Sách hay: Lãnh đạo tỉnh thức

01

Một cuốn sách hay để thức tỉnh “lãnh đạo tỉnh thức” cho bất cứ ai :). Tôi rất thích các quan điểm, cách nhìn, nhận xét và đề nghị về “quan điểm đúng” và “giám sát đúng” do Đức Dalai Lama đưa ra. Tôi đặc biệt thích thú khi tìm thấy một số điều trong kinh doanh mà lâu nay, mặc dù tôi đang thực hiện, nhưng không diễn tả được một các rõ ràng bằng lời. Nay được tìm thấy trong cuốn sách này. Cá nhân tôi tìm thấy nhiều điều bổ ích từ các phần Lãnh đạo bản thân và Lãnh đạo tổ chức. Phần “Lãnh đạo trong một thế giới đa liên kết” có lẽ cần dài hơn. Bản thân tôi thấy tuy ý tứ hay, nhưng vẫn còn thiếu một cái gì đó mới hoàn chỉnh được. Có lẽ do bài toán đó ở tầm vĩ mô, nên mấy chục trang sách khó có thể giải quyết một cách thấu đáo.

Có một vài trích dẫn để các bạn tham khảo bên dưới. Tôi không chủ định ghi chú toàn bộ các phần của cuốn sách… nên các ghi chú có thể không liền lạc.

