Hành trình hạnh phúc 1.0

Đến thời điểm này, đây có lẽ là cuốn sách đầu tiên sắp được hoàn thành của tôi. Tôi viết khá nhanh cho đề tài Thiền, do sự đam mê và những phúc lạc mà Thiền đã mang đến cho tôi. Tôi hy vọng có thể hoàn thành cuốn sách này vào cuối năm 2016. Ban đầu tôi dự định hoàn thành vào tháng 4/2016. Tuy nhiên, do bận rộn với dự án http://www.saigonmeditationproject.com, tôi không thể hoàn thành cuốn sách này vào tháng 4 như mong muốn.

Ở đây, tôi sẽ trích đoạn một số phần trong sách để các bạn tham khảo.

Lời mở đầu

Tôi sẽ bắt đầu với một sự kiện đầy ý nghĩa của cuộc đời tôi. Câu chuyện xảy ra chừng 10 năm về trước, khi cha tôi qua đời ở tuổi 83. Sự kiện đột ngột đó khiến tôi thực sự thấy bản thân cần phải tìm hiểu một cách sâu sắc về sự sống và cái chết, mà đích đến cuối cùng chính là một chân hạnh phúc cho bản thân. Tôi nghĩ cuối cùng thì ai cũng chỉ muốn tìm đến với hạnh phúc mà thôi, với một sự thực rằng cuối cùng rồi ai cũng phải rời khỏi cuộc đời này. Đó là điều tất yếu. Và tôi mong có được một cái chết yên bình mà cha tôi đã có được: một khuôn mặt yên bình, một cơ thể mềm mại, đang từ từ trở về với cát bụi.

Tôi là con trai duy nhất trong gia đình có hai chị em. Khoảng cách về tuổi tác giữa tôi và cha tôi khá lớn. Tôi sinh ra khi cha tôi đã hơn 50 tuổi, sau chiến tranh Việt Nam. Cha tôi ra đi vào một buổi sáng cuối tháng 7 (âm lịch), nhẹ nhàng như đi vào một giấc ngủ bình thường. Tôi kịp về nhà vào buổi chiều và làm thủ tục tẩm liệm, tận tay trực tiếp đưa xác cha vào quan tài. Ông nằm đó, bình an, thư giãn, như chìm vào một giấc ngủ sâu. Tôi đã vô cùng hạnh phúc khi thấy được hình ảnh này. Mặc dù, tôi vốn dĩ rất sợ những gì liên quan đến cái chết, xác chết, quan tài và bệnh viện. Và cuối cùng thì tôi cũng đang phải thực sự trải nghiệm một đám tang của chính người cha ruột của mình.

Vào thời điểm đó, tôi thực sự bối rối. Tôi hoàn toàn không có bất cứ một chuẩn bị nào cho sự kiện tâm linh quá lớn này. May mắn thay, gia đình nhà vợ tôi biết việc, đã giúp chuẩn bị và lo lắng hết mọi thứ cho tang lễ, bao gồm các nghi thức tang lễ Phật giáo theo truyền thống Tịnh độ tông, được thực hành phổ biến tại Việt Nam.

Trong quá trình tang lễ, kỳ diệu thay, sau mỗi một nghi thức tụng niệm mà các Chư Tăng, Ni tiến hành, lòng tôi lại càng cảm thấy nhẹ nhàng, mát mẻ, an định, và thanh thản hơn. Trực giác đã mách bảo cho tôi rằng, mọi việc đều diễn ra rất tốt đẹp. Và trải nghiệm này đã chuyển thành một sự thôi thúc trong tôi cho hành trình tìm hiểu chuyên sâu hơn về Phật pháp.

Trước đó, tôi đã có ý định tìm hiểu một cách nghiêm túc về Phật giáo. Bởi vì, từ sâu thẳm trong thân và tâm, tôi biết bản thân cần phải làm điều đó mà thú thật là tôi cũng không thể thực sự giải thích được vì sao tôi lại có niềm tin đó. Nhưng công việc và cuộc sống mưu sinh đã luôn chiếm phần ưu tiên cao hơn. Nên tôi chưa sắp xếp được để đầu tư thời gian và tìm hiểu về Phật pháp.

