning that led to that. And beginning to make peace, becoming a protector of the world.

So I mentioned three ways that I think are primary in this sense of making peace with mindfulness and reconciliation. The first to the times have been hard on myself, the second to the times I’ve hurt others, and the third is beginning to make peace for those that have hurt me. This is also a very challenging area, making peace to those that hurt me. And there’s two ways that I feel are very helpful in working with this part of reconciliation. The first is the recognition that so long as I continue to carry resentment or grudges, ill will towards another, I continue to suffer. Have you ever noticed that when you’re feeling angry about another person feeling resentful, holding grudges, who’s suffering here? We might be pointing the finger out, this person hurt me. But I’m continuing to hold these grudges and resentments and that’s affecting our own wellbeing. So in the spirit of that, if we do want to have more wellbeing, can we begin to neutralize the resentments that we’re harboring inside us? It’s too painful of a toll to take on ourselves is to carry around these extra bags and burdens and chains of resentment and grudges.

The second part that I think is very helpful from the mindfulness perspective as well, is the recognition that just when there’s an understanding, just as I have been unskillful and hurt another due to my own woundedness, my own unawareness, due to my own conditioning, so to others that hurt me. It came from their own unawareness, their own fears, their own conditioning. Even though it doesn’t excuse those actions, perhaps it brings some greater understanding. Yes, those that hurt me, that came from their woundedness, their own fears, their own unawareness. And again, that carrying of resentment and grudges is like a poison to our own heart. We can’t be happy if we’re harboring resentment and grudges. Can we begin to neutralize them?

This is, again, another very powerful story that I’ll share with you of about a little bit over a year ago, my wife and I were in Bogota, Colombia, and we were teaching a meditation retreat there. And before the retreat, our host wanted to bring us to this exhibit in downtown Bogota. And so and she didn’t mention about what it was really about. So we come to this building and how to explain it? It’s like… There was like an old building that must have been there at one point. And, and when you look in, there’s like the outer structure of that building is still there. But inside that structure is a brand new building made of glass and just a big black floor and white walls. So you walk in, there’s like an old kinda like ruined outer shell. And inside is this new building, mostly of glass, a black floor and white walls and a roof. And I’m kind of wondering why is she bringing us here and what’s going on? But we walk in in silence. And then there’s a little plaque that starts to begin to explain what this is. And then there’s actually a video in another room from the artist. This is an art exhibit explaining about this project. So what this is, is called Fragmentos, and it’s by the artist Doris Salcedo. This is again in Bogota, Colombia.

And what this is is that when there was a peace conflict some years, a peace treaty some years ago. Because there was like over 50 years of conflict in Colombia, a lot of different militia, insurgent groups and so forth. And of course, the narcotics of cocaine, because cocaine grows natural there. So a lot of conflict for over 50 years. I have a good friend that grew up there, and she’s, you know, she’s always talking about as a child, like being bombings and different things. And it’s very powerful to live in a country, like I was talking with my friends there, like when they park their cars at a parking lot, everybody backs in. And at one point I said, “why are you why do you always back in? Can’t you just drive straight into the parking space?” “Oh, we always back in because we don’t know if we have to get out quick”. That’s just part of their mindset, living in a country that has had so much violence. So we walk into this building, this art exhibit. And so I start reading and it turns out that there was a peace treaty signed some years ago. And part of that peace treaty was that they invited the different militia, narcotic groups and guerrilla groups to donate their guns as a sign of making peace. So, it turns out 18,000 guns were donated for this project. And they were all melted. And there’s a film showing all these guns being donated and they’re being melted. And then they were actually poured into thin black sheets about one meter square. That was the floor we were walking on. It was made of all these guns that were melted down.

And what’s more powerful was that the artist invited all of these women, Colombian women to come. And part of this is these sheets were put on tables, and they had to be pounded in a certain type of way, and then they would be fastened to the cement floor. And the woman that were pounding those sheets, the artists had invited, particularly women who had been sexually violated or tortured or hurt during the 50 years of conflict. And they were the ones that pounded the cement, they pounded those sheets from the guns. And they were interviewing many women. And so I watched the interview in the video, and many of them, they were crying and banging and banging, number of them saying, “I can’t live with this hate anymore. I can’t live with this resentment anymore. This resentment has made me sick. This hate has, has, has ruined my life”. And it was so powerful to see these women pounding and pounding and pounding these sheets made of guns, and to begin to heal some of their wounds, of the grudges and resentments that they’ve harbored for so many years. At the end, you could see the woman crying together, laughing together, holding each other together and saying, “I’m no longer going to carry this in my heart. It’s too great of a burden to bear”.

Making peace even to those that have hurt me. Very, very difficult, but in the sense that as long as we continue to harbor these types of resentments and grudges, we continue to… it’s suffering inside us. I think we all know the experience of the pain of resentment or grudges. Making peace… The beginning of this healing work, of beginning to make peace to those that hurt me. It’s not easy. There’s a beautiful saying that “hatred never ceases by hatred, only love ceases hatred”. And so this beautiful teachings of the heart. And as we practice mindfulness, we can begin to make peace to the times that have been hard on myself, to the times I’ve hurt others, to the times that others have hurt me. Making peace, this art of reconciliation. And to me, this is one of the most important things that we can do in life is to begin to make peace. And this is how the wars begin to end. It’s beginning to make peace. And when you think about it, with this identity that we’ve developed, like, again, we weren’t born hating others, we weren’t born with prejudice, we weren’t born with bias, we weren’t born with racism. This was learned through ignorance. It starts individually and then it goes collectively, and then it goes systemically and it develops as part of our systems. But as we become aware, we can begin to see through these systems, see through these collectiveness, see through our own individual biases and racism, places where we’ve separated, where where we sometimes use this word othering. There’s there’s me and you. There’s us and them.

Viet Hung | A Happiness pursuer | Author of The Happiness JournalTản mạn về Hạnh phúc and NGẪM CAFÉ
Sách tôi dịch: Tầm nhìn của PhápTrái tim thiền Phật giáo, Thiền cho người mới bắt đầu, Nổi loạn và tự doBài chú giải Kinh Mangala SuttaSức mạnh của sự hoài nghi và thiền chánh niệm (Vipassana)Những nguyên lý để sống hạnh phúcChúng ta đang sống vì điều gì?Sự cho đi và Tình thương yêu“Lấy tâm mình làm bạn của chính mình”Cảm xúcThiền với sự hình dung, Căng thẳngBản chất cao thượngHãy nương tựa vào chính mìnhKhuôn mặt vĩ đại trên núi đáNăm chướng ngại phát triển tâm linh và cách chinh phục
Get your source of inspiration and motivation toward reaching happiness here: https://www.viethungnguyen.com

Gửi phản hồi