  • Một người hướng dẫn tại Trường Y khoa Harvard tên là Sara Lazar scan bộ não của 20 người hành thiền 40 phút mỗi ngày. Những người này đều không phải là tu sĩ đạo Phật. Họ chỉ đơn thuần là những người đã hành thiền lâu năm. Khi cô so sánh hình ảnh bộ não của họ với bộ não của những người không hành thiền ở cùng độ tuổi và lai lịch khác, cô thấy có sự khác biệt rất đáng kể. Những thiền giả có mô não dày hơn 5% trong những phần ở vỏ não phía trước – phần có liên quan trong quá trình hành thiền hay phần điều chỉnh cảm xúc, sự tập trung, chú ý và ký ức – tất cả chúng đều giúp kiểm soát stress.
  • Điểm yếu của các nhà quản lý phương Tây là họ quá lo lắng về kết quả cuối cùng (lợi nhuận). Trong tất cả các thoả thuận kinh doanh của mình, tôi luôn chắc rằng khách hàng của tôi được đối xừ tốt… cũng như công ty của của tôi vậy. Điều đó sẽ dẫn tới kết quả là lợi nhuận.
  • “Một công việc kinh doanh không thể được định nghĩa hay giải thích bằng thuật ngữ lợi nhuận. Khi được hỏi kinh doanh là gì, một nhà kinh doanh kiểu mẫu thường trả lời: ‘Một tổ chức tạo ra lợi nhuận.’ Một nhà kinh tế học kiểu mẫu dường như cũng đưa ra câu trả lời giống như vậy. Câu trả lời này không chỉ sai lầm mà nó còn không phù hợp. Lợi nhuận không phải là lời giải thích cho nguyên nhân hay sự hợp lý của các quyết định kinh doanh, mà là một bài kiểm tra cho giá trị của chúng. Mục đích của kinh doanh phải nằm bên ngoài bản thân công việc kinh doanh. Trên thực tế, nó phải nằm trong xã hội bởi vì doanh nghiệp là một tổ chức của xã hội.” – Peter F. Drucker
  • “Từ quan điểm đạo Phật, hoạt động kinh tế nên là một phương tiện để hướng tới cuộc sống tốt đẹp và đáng khâm phục. Sản xuất, tiêu dùng và các hoạt động kinh tế khác không phải là kết thúc của chính chúng; chúng là các phương tiện, và cuối cùng chúng phải dẫn đến sự phát triển của hạnh phúc bên trong mỗi cá nhân, bên trong xã hội và bên trong môi trường.” – Hoà thượng P.A. Payutto
  • Trong truyền thống đạo Phật, chúng tôi có quan điểm rất rõ ràng về lợi nhuận. Lợi nhuận vẫn là một mục tiêu tốt chừng nào mà nó được kiếm ra một cách trung thực. Về bản chất, tuyên bố rằng vai trò của kinh doanh là tạo ra lợi nhuận cũng giống như nói vai trò của một con người là ăn và thở vậy. Nếu một công ty thua lỗ thì nó sẽ chết, cũng như một con người không được ăn vậy, nhưng nó không có nghĩa rằng mục đích của cuộc đời là ăn uống. Sự ưu tiên của tôi cho kinh doanh là để xác định vai trò của nó như là “ságn tạo và thoả mãn khách hàng” trong khi cư xử có trách nhiệm, thay vì chỉ là “tối đa hoá giá trị cổ đông”. Rõ ràng, cư xử có trách nhiệm bao hàm việc tạo ra lợi nhuận lành mạnh và mang lại mức tăng thoả đáng trong giá trị cổ đông. Nhưng sự nguy hiểm của việc coi tạo ra lợi nhuận là mục tiêu duy nhất và quan trọng nhất là nó tạo ra các điều kiện dẫn tới việc vi phạm pháp luật và gây ra những đau khổ không cần thiết cho khá nhiều người.
  • Rõ ràng, các nhân viên không muốn làm việc cho một công ty thua lỗ, vì nó gây nguy hiểm cho việc bảo đảm công việc của họ. Mặt khác, họ muốn làm việc cho một công ty mà học có thể tự hào về nó, một công ty có danh tiếng vững chắc như một nhà cung cấp các hàng hoá và dịch vụ hữu ích, chất lượng cao.
  • Con người là gì nếu không có mạng lưới quan hệ với gia đình, bạn bè và người thân? Một người chỉ thực sự “tồn tại” thông qua mối quan hệ với những người khác. Do đó, một doanh nghiệp có một mạng lưới vô hình các mối quan hệ giữa con người với nhau. Giá trị thực sự của một doanh nghiệp không phải là tổng của những khả năng, nhân viên và nguồn tài chính của nó; Giá trị nằm ở những mối quan hệ giữa con người trong nó và với nhiều bên liên quan bên ngoài tổ chức.
  • Các nhà lãnh đạo có thể nâng cao sự thoả mãn công việc bằng cách bày tỏ sự tôn trọng nhân viên của mình qua sự đầu tư vào huấn luyện và phát triển. Con người không chỉ đánh giá cao việc được huấn luyện những kỹ năng cần thiết cho công việc của mình mà còn nhận ra khi một ông chủ bày tỏ sự quan tâm tới mức độ căng thẳng và sức khoẻ toàn diện của họ. Các nhân viên cũng muốn tham gia và các sự kiện xã hội theo nhóm và những sự kiện này thường xếp thứ hạng cao trong các cuộc thăm dò ý kiến về sự hài lòng của nhân viên. Thêm vào đó, con thích thông được thông tin về tình hình kinh doanh hiện nay như thế nào và tương lai sẽ ra sao. Nếu tin tức là tốt, nó tạo ra sự thanh thản trong nhân viên; nếu tin tức là xấu nhưng vẫn được phổ biến trung thực, nó có thể khuyến khích sự hợp tác lành mạnh để giải quyết vấn đề.