Sự ra đi bất ngờ của cha tôi, khuôn mặt bình yên của ông cũng như các trải nghiệm yên bình trong suốt đám tang đã khiến tôi phải dừng lại, suy nghĩ và đặt cho bản thân câu hỏi về sự sống và cái chết. Một câu hỏi lớn và rất khó để có thể được giải đáp chỉ bằng một câu trả lời đơn giản.

Sau tang lễ, với phương tiện chủ yếu là đọc, tôi đã máy móc, tìm kiếm sách vở về Phật giáo để đọc cũng như nghe (từ kho sách nói trực tuyến rất phong phú, vốn dĩ miễn phí và sẳn sàng trên mạng Internet vào thời đại kỹ thuật số ngày nay). Và tôi đã đọc khá nhiều, mà nổi bật nhất là cuốn “Tạng thư sống chết” cùng một vài cuốn sách về nghiên cứu cận tử, sự sống sau cái chết của các học giả phương Tây. Một điểm chung của các sách về Phật giáo mà tôi đã đọc là việc nhất quán đề cập đến pháp môn thiền tập, như là một phương tiện để những ai thực hành Phật pháp có thể thực sự trải nghiệm, chứng thực giáo lý và tìm được chân hạnh phúc trong cuộc sống này.

“Khi học trò đã sẳn sàng thì vị thầy sẽ xuất hiện.” Đó là một câu ngạn ngữ cổ xưa. Và quả đúng là như vậy. Giờ đây, khi ngồi xem lại và kết nối những sự kiện đã xảy ra trong hơn 10 năm qua, những gì tôi đã mong muốn tìm kiếm và học hỏi, thì bằng một cách nào đó, tôi đều có thể tìm thấy câu trả lời qua những lời dạy trong một cuốn sách tôi đọc được hoặc có duyên lành trực tiếp gặp gỡ được các bậc thầy để tìm được lời giải đáp. Bạn có tin vào điều đó không?

Và thế là tôi đã đến với Phật pháp và thiền. Càng chuyên chú thực hành, tôi càng thấy được những điều tưởng chừng như rất nghịch lý, nhưng lại xảy ra hàng ngày trong cuộc sống này như là một chân lý. Chính từ những góc nhìn này đã giúp tôi đối trị được với rất nhiều khó khăn, thử thách trong cuộc sống này một cách hợp lý nhất, một cách nhẹ nhàng nhất, một cách con người nhất. Và đó chính là khởi nguồn của hạnh phúc, khi tôi có thể giữ được một tâm bình an và tĩnh lặng giữa muôn vàn điều không như ý muốn trong cuộc sống này.

Trong cuốn sách này, tôi sẽ chia sẻ với các bạn những gì tôi đã trải nghiệm, những suy nghĩ, những đề nghị và những bài học tôi rút ra được trong quá trình đi tìm hạnh phúc cho bản thân. Tôi tin rằng, bạn cũng như tôi, chúng ta đều cùng chia sẻ một mong muốn tột cùng là việc tìm được hạnh phúc cho bản thân mình. Qua việc chia sẻ câu chuyện cá nhân, tôi hy vọng điều đó sẽ truyền được cảm hứng (thật nhiều cảm hứng) đến các bạn, những người đang cầm trên tay cuốn sách nhỏ này, với một mong muốn cuối cùng là bạn cũng có thể như tôi, ngày càng an nhiên, tự tin và viên mãn hơn khi đối diện với những khó khăn, thử thách không tránh khỏi trong cuộc sống này. Câu chuyện của tôi sẽ tạm dừng lại ở thời điểm tôi rút lui khỏi vị trí Tổng giám đốc của một công ty đầu ngành và rất thành công tại Việt Nam vào thời điểm đầu năm 2018. Là dân phát triển phần mềm, tôi tạm đặt phiên bản này là 1.0 với một mong muốn sẽ có dịp tiếp tục chia sẻ câu chuyện của tôi trong 10 năm tới, sau khi tiếp tục bước đi trên hành trình hạnh phúc này.

