Hỏi & Đáp Thiền: Đối trị với các sự phân tán xung quanh

Được dạy bởi Sư Yuttadhammo Bhikkhu
Dịch Việt: Việt Hùng

Câu hỏi: Khi chọn / sắp xếp nơi hành thiền, con có nên cố gắng tránh xa khỏi những thứ có thể làm con phân tán, ví dụ như không để thú cưng ở trong phòng hoặc tắt các thiết bị có thể tạo nên âm thanh? Hay là con nên cho phép những thứ đó? Con có nên cho phép những thứ đó để rèn luyện đối trị với chúng trong lúc hành thiền không ạ? Con xin cảm ơn.

Lời người dịch: Trong các bài Hỏi & Đáp như vậy, tôi sẽ chủ yếu dịch thoát ý, chứ không chặt chữ. Một mặt đây là việc tôi làm để có thể nghiền ngẫm phần trả lời của Sư Yuttadhammo. Một mặt, tôi chia sẻ lại đây, và hy vọng nó hữu ích cho các thiền sinh Vipassana tham khảo.

Bài pháp ngắn này được đăng tải trên Youtube vào ngày 03/10/2010. Phần English transcript ở cuối bài. Link Youtube của bài nói ở đây: https://www.youtube.com/watch?v=Mj-1mq0Lyok

Sư Yuttadhammo: Tôi nghĩ rằng bạn sẽ muốn tránh một số thứ nhất định nào đó. Thú cưng là một ví dụ. Bởi do các sự tương tác rõ ràng và sự dai dẳng của hiện tượng. Điểm chính yếu ở đây là bạn có thể thoải mái đến mức độ nào? Cuối cùng đi nữa thì cũng sẽ không có sự khác biệt giữa việc hành thiền một cách chính thức và việc chúng ta hành thiền trong cuộc sống thường nhật. Hành thiền một cách chính thức là cách chúng ta chính thức hoá hành động của chánh niệm. Lợi ích của nó nằm ở đó. Nó thì dễ dàng hơn, nó có cường độ nhiều hơn. Nó giống như việc lấy những thứ không cần thiết ra khỏi môi trường, để bạn có thể làm các thí nghiệm trong phòng thí nghiệm. Và thí nghiệm trong phòng thí nghiệm thì sẽ tinh khiết hơn, giản lược hơn. Đó là cách chúng ta huấn luyện bản thân về các nguyên lý của một việc gì đó. Chúng ta tránh xa những thứ ngăn chúng ta không tập trung được vào việc chúng ta cần tập trung. Những thứ đó cũng tương tự với các sự xao lãng mà bạn có thể gặp phải khi hành thiền.

Các âm thanh như tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng máy lạnh, hay các âm thanh ở bên ngoài, tiếng xe chạy ngang qua, hầu hết những âm thanh này không nhất thiết là một sự phân tán. Rõ ràng là chúng có thể trở thành một phần trong việc hành thiền, cho đến khi nó bắt đầu làm gián đoạn việc hành thiền của bạn và mang bạn ra khỏi sự chú ý phồng, xẹp ở bụng (*). Một con mèo bò lên và cào vào người bạn vẫn có thể là một đề mục của thiền. Nhưng cường độ của nó và sự rõ ràng của tương tác này sẽ làm việc hành thiền bị trệch đi.

Rồi bạn sẽ thấy rằng, khi bạn cố tránh một hiện tượng nào đó trong thiền, rốt cuộc chúng sẽ làm bạn phân tán nhiều hơn trong cuộc sống. Và rồi nó trở thành sự ám ảnh, nó biến thành một trở ngại trong việc hành thiền của bạn. Ví dụ, những ai cố gắng bỏ cái đồng hồ ra khỏi phòng, hoặc loại bỏ một số âm thanh sẽ thấy rằng, sau đó họ sẽ chẳng bao giờ hành thiền được với những âm thanh đó. Khi tôi mới bắt đầu hành thiền, cũng như mọi người khác, tôi cố mang cái đồng ra khỏi phòng, hoặc che nó lại ở dưới gối. Đó là cái đồng hồ báo thức tôi được tặng và tôi che nó lại bằng một cái gối. Nhưng rồi tôi vẫn có thể nghe được tiếng tích tắc. Tôi đặt thêm cái mền lên trên cho đến khi tôi không còn nghe tiếng tích tắc nữa. Mọi việc ổn cho đến khi tôi dời sang một phòng khác với các thiền sinh khác. Trong phòng đó có một cái đồng hồ mà tôi không thể bỏ nó đi được. Nó khiến tôi phát điên lên. Bởi vì nó trở nên tồi tệ hơn, do bởi tôi bất lực trong việc chấp nhập nó. Cho đến khi tôi đầu hàng. Và sau đó, tôi đã có thể vượt qua nó. Điều này rõ ràng là rất quan trọng trong việc hành thiền: vượt qua được sự dính mắc, trái ngược với việc đánh bại chúng.

Tôi đề nghị tránh những thứ như thú cưng, người qua lại, âm nhạc trong lúc bạn hành thiền. Nếu có tiếng người nói chuyện trong phòng, nó thật khó khăn để hành thiền. Bởi vì bạn sẽ suy nghĩ về những gì họ đang thảo luận. Nếu có âm nhạc, nó cũng khá khó để hành thiền. Bởi vì tâm bạn sẽ hoà nhập vào nhịp điệu và nó sẽ là một nhân tố kích thích cho bạn sự dễ chịu, cho bạn sự định tĩnh. Nhưng nó lại không cho phép bạn đối trị với trạng thái tâm tự nhiên. Thú cưng thì như tôi đã có đề cập là một sự phân tán. Đó là một vài thứ cụ thể, những nhân tố kích thích hơi cực đoan.

