Mưa tháng 10 và những dòng viết vội

Mưa tháng 10, mùa của mưa, mùa của bão, mùa của áp thấp nhiệt đới, cùng những cơn mưa nặng hạt đến nhanh.

Tôi thực sự thích cảm giác được ngồi hoặc đi chầm chậm trong căn phòng trống, đơn giản, ít đồ đạc, gọn gàng và nhìn cơn mưa nặng hạt qua khung cửa kính. Ngoài kia mưa thét và gió gầm bao nhiêu thì trong này lại tĩnh lặng và bình yên bấy nhiêu. Thật ấm áp.

Mưa thường mang đến cho tôi cảm giác chùng lại, chậm lại, tạm dừng. Mưa thường khiến tôi nghiền ngẫm sâu sắc hơn về cuộc sống. Nó mang đến cho tôi sự sâu lắng và sau đó là sự tươi mới, khi cơn mưa đã qua đi. Mưa gió cũng giống như những biến cố lớn, những đau buồn, các khó khăn xảy đến với chúng ta trong cuộc sống. Nó là dịp để chúng ta chùng lại, chậm lại, tạm dừng mọi thứ và suy nghĩ về mọi thứ, nghiền ngẫm về mọi thứ một cách sâu sắc hơn. Sự tàn khốc của đại dịch, mất mát, thiếu thốn, bức bối, lo lắng, sợ hãi, … Nó bắt buộc chúng ta phải chùng lại, chậm lại, tạm dừng và nghiền ngẫm… để vượt qua, để chữa lành, để hồi sinh và để trưởng thành.

Thật bình yên trong căn phòng trống, đơn giản, ít đồ đạc, gọn gàng và nhìn cơn mưa nặng hạt ngoài khung cửa kính. Nó cũng ví như tâm của chúng ta… Nếu nó cũng đơn giản, gọn gàng thì chúng ta mới có thể tĩnh lặng nhìn ra cuộc đời với muôn ngàn khó khăn.

Bình yên và ấm áp trong một ngày mưa tháng 10.