Tôi xin phép được tri ân các Bậc Thầy, những người đã đi trước trên con đường này và để lại những ánh sáng dẫn dắt cho tôi cũng như các thế hệ kế tiếp. Mọi lợi nhuận thu được từ việc xuất bản cuốn sách nhỏ này sẽ được cung kính cúng dường tứ vật dụng đến các vị Thầy của tôi.

Cầu mong mọi sự bình an, và hạnh phúc đến với các bạn.

 

Nhưng trước hết, hạnh phúc là gì?

Câu hỏi cơ bản và ngắn này không phải là một câu hỏi dễ để có được câu trả lời. Câu hỏi này đã theo tôi khá lâu, trước khi tôi có thể tìm được cho bản thân một kết luận ngắn gọn và mang tính định hướng cho con đường dẫn đến hạnh phúc của tôi.

Khi còn nhỏ, tôi (và có lẽ cũng như hầu hết các bé trai khác đều) có những suy nghĩ đơn giản về hạnh phúc với mong muốn và ước mơ rằng khi lớn lên sẽ được làm nghề nghiệp mà bản thân ngưỡng mộ (mà thường là phi công, cảnh sát, anh hùng, …) Hay mơ về một ngày có thể có được một chiếc xe môtô phân khối lớn, để tóc dài, rong ruổi trên các nẻo đường như một chàng cao bồi viễn Tây của nước Mỹ, nơi chân trời luôn mở rộng bao la và ngút ngàn với những cảnh quan tuyệt vời của thiên nhiên. Rồi đến lúc tôi hoàn thành trung học, cần phải chọn cho bản thân một nghề nghiệp để theo học đại học. Tôi không rõ là nghề chọn tôi hay tôi chọn nghề nữa. Rồi tôi cũng ra trường, bắt đầu đi làm, với mong muốn có một công việc ổn định, gia đình đầm ấm. Những giấc mơ và suy nghĩ về hạnh phúc không còn như thuở ấu thơ.

Và cuộc sống vẫn muôn đời như lâu nay vẫn thế, luôn mang nhiều màu sắc phong phú và đầy đủ hương vị: được và mất, vui và buồn, thành công và thất bại, hạnh phúc và đau khổ. Trong công việc cũng như trong cuộc sống gia đình, ai rồi cũng sẽ phải đối mặt với những trải nghiệm, thăng trầm này. Và không ít lần, trong những lúc bối rối, căng thẳng trong công việc và cuộc sống, tôi tự thấy dường như tôi đang bị cuộc sống này cuốn đi, mà bản thân không có một sự chủ động nào. Tôi cảm giác như đang đánh mất chính mình trong những gì xảy ra hàng ngày. Tôi bị cuốn vào công việc mà không thấy rõ được thực sự mình có hạnh phúc hay không? Có những lúc, tôi cảm thấy quá yếu ớt trước cuộc sống với nhịp điệu cuồn cuộn xung quanh mình. Tôi cảm thấy sợ hãi, bất an, thiếu tự tin. Thiếu tự tin vì lắm lúc tôi cũng không hiểu mình đang thực sự mong muốn hoặc theo đuổi gì ở cuộc sống này? Tôi vẫn làm tốt công việc mà tôi làm, thậm chí mọi người đánh giá cao kết quả công việc tôi làm (mà cụ thể là tôi được thăng chức khá nhanh, cũng như luôn được ưu ái trong những kỳ tăng lương). Tuy nhiên, một cách nào đó, sâu thẳm trong tâm hồn, tôi không cảm thấy thoải mái, tự tin. Mà phần lớn hơn chiếm cứ trong tâm hồn tôi vẫn là một sự bất an, sợ hãi, hoài nghi. Và từ từ, dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực, những sự nóng giận. Và một tâm hồn đóng kín, đầy ắp những sợ hãi.

