Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào một buổi chiều muộn cuối hè, tôi cùng một số anh em bà con ra thắp hương tại khu vực nghĩa trang gia đình bên nội của tôi ở gần sân bay Tp. Vinh. Người em con ông chú của tôi cùng với các anh em họ hàng khác mới kịp tôn tạo lại khu mộ bao gồm mộ phần của ông nội, bà nội của tôi, và các anh, em, con, cháu họ hàng của ba tôi. Sau khi sắp lễ và thắp nén hương, trong lúc chờ để hoá vàng mã, tôi trầm ngâm và nghĩ ngợi. 300 năm nữa, những nấm mộ này sẽ đi về đâu? Sẽ trở nên như thế nào?

Có lẽ sẽ chẳng cần đến 300 năm. Mà chỉ cần thêm 2 đến 3 thế hệ nữa thôi, chẳng còn ai nhớ nỗi chính xác những bộ xương cũ ở dưới những nấm mộ này là của ai. Chúng ta cần phải chấp nhận một sự thật lạnh lùng đó. Và dù muốn hay không, cát bụi cũng sẽ phải trở về với cát bụi, vô danh cần trở về với vô danh.

Continue reading “Khi tôi chết, hãy thiêu và rải tro xác của tôi”

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào đầu năm 2018, tôi bắt đầu thông báo với những cộng sự thân cận và sau đó là toàn bộ nhân viên rằng, tôi sẽ rút lui khỏi vị trí Tổng giám đốc tại công ty KMS để theo đuổi con đường hạnh phúc, con đường phát triển nội tâm và tâm linh cho chính bản thân mình. Có lẽ nhiều người khá sốc trước thông tin này. Con đường mà tôi đã chọn cho cuộc sống của riêng tôi chắc chắn rằng rất khác so với hầu hết mọi người. Khi mà mọi công việc kinh doanh đều đang ở thời điểm thuận lợi, cũng là lúc tôi cảm thấy cần phải dừng lại, để đi theo lối rẽ riêng cho chính cuộc đời của tôi. Tôi không hề có ý nói rằng con đường tôi đang đi sẽ phù hợp với tất cả mọi người. Nhưng tôi hy vọng rằng, bằng cách chia sẻ câu chuyện của tôi, điều đó có thể truyền nhiều cảm hứng đến mọi người. Chắc chắn rằng ai cũng chỉ có một mong muốn tận cùng là hạnh phúc. Và tôi nghĩ rằng, câu chuyện của tôi, cách suy nghĩ của tôi có thể chuyển thành một số lời đề nghị, một số ý tưởng để mọi người có thể áp dụng trong cuộc sống của riêng mình.

Một vài tháng sau khi tôi chính thức rời khỏi vị trí Tổng giám đốc công ty, tôi bắt đầu nhận được một số phản hồi và câu hỏi từ các đồng nghiệp cũng như bạn bè xung quanh. Một số người cũng đang mong muốn có một lối rẽ như tôi. Họ thậm chí muốn điều đó xảy ra ngay lập tức. Đa phần là do họ đang cảm thấy áp lực và bế tắc trong công việc. 

Continue reading “Luật hấp dẫn?”

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Bản thân là dân học từ lớp chuyên toán (mà tôi chỉ xem đó là một cách dán nhãn cho các thành phần học sinh ưu tú một cách không cần thiết), vài chục năm sau khi ra trường, sau khi lặn, ngụp trong cuộc sống, tôi nhận ra rằng, tỉ lệ cá nhân thành công trong các lớp chuyên này không cao, thậm chí còn có thể thấp hơn so với các lớp thường. Một điều đặc biệt khác tôi thường thấy là những người thành công trong cuộc sống sau khi ra rời khỏi trường lớp, đa phần lại không phải là những người đạt được thành tích học tập ưu tú. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải quá quan tâm đến việc lớp chuyên, lớp chọn? Việc quan trọng là chúng ta cần phải chuẩn bị cho lớp trẻ những gì chúng cần để có thể thành công và hạnh phúc trong cuộc sống sau này, chứ chắc chắn không phải là điểm số, thành tích, các cuộc thi này nọ. Chắc chắn là chúng đang thiếu một thứ gì đó mà giáo dục chưa đưa ra được câu trả lời.