  • Sự trung thực và thành công có thể cùng tồn tại.
  • Tự do và trách nhiệm là không thể tách rời.
  • Hành vi có trách nhiệm là cần thiết bởi vì luật pháp và nguyên tắc chỉ có thể đem lại những kết quả giới hạn.
  • “Tôi không muốn căn nhà của tôi có tường vây bốn phía và các cửa sổ của tôi đều bị đóng chặt. Tôi muốn những nền văn hoá của mọi miền đất được đưa vào nhà mình càng tự do càng tốt. Nhưng tôi từ chối việc bản thân mình bị thổi bay bởi bất cứ điều gì.” – Mahatma Gandhi
  • “Một nhà lãnh đạo nên có các kỹ năng chuyên môn xuất sắc về hiểu biết công nghệ, nhận thức, kiến thức, ký ức và về sự tưởng tượng. Ông ta cũng nên có trình độ tương tự về sự quả quyết, nhẫn nại và can đảm.” – Chester Barnard
  • Đạo Phật đề xuất một danh sách hữu ích “bảy đặc tính của một người lý tưởng”, và chúng cũng có giá trị đối với sự lãnh đạo, như đức Dalai Lama vạch ra: 
  1. Hiểu các nguyên tắc và nguyên nhân: Các nhà lãnh đạo nhận thức về các trách nhiệm và nghĩa vụ gắn với vai trò của họ và về các thách thức mà họ phải đối mặt. Các nhà lãnh đạo nên có khả năng nhận ra những nguyên nhân của các vấn đề và các nguyên tắc nên được áp dụng để giải quyết chúng. Ví dụ, một vấn đề nảy sinh có thể là do thiếu kỷ luật bản thân. Nếu như vậy, nhà lãnh đạo nên biết các bước để sửa chữa nó.
  2. Hiểu mục tiêu và kết quả: Các nhà lãnh đạo biết ý nghĩa và mục tiêu của các nguyên tắc vẫn đang được áp dụng; họ hiểu những nhiệm vụ mà mình đang tiến hành; họ hiểu những nguyên nhân nằm sau các hành động của mình. Họ biết có thể mong đợi điều gì trong tương lai từ kết quả hành động của mình và liệu những điều đó sẽ dẫn đến một kết quả tốt đẹp hay tồi tệ. Kiểu nhìn xa trông rộng này khá quan trọng cho một nhà lãnh đạo khi họ xem xét việc tiến hành một hành động bây giờ, nhưng sẽ chỉ có kết quả trong dài hạn, hoặc đang khăng khăng thực hiện một hành động khác thường.
  3. Hiểu chính mình: Các nhà lãnh đạo biết những điểm mạnh, kiến thức, thái độ, khả năng và các đức tính của mình, cũng như có khả năng sửa đổi và phát triển (tu sửa) bản thân mình. Họ cũng phải nhận thấy vốn kiến thức hữu hạn của mình về hoạt động của công ty và việc công ty ảnh hưởng như thế nào đến nhiều bên liên quan. Họ phải rất khát khao học hỏi.
  4. Hiểu sự điều độ, tiết chế: Các nhà lãnh đạo biết kiềm chế trong phát ngôn, công việc và hành động. Họ làm mọi thứ với hiểu biết về các mục tiêu và lợi ích thực sự được mong đợi. Họ không hành động hoàn toàn theo sự thoả mãn cá nhân của mình hay để hoàn thành mục đích riêng của mình, mà căn cứ vào lợi ích của tổ chức mà họ đang chịu trách nhiệm.
  5. Hiểu cơ hội và sử dụng thời gian có hiệu quả: Các nhà lãnh đạo biết chính xác cơ hội và chính xác khối lượng thời gian cho các hành động và làm việc với những người khác – cái gì cần làm và làm như thế nào – và họ làm nó đúng giờ và vào đúng thời điểm. Điều đó bao gồm việc biết cách sắp xếp thời gian cá nhân và tổ chức nó hiệu quả. Thêm vào đó, nhà lãnh đạo phải có “sự nhận thức sâu sắc”, có khả năng phát hiện ra các vấn đề quan trọng và tập trung vào đó. Việc tránh mất thời gian vào những vấn đề vô giá trị là rất quan trọng.
  6. Hiểu tổ chức: Các nhà lãnh đạo biết rằng tổ chức nên được tiếp cận theo cách này: Con người trong tổ chức có các qui tắc và luật lệ; họ có văn hoá và truyền thống; họ có nhu cầu cần phải được giao tiếp, giúp đỡ, được phục vụ và được hưởng lợi ích chính đáng. Anh ta / cô ta cần phải hiểu các đặc điểm của công ty và trách nhiệm của họ trong việc phát triển các đặc tính đó, và họ nên biết nếu một vài khía cạnh nào đó của đặc tính này cần phải được thay đổi.
  7. Hiểu con người: Các nhà lãnh đạo biết và hiểu rõ sự khác nhau giữa các cá nhân. Họ biết cách liên hệ với mọi người như thế nào cho có hiệu quả, có thể học hỏi từ họ điều gì, họ nên được khen thưởng, phê bình, khuyên răn và dạy dỗ như thế nào.

%(count) bình luận

  1. Nhon link 5/24/2015 07:09:12
    Hi anh,

    Đọc blog anh lâu rồi giờ mới comment :-). Thấy có nhiều cái anh em mình chia sẻ chung. Cuốn sách này em cũng đã có dịp đọc qua để tìm định hướng cho mình giữa những thứ bề bộn của cuộc sống. Cũng cần có niềm tin vững mạnh để kiên định với sự thức tỉnh của mình.

    Chúc anh và KMS sẽ luôn xây dựng được môi trường văn hoá “tỉnh thức” 🙂

    Em nhơn

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s