Có lẽ điều may mắn tôi có được chính là những người xung quanh tôi, gia đình tôi, ba, mẹ tôi, vợ tôi, bạn bè của tôi. Một cách nào đó, họ vẫn luôn là những con người đi bên cạnh tôi, và không để tôi đi quá xa vào vòng xoáy của tiêu cực. Tuy nhiên, tôi không thể tìm được cho mình một sự tự tin trọn vẹn nhờ vào những người xung quanh. Tôi vẫn còn thiếu một cái gì đó.

Rồi vào một sáng tháng 9, khi đang đánh răng vào buổi sáng, tôi nghe một tiếng “cộp” dữ dội từ cột sống thắt lưng phát ra. Lưng tôi đau nhói và tôi đã phải nằm nghỉ ngơi trên giường vài ngày. Tôi đã bị thoái hoá đĩa đệm ở các đốt sống thắt lưng. Và buổi sáng hôm đó, tôi bị viêm cấp ở vùng cột sống thắt lưng, làm cho các cơ xung quanh vùng cột sống thắt lưng co lại, gây ra việc thoát vị cấp. Đó chính là nguồn gốc của cơn đau. Tôi nằm trên giường mỗi buổi sáng trong những ngày kế tiếp, không cử động được nhiều, cũng như không quá tập trung được để suy nghĩ. Thật là khó khăn khi thấy mọi người khoẻ mạnh thức dậy và đi làm, đi học vào mỗi buổi sáng. Trong khi tôi cần phải nằm đó, đối diện với trần nhà, không nhúc nhích được vì đau đớn. Và cũng chính nhờ vào trải nghiệm khó khăn này, tôi lờ mờ hiểu ra được một vài điều. Một trong những điều quan trọng tôi nhận ra chính là những suy nghĩ về hạnh phúc cho bản thân và làm sao có thể sống một cách có ý nghĩa nhất cho bản thân và cho mọi người xung quanh.

Trong cuộc sống hiện đại, mọi người thường đánh giá cao và cổ xuý những tấm gương thành công. Đó là những con người giỏi giang với khối lượng tài sản khổng lồ, và đang đảm nhận những vị trí trọng yếu của những công ty hàng tỉ đôla hay những vị trí trọng yếu trong chính phủ. Nói tóm lại, thước đo của sự thành công thông thường đi với các sở hữu về mặt vật chất hay danh vọng mà một người có được. Đó là một thước đo thông thường. Tuy nhiên, một cách nào đó, tôi nhận thấy hầu như những con người đó lại không có trong họ sự hạnh phúc mà tôi mong muốn tìm kiếm. Tôi không thấy được điều đó trong mắt của họ. Và một triệu chứng phổ biến là những con người này thường có một lịch làm việc quá dày đặc mà thời gian dành cho bản thân họ và gia đình họ trở thành một thứ xa xỉ, vì trách nhiệm, tham vọng và những gì họ đang theo đuổi. Một kết quả tất yếu của việc này chính là sự tan vỡ trong gia đình, các sự hư hại nghiêm trọng đến trái tim,  lục phủ ngũ tạng, … của những con người thành công này.

Liệu đó có phải là những gì tôi đang tìm kiếm? Chắc chắn là không rồi. Và tôi hy vọng bạn cũng đồng ý với tôi về điểm này. Tôi không có ý bôi nhọ những con người thành công này. Nhưng rõ ràng là tôi không thấy một cuộc sống cân bằng và những ánh mắt tràn ngập hạnh phúc từ họ. Thế giới này cần những người thành công và hạnh phúc.

Hãy thành thật và nghiêm túc để trả lời câu hỏi này cho chính bạn: Điều gì thực sự sẽ làm bạn hạnh phúc?Bạn phải tự mình tìm câu trả lời cho chính bạn. Không ai có thể làm thay việc đó giúp bạn được.