Continue reading “Trí tuệ và phước báu”

Đây là trích đoạn từ bản thảo tôi đang viết cho cuốn sách đầu tiên của tôi “Hành trình hạnh phúc 1.0“.

Vào khoảng cuối năm 2018, tôi có dịp tham dự một hội thảo về nhân sự với vai trò là diễn giả , trong đó tôi có dịp trình bày các quan điểm của tôi về hạnh phúc. Hội thảo diễn ra ở 2 thành phố lớn của Việt Nam là Saigon và Hà Nội. Trong buổi sáng sớm ở Hà Nội, khi tôi và một vị diễn giả khác đang đứng bên lề sân khấu, sẳn sàng cho bài nói của mình, vị diễn giả người Trung Quốc kia chia sẻ với tôi rằng: “Anh ước gì được gặp em sớm hơn, vào 8 năm trước.” Tôi tròn mắt nhìn sang. “Anh năm nay 48 tuổi…”

Anh ấy đã nghe tôi chia sẻ vào hôm trước, trong hội thảo ở Saigon. Tôi kết thúc bài trình bày của tôi bằng một trích đoạn đọc được từ cuốn Tuyết giữa mùa hè: “Người ta nói cuộc sống chỉ bắt đầu ở tuổi 40. Điều đó đúng với tôi. Về mặt này, tôi còn rất trẻ, rất nhiệt tình. Tôi bắt đầu nhìn nhận cho chính mình, bằng đôi mắt của chính mình. Tôi bắt đầu cảm nhận được con đường riêng của bản thân mình.” 

Vào thời gian cuối năm 2018, tôi đang tiến hành tái bản lại cuốn sách sâu sắc này của Thiền sư Sayadaw U Jotika, Ngài chính là vị Thầy, và là sư ông của tôi. Trong quá trình tái bản, một trong những việc tôi cần làm là dò lại chính tả cũng như tất cả mọi thứ trên bản thảo, trước khi in ấn. Và tôi đã vô cùng xúc động khi đọc lại những dòng trên. Nó đúng với cuộc đời của Ngài như Ngài chia sẻ. Và kỳ diệu thay, nó đúng, rất đúng với cuộc sống của tôi cho đến thời điểm đó. Tôi quyết định rút lui khỏi công việc kinh doanh vào đúng khoảng thời gian tôi 40 tuổi. Tôi tự tin và quyết đoán chọn cho mình con đường của riêng mình, để đến với hạnh phúc, để tôi có thể sống ý nghĩa hơn cho chính bản thân mình.

Cuộc sống mới chỉ bắt đầu ở tuổi 40… Vâng, điều đó là hoàn toàn đúng đắn đối với tôi. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không sống khi chưa đến tuổi 40. Có những cột mốc quan trọng của đời người mà tôi thấy cần chia sẻ với các bạn. 30, 40 và 50.

Continue reading “30, 40, 50”

Ngắm nhìn sen nở – Rực rỡ và tươi sáng!

Đến thời điểm này, đây có lẽ là cuốn sách đầu tiên sắp được hoàn thành của tôi. Tôi viết khá nhanh cho đề tài Thiền, do sự đam mê và những phúc lạc mà Thiền đã mang đến cho tôi. Tôi hy vọng có thể hoàn thành cuốn sách này vào cuối năm 2016. Ban đầu tôi dự định hoàn thành vào tháng 4/2016. Tuy nhiên, do bận rộn với dự án http://www.saigonmeditationproject.com, tôi không thể hoàn thành cuốn sách này vào tháng 4 như mong muốn.

Ở đây, tôi sẽ trích đoạn một số phần trong sách để các bạn tham khảo. Continue reading “Hành trình hạnh phúc 1.0 [In progress]”