Nhưng nói chung thì tôi chống lại việc loại bỏ tiếng ồn và tìm kiếm một nơi yên tĩnh. Thực ra, tôi sẽ khuyên bạn cố gắng hành thiền ở những nơi mà bình thường bạn không hành thiền. Khi tôi ở sân bay, tôi sẽ thực tập thiền đi và thiền ngồi, ngay cả với những tiếng ồn ào không thể tưởng tượng được, ngay cả với tiếng nói chuyện, tiếng máy hút bụi và xe cộ đi qua, bất cứ thứ gì. Bởi vì bạn có thể đem tất cả những thứ đó vào việc hành thiền của bạn. Trong hầu hết các trường hợp, tôi khuyên rằng, hãy cứ để yên như nó đang là, hãy để tiếng ồn trở thành một phần trong việc hành thiền của bạn, thay vì tạo nên các ác cảm đối với chúng.

(*) Sư Yuttadhammo thực hành và dạy pháp hành của Ngài Mahasi Sayadaw trong đó dùng từ ngữ cụ thể – mantra – để niệm các đối tượng trong tứ niệm xứ khi hành thiền. Ví dụ như khi đi thì niệm ‘bước chân phải, bước chân trái’

Mặc dù đã cố gắng tốt nhất trong khả năng của mình, tôi chắc chắn không thể ghi xuống được một cách chính xác 100% tất cả các từ ngữ, đặc biệt là các từ Pali mà Sư đề cập trong bài pháp. Tôi sẽ tiếp tục cập nhật bản ghi, bất cứ khi nào tôi thấy được những điểm còn thiếu sót.

Con xin thành kính đảnh lễ tạ ơn Sư Yuttadhammo về bài pháp thoại ngắn quí báu này. Con nguyện cho Sư được mọi thuận lợi và sức khoẻ trong hành trình tâm linh của Sư.

Các bạn có thể tìm hiểu thêm thông tin của Sư Yuttadhammo Bhikkhu và các lời dạy của Sư tại trang web: https://www.sirimangalo.org/.

English Transcript (quickly jotting down)

Question: Hi, welcome back to us. Sorry, I’ve been busy lately. I haven’t had a chance to put any videos up. We’ve been trying to get ready to go to Thailand, where I’ll be spending the next two months. I’m leaving at the end of this month and I’ll be there until around Christmas. Anyway, next question comes from insideisvoid, who asks: when I get set to meditate, should I try to seclude myself from things that might distract me, like keeping pets out of the room or switching off devices that make sounds? Or should I allow those things? Should I allow those things in order to overcome them in meditation? Thanks.

I think there are cases where you want to avoid certain things, pets, I think would be one of them. Because of the conscious interaction and the persistence of the phenomenon. The real point here is that, it’s how comfortable you are. Because in the end, there should be no difference between our formal practice and our practice in daily life. Formal practice is just that. It’s formal. It’s a way of formalizing the act of being mindful. So the benefit of it is that. It’s easier, it’s more intense. It’s like taking things out of the environment, so that you can do laboratory experience experiments. And the experiment in the laboratory is much more pure. Really the only way to train yourself in the principles that were working and we’re talking about here is to take yourself away from those things. Now, that really only applies to those things that are going to be a distraction in your meditation. Sounds like like a clock ticking or air conditioning or even external sounds outside, most of the sounds that we have to deal with, cars going by or whatever, don’t need to be a distraction. Obviously, they can become a part of the meditation. It’s where it gets to the point where it’s going to interrupt your meditation and it’s going to take you away from your stomach rising. A cat crawling over you and clawing you can be an object of meditation. But the intensity of it and the conscious interaction will necessarily be a diversion.

I think what you’ll find more is that when you try to avoid certain phenomena, that they actually distract you more in life and it becomes an obsession and that becomes something that blocks you in the practice. For instance, people who try to take a clock out of the room or or remove certain sounds will find that they then can never meditate with those sounds. When I first started, everyone, we were always, you know, trying to get the clock out of the room, put it under a pillow or so on. I had an alarm clock someone gave me and I was sticking it under a pillow and then I could still hear it. And I have a blanket on top of that until I could no longer hear it. Because I found that I was walking when I did my walking meditation, I’d be walking in sync with the clock all the time. And when I did my sitting meditation, I’d be breathing in the sink or um. But then the problem came when I moved to another room with a couple of other meditators and there was a clock in the room and I had no opportunity to remove it. It drove me crazy because it had gotten worse because of my inability to accept it. Until finally I just gave up. And and, you know, if I was walking in sync with a clock, I was walking in sync with the clock and eventually was able to overcome it. And that’s obviously very important in the meditation practice to overcome our attachment as opposed to defeating them. So, things like pets, people, music, I would I would recommend all of these things should be removed from your meditation practice.

So there are people talking in the room. That’s incredibly difficult to meditate. Because you’re obviously thinking about what they’re talking. If there’s music, that’s quite difficult to meditate. Because your mind gets into this rhythm and it’s kind of like a stimulus and it keeps you happy. It keeps you calm. It doesn’t allow you to deal with the natural state of the mind. Pets, obviously, as I said, can be a distraction as well.

So those are the few specific things, the more extreme sort of stimulants. But as far as noises and finding a quiet place, I would recommend against it. In fact, I would recommend trying to practice in places where you wouldn’t normally do. When I’m in an airport, I’ll be going to Thailand. When I’m in the airport, I’ll do a walking meditation and sitting meditation, even with incredibly loud noise, even with people talking and vacuuming and vehicles going by or whatever. Because you can pull these things into your meditation practice. In most cases, I would say, you know, just let it be and let the noise become a part of your meditation as opposed to letting it build up the the aversion to it. OK, so hope that helps.