Câu trả lời về hạnh phúc sẽ khác nhau đối với mỗi một chúng ta, dựa trên những giá trị mà chúng ta chọn để cam kết, thực hành và theo đuổi. Sẽ không có một câu trả lời chung, một định nghĩa chung về hạnh phúc cho tất cả mọi người, tôi nghĩ thế. Tuy nhiên, có một vài điểm chung mà tôi có thể thấy được từ những con người hạnh phúc mà tôi quan sát được:

  • Họ có một nội tâm viên mãn, sâu sắc. Dường như rất khó để thấy họ nổi giận, mất bình tĩnh. Họ có thể xử lý được mọi khó khăn, thử thách đến với cuộc đời họ một cách nhẹ nhàng, linh hoạt.
  • Họ là những con người đơn giản, không cầu kỳ, đạo đức và hướng thiện. Họ chân thật với mọi người và với chính bản thân họ. Họ như vậy, bất chấp các tiêu cực và thử thách của cuộc đời này.
  • Họ là những con người cởi mở. Cởi mở với những ý kiến khác với ý kiến của mình. Cởi mở và chấp nhận những gì họ không mong muốn. Cởi mở để lắng nghe những gì có vẻ rất khác với những điều họ đã biết. Cởi mở để khám phá, học hỏi và vươn lên trên con đường phát triển tâm linh của họ.
  • Họ là những con người có một sức thu hút kỳ lạ. Không phải vì thân tướng của họ đẹp, mà chính từ phong thái và tinh thần hướng thiện, tích cực, cách sống có ý nghĩa của họ, mà những người xung quanh bị cuốn hút. Tâm hồn họ tràn ngập tình yêu thương, lòng trắc ẩn.
  • Họ là những con người có cách nhìn rất thực tế đối với những gì đang diễn ra với họ, khó khăn cũng như thuận lợi.

Thật khó để kiếm được một con người như vậy. Và có lẽ còn khó hơn để trở thành một con người như vậy. Tuy nhiên, tôi đã thấy và chọn cho mình một phương cách để hướng tới những điều trên. Tôi chọn cho bản thân một tiêu chí rất ngắn gọn về hạnh phúc. Đối với tôi, đó là sự bình an trong tâm trí, bình an nội tâm. Và để đạt được điều đó, tôi sẽ cần cam kết và thực hành đạo đức, sự hướng thiện (không làm hại ai, kể cả chính bản thân mình), sự cởi mở. Sự bình an nội tâm chỉ có thể đến được từ việc hành thiện, tôi nghĩ thế. Và tôi tìm thấy thiền như là một phương tiện giúp tôi từ từ đạt đến sự bình an nội tâm này. Một hệ quả của cách nhìn nhận này là tôi từ bỏ được nhiều ham muốn, dính mắc về thành công cá nhân, khi chọn cho mình sự bình an nội tâm này. Tôi nghĩ rằng, hạnh phúc đích thực không chứa đựng những thành công về mặt vật chất và danh xưng mà chúng ta thường cố gắng trong cuộc đời này.

Còn bạn thì sao? Bạn có suy nghĩ về hạnh phúc của chính bạn chưa? Đó là một câu hỏi quan trọng trong cuộc đời của bạn.

 

Tôi sẽ như thế nào khi tôi chết?

Chúng ta thường tự hỏi: “Tôi sẽ như thế nào khi tôi chết?” Câu trả lời là, như cái tâm trạng mà hiện thời ta đang là, loại người mà ta đang là. Ta sẽ như thế ấy khi ta chết, nếu ta không thay đổi. Đấy là lý do tại sao thực quan trọng để sử dụng cuộc đời hiện tại của mình để thanh lọc luồng tâm thức, và do đó thanh lọc con người và tính tình ta, trong khi ta còn có thể làm việc ấy

Sogyal Rinpoche trong cuốn Cánh cửa cuộc đời

Sogyal Rinpoche là tác giả của một trong những cuốn sách Phật giáo đầu tiên mà tôi đọc, cuốn Tạng thư sống chết. Trong truyền thống Mật tông của Tây tạng, có một cuốn sách bí truyền tên là Tử thư hay Cuốn sách Tây tạng về cái chết. Nhận thấy rằng sẽ có khả năng thất truyền các kiến thức quí báu này, nếu cứ tiếp tục duy trì truyền thông bí truyền để truyền các kiến thức trong Tử thư đến các thế hệ kế tiếp, Sogyal Rinpoche đã quyết định xuất bản các kiến thức này rộng rãi đến công chúng. Với một hy vọng rằng, chỉ cần còn có người đọc, hiểu và thực tập thì kiến thức này không thể thất truyền. Và thay vì chỉ viết về cái chết, ông đã thêm vào phần sống. Nếu biết chúng ta sẽ kết thúc ở cái chết như thế, chúng ta có thể chuẩn bị như thế nào ngay từ bây giờ để chúng ta có một cái chết bình an, trọn vẹn và ý nghĩa nhất? Thật là một cuốn sách tuyệt vời. Và cũng hàm chứa rất nhiều kiến thức thâm sâu mà không phải ai cũng có thể trọn vẹn thẩm thấu.

Sau lần đầu tiên đọc cuốn sách, điều để lại sâu sắc nhất trong tôi là nếu tôi có thể giữ được thiện tính trong suy nghĩ, hành động, và lời nói của tôi thì mọi thứ sẽ thuận lợi rất nhiều trong cuộc sống này, kể cả cái chết của tôi khi nó đến. Đây là thời điểm ba tôi mới mất. Và ông chính là một tấm gương sáng rõ cho chân lý này. Là một chức sắc lớn trong tỉnh, ông đã sống một cuộc sống đạo đức, chính trực, phạm hạnh, không bị ô nhiễm bởi lòng tham và bởi quyền lực mà ông đang có trong tay. Ông về hưu từ năm 65 tuổi và sống khoẻ mạnh cho đến tuổi 83. Ông ra đi vào một buổi sáng cuối tháng 7 (âm lịch), nhẹ nhàng như đi vào một giấc ngủ bình thường. Tôi kịp về nhà vào buổi chiều và làm thủ tục tẩm liệm, đưa xác ba vào quan tài. Ba tôi nằm đó, bình an, thư giãn, như chìm vào một giấc ngủ sâu. Tôi đã vô cùng hạnh phúc khi thấy được hình ảnh này. Và giờ tôi đã hiểu ra rằng vì sao ba tôi đã có thể ra đi nhẹ nhàng đến vậy. Ba tôi đã không để lại một gia tài vật chất nào cho tôi. Điều lớn nhất và quí giá nhất ba đã để lại cho tôi chính là tính chính trực, sự trong sáng và tấm gương đạo đức của ông.

Hành thiền sẽ giúp bạn nhận biết được rõ ràng những hành động, suy nghĩ và lời nói của bạn là thiện hay bất thiện. Và từ đó, bạn có thể chỉnh sửa lại bản thân để hướng thiện. Vì sao cần phải làm như vậy? Vì rằng bạn sẽ còn nhiều cuộc sống để đi. Vì rằng hành trình tâm linh là một con đường kéo dài qua muôn vàn kiếp sống. Vì rằng cái chết có thể đến với bạn rất bất ngờ và không cần phải báo trước cho bạn hay. Và như thế, nếu bạn bất ngờ ra đi khi đang sống thiện lành và trọn vẹn trong giây phút hiện tại thì bạn đã gieo một nhân thiện lành và hạnh phúc cho hành trình kế tiếp, mà vốn dĩ chúng ta còn rất mù mờ sau khi chết đi và tạm thời rời khỏi cuộc sống này. Vì rằng chết là đóng một cánh cửa và mở ra cánh cửa kế tiếp. Bạn nên chuẩn bị tốt nhất cho hành trình mới, kể cả nếu như nó đến nhanh và bất ngờ.

 

Sống trọn vẹn từng phút giây thay vì mong đợi

Từ lúc còn nhỏ cho đến tận bây giờ, không biết bằng một cách nào đó, trong tôi luôn có một niềm tin rằng, mọi việc trong cuộc sống này tuy hoàn cảnh và bên ngoài có thể rất khác nhau, nhưng bản chất và các nguyên lý vận hành thì chắc chắn có những điểm chung. Tôi thường hay gọi những nguyên lý chung đó là những nguyên lý cơ bản. Và công việc của tôi là cần phải nhìn ra được những nguyên lý đó trong cuộc sống và phải nhìn ra được sự thể hiện của các nguyên lý cơ bản ấy trong cuộc sống và sự việc xung quanh. Chỉ có như thế, tôi mới có thể xoay xở được và có được cách suy nghĩ hiệu quả nhất để xử lý những gì đang xảy đến với tôi.

“Không mong đợi” là một trong những nguyên lý cho hành động và suy nghĩ mà tôi liệt kê vào danh sách các nguyên lý cơ bản. Điều này nghe có vẻ rất ngược với những suy nghĩ và hành động thông thường của chúng ta. Và tôi cũng đã đề cập đôi chút về điều này trong phần trước. Tuy có vẻ ngược đời như vậy, nhưng điều này lại vô cùng thực tế. 

Vì một cách thực tế, hầu hết những gì chúng ta mong đợi đều không xảy ra giống như chúng ta mong đợi. Chúng ta mong muốn chúng ta trẻ mãi, không già?Chúng ta mong muốn chúng ta khoẻ mãi mà không bệnh tật? Chúng ta mong muốn mọi việc thật ổn định mà không thay đổi? Chúng ta mong muốn ngày một thành công hơn trong công việc, được thăng chức không nhanh chóng thì ít ra cũng không kém những người xung quanh? Hay những điều nhỏ hơn như chúng ta muốn một giấc ngủ ngon, nhưng lại không ngủ được với những suy nghĩ trong đầu? Chúng ta muốn được nghỉ ngơi xả hơi vào cuối tuần, nhưng không biết bằng một cách nào đó hết người này đến việc kia lại đến đúng vào dịp cuối tuần? Và một mong đợi đáng sợ hơn. Chúng ta mong chúng ta sống mãi, không chết. Mặc dù điều này là thậm vô lý. Nhưng chúng ta đều không muốn trực tiếp đối mặt và chấp nhận sự thật này. Hay bằng một cách nào đó, chúng ta thấy những người xung quanh ta chết đi, nhưng dường như chúng ta không thấy điều đó cũng đang xảy ra với chính bản thân mình. Thực ra, sự thật tuyệt đối rằng ai trong chúng ta cũng sẽ phải chết thì còn dễ chấp nhận hơn một sự thật khác. Rằng điều khó đoán và đáng sợ hơn là chúng ta không biết cái chết sẽ xảy đến với ta khi nào? Có ai chắc chắn rằng sẽ sống được đến quá 70 tuổi? Có ai có thể chắc chắn rằng chúng ta còn sống đến ngày mai? Vâng, bạn có chắc thực rằng bạn sẽ còn sống vào sáng sớm mai? Suy nghĩ về điều này có thể làm bạn lo âu và sợ hãi. Nhưng đó vẫn là một thực tế cho dù bạn có chấp nhận hay không. Những ai có thể chấp nhận thực tế không chối cãi này thì lại có thể hành động một cách thực tế và trí tuệ hơn nhiều. Nếu biết rằng cái chết sẽ đến không hề báo trước và bất ngờ, hành động tốt nhất mà chúng ta có thể làm là hãy quý trọng từng giây phút chúng ta có được, thay vì phải sợ hãi lo lắng rằng cái chết sẽ đến.

Nếu mỗi sớm mai bạn còn có thể thức dậy, còn đứng lên được, còn thèm một buổi ăn sáng, còn thèm một ly cà phê, bạn cần phải trân quí một sự thật rằng bạn còn sống trên cuộc đời này. Hãy tận dụng mọi thời gian có thể có để sống một cách có ý nghĩa. Hãy ưu tiên càng nhiều thời gian càng tốt cho những người mà bạn thương yêu. Đó chính là gia đình bạn, bố mẹ bạn, vợ chồng bạn, con cái của bạn, họ hàng của bạn, những người bạn của bạn. Sẽ không bao giờ là đủ thời gian dành cho họ. Bây giờ, khi bạn biết rằng nếu cái chết đến với bạn bất ngờ không thể báo trước, bạn hiểu hơn ai hết rằng bạn cần phải chú ý tận dụng tối đa thời gian bạn có được để sống và yêu thương. Bạn cũng không cần phải bận tâm lo lắng đến cái chết bất ngờ kia. Bởi không ai có thể biết chính xác được cái gì sẽ xảy đến. Nhưng chúng ta biết chính xác những gì chúng ta cần làm và đang làm.

Trong cuộc sống cũng như trong khi hành thiền, điều cần làm là buông bỏ mọi mong đợi, chỉ cần tập trung việc chúng ta cần làm, làm cho trọn vẹn. Và chỉ đơn giản như thế mà thôi. Và bạn sẽ tìm thấy được sự cân bằng, sự an bình, và kết quả là một hạnh phúc nội tâm viên mãn.

13 phản hồi

  1. Cám ơn anh. Rất hữu ích với người lạc lối như em 🙂

    Liked by 1 person

  2. Le Huynh Thao Huong

    Cach viet va bo cuc rat de doc anh. Em rat muon doc tiep de xem Thien huu ich nhu the nao trong viec tri benh / danh cho cac benh nhan dang tri lieu (dang chua ung thu, dang dieu tri HIV…), nhung nguoi rat can nhung lieu phap tinh than ma em nghi Thien co the mang lai.
    Them nua, neu phan dau anh address nhung quan niem sai lam cua nguoi doc ve Thien (vd: Thien chi danh cho nguoi tu hanh, hoac nhung ai muon ra roi the tuc…) thi cuon sach se hap dan hon!!!

    Thanks anh! Great book! Chua bao gio em doc sach ve Thien nhung em se doc nho cuon sach dau tien cua anh, Chuc mung anh!

    Liked by 1 person

    1. Cảm ơn em đã chia sẻ và ủng hộ. And yes, chắc chắn anh sẽ có chia sẻ về các myth của thiền. Have a great day and happy delivery.

      Số lượt thích

  3. Bài viết hay cảm ơn nhiều.

    ĐẠI ĐỒNG BÌNH ĐẲNG

    Chung một bầu Trời
    Chung cùng vũ trụ
    Biển liền với biển, đất liền với đất
    Trời kêu gọi con người mau tỉnh thức
    Ngồi với nhau nói chuyện với nhau
    Giang san chung một địa cầu
    Cũng dòng máu đỏ ai nào khác chi
    Ngũ hành Thiên Địa là gì
    Cho nên thiên hạ cũng thì nhiều da
    Da vàng, da trắng, da đen
    Da chàm, da đỏ cùng nền anh em
    Một chiếc nôi một Cội Nguồn
    Một ngôi nhà lớn một dòng Rồng Tiên
    Đã đến lúc chung thuyền đoàn kết
    Nắm tay nhau quên hết hận thù
    Địa cầu không có nhà tù
    Cũng không tranh chấp góp phần bình yên.
    *********
    Văn Hóa Cội Nguồn
    http://caoducthangqn.blogspot.com

    Liked by 1 person

  4. Dinh Hoai Vu

    Cảm ơn Anh Hùng đã viết lên những liều thuốc làm đẹp tâm hồn.

    Số lượt thích

    1. Glad to hear, em. Chuc mung nam moi!

      Số lượt thích

  5. Huong Bui

    Bài viết hay quá anh ạ, chắc chắn em sẽ tìm bằng được cuốn sách này của anh. Em rất may mắn được gặp anh tại 1 buổi hội thảo tại Hà Nội vào những ngày đầu năm 2018. Đọc bài này của anh em thấy hình ảnh của em trong đó hiện hình rất rõ, có lẽ đâu đó mỗi người đều có những sự tương đồng về suy nghĩ và cảm xúc. Em xin phép được share bài viết của anh để nhiều người biết đến anh nhé!

    Liked by 1 person

    1. Vâng, em cứ tự nhiên chia sẻ nhé. Sách thì anh viết chưa xong đâu. Đến tầm quí 3 mới có thể sẳn sàng được nhé.

      Số lượt thích

  6. Nguyen Hoang

    Hay quá anh. Cảm ơn những chia sẻ rất gần gũi của anh. Trong thời gian chờ sách ra, anh cứ chia sẻ từ từ để mọi người được học hỏi từ những trải nghiệm của anh nhe.

    Liked by 1 person

    1. Cảm ơn bạn đã có lời khen :).

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s